Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 780: CHƯƠNG 780: VÔ ĐỊCH ĐƯƠNG THỜI (1)

Phía xa.

Hai bóng người bay vào Minh sơn, kim quang hộ thể phủ quanh người, loại kim quang này có đủ loại chức năng huyền diệu, giúp ngăn hồn thể nhập xác, khiến chúng nhìn thấy từ xa là phải né liền.

“Cũng chẳng biết ma trơi u minh có xuất hiện trong Minh sơn không nữa, lần đến đây gần nhất cũng đã là trăm năm trước rồi, với bầu không khí u minh nơi đây, có lẽ ma trơi u minh đã được ngưng tụ thành.”

Người đang nói là một lão già, bên hông có giắt hồ lô, khuôn mặt thì trông như già cả, nhưng tinh thần lại vô cùng tươi tắn, vừa liếc mắt là có thể nhìn ra, lão ta có tu vi cảnh giới cao thâm, tuyệt đối không phải dạng vừa.

“Thử vận may xem, chưa chắc có, nhưng bản tọa phát hiện đã có rất nhiều người tới đây, có lẽ là bọn họ có manh mối gì đó, nếu không bọn họ đã chẳng ồ át đến như vậy.”

Một gã cường giả khác lên tiếng.

Bọn họ đều đến vì ma trơi u minh.

Loại hỏa này rất hiếm có.

Bản thân gặp được hay không còn phải xem vận mệnh.

Đừng chỉ thấy tu vi bọn họ đã đạt tới Đạo cảnh, nhưng thật ra đến tận bây giờ, bọn họ còn chưa tìm được một ngọn lửa nào, không phải bọn họ không muốn tìm, mà vì khi ngọn lửa xuất hiện, loại tranh đoạt này quá mức kinh thiên động địa, có thể nói là thảm khốc vô cùng.

Hơn nữa, rốt cuộc là khi nào ngọn lửa này mới xuất hiện?

Không ai biết cả.

Chỉ trông cậy vào duyên phận thôi.

Bọn họ đến đây, chẳng qua là hành động theo cảm tính, muốn đến thử thời vận mà thôi.

Lúc này.

Bọn họ đi đến một thôn cũ hoang phế, vừa bước vào thôn, một luồng khí lạnh lẽo lập tức vây lấy bọn họ, một mùi hư thối xộc vào mũi, phút chốc cảm giác nguy hiểm của nơi đây đã tăng lên rất cao.

“Nghe nói Minh sơn từng có người sinh sống, lời đồn này thật đúng là khiến người ta không thể tin tưởng, dù sao thì đối với chúng ta, minh khí Minh sơn chẳng khác gì tử khí, ở lại lâu sẽ có hại cho bản thân.”

“Nói là nói như thế, nhưng huynh nhìn thôn trang này đi… Tuy đã hoang phế rất lâu, nhưng nơi đây có dấu hiệu cho thấy từng có người ở.”

Bọn họ vừa đi vừa quan sát, thì thầm bàn luận.

Nói về những câu chuyện thời xa xưa.

Những chuyện này đều là bọn họ nghe kể lại, Minh sơn thật sự đã có từ rất lâu, đến cả bọn họ cũng không biết rốt cuộc Minh sơn đã từng có bộ dạng thế nào.

Chỉ biết từ khi bọn họ bắt đầu tu luyện, Minh sơn đã trông như vậy rồi.

“Cẩn thận tí, chỗ này trông khá quỷ dị, đề phòng có nguy hiểm.”

“Yên tâm, ta và huynh hai người liên thủ, sợ gì mấy thứ này.”

“Phòng bệnh hơn chữa bệnh.”

“Ừ.”

Hai người đi vào trong thôn, chung quanh có vẻ như rất rách nát, toát lên một vẻ u ám, dường như nó đã bị minh khí của Minh sơn ăn mòn.

Dần dần.

Bọn họ nhìn thấy một cái giếng cổ ở phía trước, bên cạnh giếng có mọc một cây hòe, cành cây mọc lan sang trên miệng giếng, một dải lụa đen rách rưới treo trên cành.

“Khoan…”

“Sao thế?”

“Ngươi nhìn cái giếng này đi, rồi cả mấy thứ bài trí xung quanh nữa, không hiểu vì sao, trong lòng ta có cảm giác vô cùng hoảng loạn, cứ cảm thấy như nơi đât ẩn chứa một thứ gì đó cực kì khủng bố.”

“Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, tuy Minh sơn nguy hiểm, nhưng cũng không có thứ gì đó hiếm lạ cổ quái đâu.”

Khi bọn họ đang nói chuyện với nhau.

Một tiếng động to rõ truyền đến.

“Tiếng gì vậy?”

Hai người giật mình kinh ngạc, đưa mắt nhìn sang miệng cạn.

Chắc chắn bọn họ không sai.

Tiếng động chính là phát ra từ chỗ đó.

Sau đấy.

Bọn họ nhìn thấy một suối tóc dài từ từ men ra khỏi miệng giếng, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, có vật âm tà xuất hiện, thậm chí phong cách chào sân còn hơi đáng sợ nữa.

“Kì lạ, rõ ràng là vừa rồi có chùm sáng nhạt chiếu ra từ miệng giếng mà, thế quái nào thoắt cái đã biến mất rồi.”

Lâm Phàm bay ra từ giếng cạn.

Hắn cúi đầu trầm tư.

Tức khắc.

Bên tai truyền đến tiếng rống như tiếng sấm rền đầy giận dữ.

“Yêu nghiệt phương nào, dám to gan giả thần giả quỷ ở đây, xem ta đây.”

Lâm Phàm nghe thấy giọng nói đó, cũng bị làm cho kinh sợ, hắn xoay người lại, lập tức nhìn thấy hai luồng kim quang lao tới mình, ầm, kim quang nổ tung, nhưng cọng lông còn nguyên, hắn không hề bị sứt mẻ miếng nào.

Ngược lại, hắn nhìn về phía hai người động thủ.

Lâm Phàm vừa liếc mắt một cái đã nhận ra, bọn họ là người của Thần Võ giới.

“Các ngươi làm trò điên trò khùng gì vậy?”

Lâm Phàm tức giận quở trách.

Hai người nghe thấy thế thì hiểu ngay, thì ra không phải tà vật xuất hiện trong miệng giếng, mà cùng đồng loại với mình, đều là người cả.

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, không ngờ đạo hữu lại bước ra từ giếng cạn, bọn ta còn tưởng là tà ma Minh sơn.” Một trong hai tên cường giả lên tiếng.

Nhưng rất nhanh.

Khi người còn lại thấy rõ khuôn mặt của Lâm Phàm, sắc mặt lão ta khẽ biến, khiếp sợ thốt lên: “Ngươi là Lâm Phàm đến từ Thiên Hoang thánh địa?”

Lão ta liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Lâm Phàm thật sự quá đẹp trai, chỉ cần không bị mù, cơ bản là ai cũng có thể nhìn ra, có thể nói nhan sắc của Lâm Phàm là nổi bật nhất trong Thần Võ giới, tựa như ánh hào quang vậy, loá mắt vô cùng, ai cũng không thể làm lơ.

“Hai vị là?” Trái lại Lâm Phàm cũng không sợ hãi, ai dám động thủ thì tới đây, với thực lực hiện tại của hắn, không phải nói khoác chứ trấn áp hai người trước mắt này là dư sức.

“Triệu Khúc, người của Triệu gia đến từ nam bộ.”

“Doanh Trọng, người Thiên cung, nam bộ”

Lâm Phàm nghe thấy bọn họ tự báo danh tính.

Hắn biết chắc đây là hai nhà có thế lực quan trọng ở phía nam, có vẻ tu vi của bọn họ đều đã đạt tới Đạo cảnh, xét về quyền lực trong nhà, hẳn là địa vị cũng không thấp.

“À, hóa ra là hai vị đạo hữu, ngưỡng mộ đã lâu, không ngờ thế mà lại gặp được ở chỗ này, vừa rồi ta không dọa các người sợ chứ?”

Lời nói này.

Tức khắc khiến bọn họ thoáng không nói nên lời.

Dọa sợ?

Bọn ta đường đường là cường giả Đạo cảnh, tu vi kinh người, thuộc vào hàng đệ nhất trong Thần Võ giới, há có thể bị dọa sợ, đây đâu phải chuyện có thể đùa.

Bởi vậy, bọn họ tuyệt đối không thể thừa nhận.

Chương 780 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!