Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 782: CHƯƠNG 782: VÔ ĐỊCH ĐƯƠNG THỜI (3)

Nơi đâu cũng sặc mùi bí ẩn.

Nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trạng đâu mà thăm dò mấy bí mật linh tinh của Minh sơn.

Hắn chỉ muốn tập trung tìm nơi chứa ma trơi u minh.

Sau một hồi.

Lâm Phàm bước vào một nơi hết sức thần bí của Minh sơn, trước mặt hắn là những đóa hoa tỏa ra ngọn lửa màu tím, mấy đóa hoa này ngoại trừ có vẻ ngoài tương đối quái dị ra thì không thể phủ nhận rằng, chúng rất đẹp.

“Đây là hoa gì vậy?”

Lâm Phàm nhìn đầy nghi hoặc.

Hắn chưa từng thấy bao giờ.

Ngay cả thánh địa cũng không có tài liệu ghi chép lại.

Lâm Phàm không dám ngắt hái lung tung, mà chỉ híp mắt quan sát, hắn phát hiện khi loài hoa nở rộ, tựa như thứ gì đó đang nhảy múa, mỗi nhành cây đều chẳng khác nào từng con giun dài loe ngoe.

“Thứ này nhìn kiểu gì cũng giống đám thành phẩm mà Vu thần tộc thi triển.”

Lâm Phàm nghĩ đến Huyết Yêu.

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, còn cụ thể thế nào, ai mà biết được, dù sao thì hắn cũng không có ý định nghiên cứu mấy thứ này, đối với hắn, chắc chắn là mấy thứ này không phù hợp với bản thân.

“Người trẻ tuổi này thật không có mắt nhìn, đúng là quá đáng tiếc.”

Trong khi Lâm Phàm đang soi xét đám hoa kỳ quái.

Một giọng nói lại vang lên từ sau lưng.

“Đám hoa này cũng chẳng phải hoa dại, mà là kỳ vật chỉ có riêng ở Minh sơn, hoa Trùng Sinh, có thể ban cho người chết một cuộc đời mới.”

Lâm Phàm không ngoảng đầu lại, mà khi nghe thấy lời này của đối phương.

Vẻ mặt hắn tỏ ra hết sức kinh ngạc.

Một cuộc đời mới?

Thần kỳ đến thế sao?

Nhưng ngay sau đó, hắn đã nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này đi, không thể nào, nếu thật sự kì diệu đến vậy, thứ này sớm đã bị người ta sống chết tranh giành rồi, làm gì có chuyện đã tồn tại ở đây lâu tới vậy, mà lại không có ai tới lấy.

“Có thể sống thêm một đời, e là tác dụng phụ sẽ rất nghiêm trọng đó.” Lâm Phàm quay người lại, nói.

Hiện tại hắn còn cần phải gọi người khác là tiền bối sao?

Không cần.

Cọ xát thực lực, ngoại trừ phải đối mặt với Thiên Tôn ra, hắn đã không còn phải sợ bố con thằng nào.

Lúc Lâm Phàm trông thấy mặt người vừa lên tiếng.

Hắn thoáng ngạc nhiên.

Thế mà lại là một Yêu tộc, bên cạnh tên Yêu tộc này, còn có một sinh vật trông khá cổ quái, thoạt nhìn thì giống người, nhưng lại tương đối khác người, toàn thân toát ra vẻ hung hung, nó ngoác mồm gào rống, răng nanh nhe ra ghê tợn.

Chẳng khác gì Tu La.

Đây chính là một chàng thanh niên Tu La

“Ha ha, suy đoán không tồi, quả thật là có tác dụng phụ… Này, trông ngươi rất quen đó.” Khi tên cường giả Yêu tộc nhìn thấy Lâm Phàm, vốn dĩ gã ta định nói gì đó, nhưng gã ta lại dần nhận ra tình huống hiện tại hơi sai sai.

Khuôn mặt đối phương quen đến mức khó tưởng.

Lâm Phàm cười, oan gia ngõ hẹp, thế mà lại gặp phải Yêu tộc, vừa nãy bản thân còn mạnh miệng nữa, xem ra là sắp xảy ra một trận chiến kịch liệt rồi.

“Đúng vậy, quả thật rất quen, ta tên Lâm Phàm, hẳn là ngươi đã nghe qua.”

Hắn trực tiếp khai báo danh tính.

Không có gì khác.

Hắn chỉ không muốn đối phương phải đoán già đoán non mà thôi.

Dám nghĩ thì dám biến ý nghĩ thành hành động.

“Là ngươi…”

Tên cường giả Yêu tộc giận tím mặt, trong cơn giận dữ, giọng nói vừa rồi còn mới ôn hòa, đột ngột thay đổi trạng thái, lửa giận hóa thành thực chất, quanh quẩn trên đỉnh đầu đối phương.

“Đồ khốn kiếp, dám to gan tàn sát cường giả Yêu tộc, lại còn dám ra khỏi Thiên Hoang thánh địa, hôm nay sẽ là ngày tàn của ngươi.”

Vừa dứt lời.

Ngọn lửa ngưng tụ trên đầu đối phương rít gào lao tới, ngọn lửa biến thành cự chưởng, hung hăng đáp xuống.

Thái độ này chính là chưa nói đã muốn động thủ.

Lâm Phàm dùng một tay chụp lại, phá vỡ cự chưởng của đối phương.

“Ngươi là Thiên Yêu tộc?”

Cường giả Yêu tộc căm tức nhìn Lâm Phàm: “Hừ, bản tọa cũng không phải Thiên Yêu tộc, nhưng ngươi dám cả gan ra tay với Yêu tộc, đó là tội chết.”

Tộc lão của Thiên Yêu tộc có chết hay không cũng chẳng hề hấn gì với gã ta.

Vấn đề là sự tồn tại của Lâm Phàm, đã uy hiếp đến thần dân Yêu tộc.

Cho dù là Thiên Yêu tộc, Hoang Lang tộc, hay Hoàng Tuyền tộc và vân vân, mọi đại chủng tộc Yêu tộc, đều phải cúi đầu chịu chết trước Lâm Phàm.

Giờ kẻ này bị hắn gặp được.

Đương nhiên là hắn muốn giày vò đối phương tới chết rồi.

“Ha ha!”

Trái lại Lâm Phàm cũng không hoảng hốt, nếu đổi lại là ba năm trước, hắn quả thật sẽ hơi khẩn trương.

Nhưng hiện giờ hắn đã không còn sợ nữa.

Một chưởng vừa rồi là hai người thử lẫn nhau, sự thản nhiên đối mặt của hắn.

Khiến cường giả Yêu tộc dè chừng vô cùng.

Thật sự là quá cường.

Lúc trước, khi gã ta hay tin tộc lão của Thiên Yêu tộc bị một thiên kiêu Nhân tộc giết chết.

Cảm nghĩ đầu tiên của gã ta không phải phẫn nộ.

Mà là cảm giác bao nhiêu mặt mũi của Yêu tộc đều bị lão ta vứt sạch.

Lão ta tu luyện lâu như vậy, thế mà lại để một thằng nhóc xử đẹp.

Thể diện này coi như mất hết.

Mà hiện giờ.

Xem như gã ta đã hiểu.

Tu vi của người này thật sự quá đáng sợ, nếu cứ để hắn tùy ý phát triển, tuyệt đối sẽ gây ra sóng to gió lớn.

Yêu tộc vẫn luôn muốn thâu tóm Nhân tộc, biến Nhân tộc thành nô lệ, nhưng vì bọn họ đang chờ thời cơ, đợi Yêu tộc xuất hiện Thiên Yêu bá chủ chân chính, dẫn dắt bọn họ tiến đến con đường vinh quang.

Nào ngờ hôm nay.

Nhân tộc thế mà lại xuất hiện tên cường giả trẻ tuổi này, nếu để hắn sống thêm giây phút nào, ắt thành họa lớn.

Đại chiến bùng nổ.

Cường giả Yêu tộc thi triển thủ đoạn kinh người, nhưng gã ta càng đánh thì lại càng kinh hãi, đối phương thành thạo, chiêu thức hết sức huyền diệu, cũng là người mang tuyệt học, mẹ nó, còn trẻ như thế, rốt cuộc là hắn đã tu luyện kiểu gì vậy?

Chuyện này quả thực vượt quá sức tưởng tượng của gã ta rồi.

Ầm!

Hai loại sức mạnh bùng nổ, va chạm lẫn nhau, tạo thành cơn chấn động càn quét Minh sơn, gây ra uy thế rung chuyển trời cao.

Cường giả Yêu tộc thoáng gấp gáp.

Đánh lâu vậy rồi mà không bắt được Lâm Phàm, gã ta thẹn quá thành giận, song quyền yêu hóa, nắm tay tỏa ra yêu khí dày đặc đấm xuống, lại bị Lâm Phàm cương ngạnh đánh tan, thậm chí điều càng khiến gã ta sụp đổ chính là, đại đạo quy tắc ẩn chứa trong cách thi triển tuyệt học, tê nhãi trước mắt này, rõ ràng chỉ là Thiên Nhân cảnh, lại có thể áp chế được gã ta.

Chương 782 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!