Làm gì có chuyện ngon ăn như vậy.
Lâm Phàm cảm thán: “Hầy, với tính tình này của ông, ta sợ sau này ông sẽ bị người ta đánh bờm đầu đó.”
Người lái đò không thèm để ý Lâm Phàm, mà chỉ lo tăng nhanh tốc độ, liều mạng đánh mái chèo, không có ý gì khác, chính là muốn sớm đưa Lâm Phàm đến bờ.
Không lâu sau.
“Tới rồi.”
Cuối cùng bọn họ cũng đã tới Minh sơn, người lái đò cập bờ, nhìn Lâm Phàm nói: “Nơi đây chính là Minh sơn, hy vọng ngươi có thể lên đường bình an, ta cho ngươi một lời khuyên, đừng xem thường nơi này, đôi khi, sẽ mất mạng như chơi đó.”
“Được, vậy nếu ta muốn rời đi thì sao?” Lâm Phàm hỏi, đương nhiên là hắn không cần đi thuyền để rời khỏi, cứ trực tiếp trở về Thiên Kiêu vực là được, nhưng bản thân cứ thích hỏi vậy đó.
Hắn cảm giác người lái đò này rất lạ.
Có lẽ ông ta có liên quan đến chân tướng của Minh sơn.
“Không sao, ta sẽ xuất hiện…”
Người lái đò ta nói xong rồi nhanh chóng chống thuyền rời đi.
“Thật là phũ phàng.”
Lâm Phàm nhìn người lái đò và con thuyền khuất dần trên dòng Minh hà, rồi hắn xoay người bước vào trong.
Hắn cảm thấy Minh sơn thật sự rất giống với trong ghi chép.
Gió lạnh thấu xương.
Tiếng rên khóc phát ra từ bốn phương tám hướng, hình như có vô số quỷ hồn đang kêu than ai oán, khắp nơi đều bao phủ bởi một màu u ám, toàn cảnh chính là như vậy.
Đâu đâu cũng đều có mũi đá đâm ngang, còn có rất nhiều bộ xương răng cưa sắc bén.
Chính những thứ này đã biến Minh sơn thành nơi khủng bố âm u cực độ.
“Ma trơi u minh sinh trưởng ở nơi thế này là phải, môi trường quá hoàn hảo.”
Đến tận bây giờ Lâm Phàm còn chưa nhìn thấy người sống, cũng không cảm giác được chút hơi thở nào, chốn cấm địa to lớn, không thể chỉ có một mình hắn được, bên ngoài Minh sơn tuyệt đối không có thứ hắn muốn tìm.
Nếu không sớm đã bị thu thập rồi.
Thoáng chốc.
Khi Lâm Phàm nhìn thấy một khu tàn tích phía trước, gương mặt liền lộ ra vẻ ngạc nhiên, một khối đá to chừng trăm mét nằm nghiêng trên mặt đất, trên mặt đá còn có khắc rất nhiều văn tự Phật môn.
Nhưng các kí tự đã bị vỡ, độ sứt mẻ rất lớn, sắp rã ra hết rồi.
“Không ngờ Phật môn thế mà còn có di chỉ ở chỗ này, nhất định là nơi đây đã từng xảy ra một trận đại chiến vô cùng kịch liệt.”
Từ đây có thể thấy.
Hiện giờ nơi này đối với Lâm Phàm.
Chẳng quan cũng chỉ là đống phế tích mà thôi, hoàn toàn vô dụng.
Nhưng điều duy nhất khiến hắn nghi hoặc chính là…
Phật môn tới đây để chuẩn bị món đồ chơi này, là có tác dụng gì, đấu pháp nơi cấm địa, nhất định là phải có điểm lợi, nếu không bọn họ sẽ không làm những việc này.
Nhưng hắn lại không đoán ra, thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, những chuyện này hoàn toàn không cần thiết.
Vẫn là nên tập trung đi tìm ma trơi u minh thôi.
Nhưng Lâm Phàm lại hết sức đau đầu vì Minh sơn quá lớn, có quỷ mới biết rốt cuộc là ma trơi u minh ở đâu, hắn chỉ có thể tìm kiếm khắp nơi, xác suất tìm được là cực kì thấp, dù sao thì ai cũng muốn đoạt được loại bảo bối này.
Một khi ma trơi u minh xuất hiện.
Cũng là lúc một cuộc chiến tranh giành khối liệt nổ ra.
Sau một hồi.
Tính đến hiện tại, hắn vẫn chưa gặp phải bất kì nguy hiểm gì, dù là một sinh linh cũng không.
Nhưng vào lúc này.
Một cơn gió rét lạnh thấu xương quét qua,, thổi đến từ sau lưng Lâm Phàm, cảm giác này buốt tới cùng cực, khiến hắn lạnh đến muốn cứng đơ người, lông tơ sau lưng dựng hết cả lên.
Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, tầm mắt hạ xuống, chính là muốn nhìn phía sau, hắn biết sau lưng có thứ gì đó xuất hiện, thần không biết quỷ không hay, tựa như u linh xuất hiện.
Chỉ trong phút chốc.
Lâm Phàm đột nhiên xoay người, đánh thẳng một chưởng về phía sau lưng, nhưng một chưởng này thế mà lại trực tiếp bị hụt, nhưng trái lại không phải hắn không đánh trúng thứ đó, mà là bàn tay hắn xuyên thẳng qua nó luôn.
“Cái quái quỷ gì đây?”
Hắn thật sự gặp quỷ rồi.
Một hồn thể trong suốt xuất hiện, sắc mặt trắng bệch, hung lệ vô cùng, khi nhìn thấy Lâm Phàm động thủ, hồn thể thét lên một tiếng, hai tay quơ tới chỗ Lâm Phàm, vù, nó lập tức hóa thành một tia sáng nhập vào cơ thể Lâm Phàm.
“Đậu! Ngươi đây là muốn chiếm đoạt cơ thể ta đó hả?”
Lúc hồn thể chạy vào thân thể Lâm Phàm, một luồng nhiệt lạnh cực hạn cũng quét tới, hắn biết đây chính là thủ đoạn của hồn thể.
“Chết đi!”
Hiện giờ hắn đã dung hợp thiên hỏa với địa hỏa, há có thể để hồn thể này chiếm xác.
Tức khắc.
Hồn thể tiêu tan, hồn phi phách tán, hoàn toàn biến mất.
“Hồn thể thật đáng sợ, ta đã tu luyện đến Thiên Nhân cảnh rồi, thế mà khí lạnh vẫn trực tiếp vượt qua màng hộ thể, xâm nhập vào cơ thể ta, nếu đổi lại là người khác, nếu không có sự chuẩn bị trước, chẳng phải sẽ toi đời luôn rồi sao?”
Lâm Phàm nhíu mày, không dám xem thường Minh sơn, hắn đã đi rất cẩn thận, thế mà vẫn bị hồn thể theo dõi, việc này cũng không giống với giết chết cường giả, khiến cho thần hồn cường giả rời khỏi cơ thể, cái loại chiếm xác từ xa này…
Loại hồn thể này không biết đã vất vưởng trong Minh sơn bao lâu, được đủ loại minh khí trong Minh sơn tẩm bổ, hung hăng tột cùng, thần hồn còn chẳng so được với nó.
Tuy thần hồn có thể chiếm xác, nhưng tuyệt đối không chiếm được xác của một cường giả Thiên Nhân cảnh đang có đề phòng, vọt thẳng vào người cường giả, đây là chuyện không thể nào.
Lâm Phàm nhìn ngó xung quanh.
Hắn phát hiện khung cảnh vẫn yên ắng, nhưng vừa rồi vì hồn thể xuất hiện, rõ ràng nơi đây đã bắt đầu xao động, có rất nhiều hồn thể vẫn đứng yên quan sát từ phương xa, bộ dáng nhìn chằm chằm đó u ám hệt như cảnh kinh dị trong phim ma.
Làm người ta không rét mà run.
“Cút!”
Lâm Phàm tức giận quát lên, khí Chí Dương tựa như sóng triều, tỏa ra bốn phương tám hướng, khí Chí Dương siêu nóng khiến những hồn thể đó thoáng yếu đi, dường như chúng hiểu ra Lâm Phàm là một tên khó chơi, không dễ đối phó, nên cuối cùng đã tự dưng biến mất.
“Xem ra phải cẩn thận hơn mới được.”
Hắn thật không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này.
Lần đầu Lâm Phàm nhìn thấy hồn thể.
Nếu đám hồn thể này chạy đến Thần Võ giới, thế thì tình trạng sẽ thật sự có thể dọa người đấy, hồn thể không chiếm được xác hắn, nhưng không có nghĩa là chúng không chiếm được người khác, việc này so với thần hồn chiếm xác, còn khủng bố hơn gấp nhiều lần.
Chương 779 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]