Đồng thời điều khiến bọn họ càng khiếp sợ hơn chính là, Lâm Phàm thế mà còn dám xuất hiện, bộ không biết Yêu tộc đã phát lệnh truy nã ngươi rồi hả, thật đúng là gan to bằng trời.
Lá gan này, cũng chẳng phải dạng mà người bình thường có thể có được.
Quả không hổ là tên khốn lớn gan.
“Lâm đạo hữu tới đây để tìm ma trơi u minh sao?” Triệu Khúc hỏi, gã cũng biết câu này là hỏi cho có thôi, không đến vì ma trơi u minh thì còn có thể vì cái gì?
Ngắm cảnh chắc?
Lâm Phàm hỏi vặn lại: “Ở đây còn có thứ khác?”
“Có, đương nhiên là có, Minh sơn được minh khí bao phủ quanh năm, sinh sôi rất nhiều thứ cổ quái quý hiếm, có công dụng thần bí khó lường, ta và Doanh đạo hữu cũng là đến để tìm kiếm những thứ này.” Triệu Khúc tỏ vẻ thản nhiên, mặt không đổi sắc, nhất định ta sẽ không nói cho ngươi biết, bọn ta tới cũng là vì kiếm ma trơi u minh.
Lâm Phàm gật đầu nói: “Các vị nhớ phải cẩn thận, hồn thể chỗ này trái lại cũng khá vui nhộn đấy.”
Có quỷ mới tin lời bọn họ nói.
Nếu không vì ma trơi u minh thì có thằng điên mới dám vào nơi nguy hiểm thế này.
“Đa tạ Lâm đạo hữu nhắc nhở, lúc trước bọn ta đã gặp phải những hồn thể ấy rồi, mấy hồn thể này vốn dĩ là thần hồn, nhưng vì đã lâu không có cơ hội chiếm xác, lại được minh khí tẩm bổ, nên mới biến thành bộ dáng như bấy giờ, nguy hại vô cùng.” Triệu Khúc giảng giải.
Lâm Phàm còn tưởng hồn thể là đặc sản riêng của Minh sơn.
Nhưng hiện tại xem ra, là có cường giả rèn luyện ở chỗ này, bởi vì nguyên nhân nào đó mà chết đi, hồn lìa khỏi xác, không thể rời khỏi Minh sơn, lại không tìm được xác để chiếm, bị minh khí bao trùm, nên mới biến thành thứ âm trầm đáng sợ như hiện giờ.
“Thì ra là vậy.” Lâm Phàm mỉm cười, trái lại cũng không kiếm chuyện với bọn họ.
Đều thuộc Nhân tộc, hơn nữa mọi người còn là người có thế lực lớn.
Ngươi không động tay động chân với ta.
Ta cũng sẽ không động vào ngươi.
Chung sống hoà bình thật tốt biết bao.
“Lâm đạo hữu, chúng ta còn có chuyện cần làm, xin cáo từ trước.” Triệu Khúc ôm quyền, không muốn ở chung Lâm Phàm thêm một giây phút nào, trực tiếp dẫn theo Doanh Trọng rời đi.
Lâm Phàm cũng không rảnh giữ chân bọn họ lại.
Hắn đến đây cũng vì ma trơi u minh, nếu thật sự gặp được, ai cũng đều muốn tranh giành, nếu ở chung lâu, hắn sẽ khó xuống tay lắm, tình huống như hiện giờ là ổn nhất.
Chỉ gặp mặt một lần.
Đến lúc muốn ra tay cướp đoạt, hắn cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
Phương xa.
“Hắn là Lâm Phàm đó, hầy…” Doanh Trọng than thở.
“Huynh định làm gì?” Triệu Khúc ngây người nhìn Doanh Trọng, ánh mắt vô cùng kì quái, như đang muốn hỏi, đừng nói với ta là huynh định đi khai báo à…
Doanh Trọng đáp: “Không định làm gì cả, chỉ là hắn bị Yêu tộc truy nã thôi.”
“Doanh huynh, đừng nghĩ tào lao, ở đây là Minh sơn, cho dù biết, chúng ta cũng không thể quay ngược về để khai báo, huống hồ đây còn là chuyện của Yêu tộc, tộc lão của Thiên Yêu tộc là bị hắn giết chết, với thực lực của hắn, giết chúng ta còn dễ hơn trở bàn tay, tốt nhất là dẹp ý định đó của huynh đi.” Triệu Khúc rất sợ Doanh Trọng nghĩ không thông.
Nếu lão ta vì phần thưởng kia mà đi khai báo.
Một khi để Thiên Hoang thánh địa biết được, e là sẽ xảy ra chuyện lớn, đều là Nhân tộc mà lại đi làm loại chuyện đê hèn này, nhất định sẽ bị khinh rẻ.
Trong lúc hai người đang khai thông tư tưởng.
Một giọng nói truyền đến.
“Ể! Hai vị cũng đi về phía này sao?”
Triệu Khúc nghe thấy câu này, gã giật mình phát hiện Lâm Phàm đã đứng cách đó không xa, mẹ nó, tên ranh này xuất quỷ nhập thần, hết sức âm hiểm, rõ ràng là nghe lén bọn họ nói chuyện mà.
May thay.
May là gã không cổ súy cho theo ý định của Doanh Trọng.
Nếu không sợ rằng sẽ xảy ra chuyện mất.
Doanhh Trọng nhìn Lâm Phàm nở nụ cười thản nhiên, không hiểu vì sao, lão ta lại có cảm giác không rét mà run, tựa như toàn thân đều bị đông cứng.
“Không phải, bọn ta đi hướng kia.”
“À…”
Lâm Phàm mơ hồ gật đầu, vẫn luôn duy trì nụ cười trên môi.
Doanh Trọng và Triệu khúc liếc nhìn nhau.
Không chút do dự.
Bay thẳng về hướng khác, xách đi chạy đi.
“Quay đầu là bờ.”
Lâm Phàm rất hài lòng với lựa chọn của bọn họ, quyết định cuối cùng rất sáng suốt.
Nếu không…
Triệu Khúc và Doanh Trọng đi đến một nơi thật xa, quan sát khắp bốn phía, xác định Lâm Phàm không theo thì mới yên tâm.
“Hầy, đúng là dọa ta hết hồn, tên oắt này còn trẻ tuổi, thế mà tâm tư lại thâm sâu khó lường, nếu hồi nãy ta nói sai lời nào, có phải đã chết tươi rồi không?” Doanh Trọng sợ hãi tột cùng.
Triệu Khúc lên tiếng: “Đừng coi thường hắn, hắn còn trẻ mà đã có thể tu luyện đến loại cảnh giới này, thực lực không phải dạng chúng ta đối phó được đâu, hên là lúc nãy không nói bậy, bằng không có lẽ chúng ta đã nghẻo tại chỗ rồi.”
“Chính xác.”
Bọn họ thật sự đã cảm giác được nỗi sợ hãi.
Thoắt ẩn thoắt hiện.
Chẳng khác gì hồn ma.
“Đừng nghĩ lan man nữa, việc này không liên quan tới chúng ta, Minh sơn đâu chỉ có mình ta mà còn có người khác nữa, hắn ngông nghênh ngang, hiển nhiên sẽ bị người khác phát hiện, có lẽ sẽ đụng tới Yêu tộc.”
“Có thể.”
…
Lâm Phàm tiếp tục đi lại khắp Minh sơn, lúc nhìn lên trời cao cao, hắn phát hiện bầu trời ở Minh sơn rất khác với ngoại giới, hiện lên đại đạo quy tắc trật tự, trông vô cùng âm u.
“Quả là nơi thần kỳ, độ âm tà của ma trơi u minh, e rằng cũng là đại đạo quy tắc của chỗ này mà hình thành.”
“Được trời ưu ái, có thể sinh sôi ra thứ này.”
Ma trơi u minh vốn là trân bảo hiếm có.
Điều kiện phát triển vô cùng khắc nghiệt.
Minh sơn chịu sự ảnh hưởng của quy tắc chi phối nơi đây, nên mới được tạo thành.
Đổi lại là nơi khác, tuyệt đối sẽ không làm sản sinh được ma trơi.
Hắn phát hiện Minh sơn có rất nhiều nơi cổ quái ly kì.
Khắp nơi đều toát lên khí chất, cho thấy nơi đây từng rất phồn vinh, có trật tự và sinh linh, nhưng cuối cùng lại tan biến hết, hóa thành chốn âm u yên ắng như hiện giờ.
Có những cây cầu bị gãy.
Có những cánh cửa đá sập mất.
Từ những đống phế tích hoang tàn này, Lâm Phàm có thể nhìn ra, những kiến trúc này đều là được rèn, tuyệt đối không phải hình thành từ thiên nhiên.
Chương 781 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]