Thì ra là thế.
Hắn còn tưởng người đưa đò là sự tồn tại gì chứ.
Rất nhanh.
Dưới chỉ dẫn của Minh La, xuyên qua một sơn động, trượt thẳng xuống dưới, trong chốc lát, xảy ra thay đổi long trời lở đất, thì ra là có động thiên khác.
“Đây chính là nơi Tu La tộc chúng tôi sống.”
Lâm Phàm nhìn tình hình xung quanh, ngoại trừ không có bầu trời, thì như một mảnh trời đất rộng lớn, có một quang cảnh khác, dần dần, hắn đã thấy được tộc nhân khác của Tu La tộc.
Ngược lại, khi những Tu La kia thấy Lâm Phàm, đều lộ ra vẻ cảnh giác, với bọn họ mà nói, không mong đợi có người của chủng tộc khác xuất hiện.
Sau đó vội vàng chạy trốn.
Minh La thấy tình cảnh trước mắt, bất đắc dĩ nói: “Những người của tộc ta chính là như vậy, gặp phải các ngươi đều sẽ rất cảnh giác, chẳng qua không sao, ta sẽ giải thích rõ với bọn họ.”
“Ừm.” Lâm Phàm mỉm cười, quả thật cảnh giác rất cao với người ngoài, nếu người hắn cứu là một Tu La trưởng thành khác, sợ là đối phương chưa chắc sẽ dẫn theo hắn đi tới nơi này.
Quả nhiên trẻ con vẫn dễ lừa gạt hơn.
Không lâu sau.Một đám Tu La ào ào chạy đến, đều là cường giả Tu La tộc, nhưng về mặt thực lực chắc chắn không thể so với Lâm Phàm.
“Minh La, vì sao ngươi phải dẫn Nhân tộc này về?” Một Tu La lớn tuổi đứng đầu tức giận quát lớn.
Lão thật sự không ngờ Minh La lại dẫn người về.
Với bộ tộc Tu La mà nói, chuyện này vô cùng nguy hiểm, rất có thể tạo thành tai họa ngập đầu.
Minh La vội vã chạy tới, nói nhỏ với tộc lão.
Còn thỉnh thoảng chỉ về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm từ đầu đến cuối đứng nơi đó mặt mỉm cười nhìn.
Không chút luống cuống.
Thấy Minh La nói nhiều lời như thế, hiển nhiên là thêm mắm thêm muối, đem tình huống vừa rồi thổi phồng rất nguy hiểm, cuối cùng được người cứu, hẳn là như vậy, bằng không cũng không biết tại sao có thể có nhiều lời muốn nói như vậy.
Sau một hồi.
Tu La tuổi già đi tới, vẻ mặt ôn hòa hơn rất nhiều so với vừa rồi: “Đa tạ ngươi đã cứu tộc nhân của chúng ta.”
“Không cần cảm ơn, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, ta thân là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, không đội trời chung với Yêu tộc kia.” Lâm Phàm nói rất căm giận, giống như thật sự chính là như thế.
Tu La tộc lão thấy Lâm Phàm nói thật sự nghiêm túc như vậy.
Cũng thật sự tin rồi.
Từng nghe qua danh hiệu của Thiên Hoang thánh địa.
Hình như đúng là ánh sáng chính đạo.
“Mời vào bên trong.”
Có lão Tu La tộc dẫn đường, Lâm Phàm đi ngang qua những Tu La kia tuy rằng bọn họ có hơi nghi ngờ, nhưng cũng không tiếp tục cảnh giác hắn, ít nhất là chiếm được hữu nghị ban đầu của Tu La tộc.
Nhà Tu La tộc đều rất đơn sơ, dưới chỉ dẫn của tộc lão, hắn đi tới nơi mà tộc lão ở.
“Lâm đạo hữu đi đến Minh sơn này là muốn tìm thứ gì sao?” Tộc lão hỏi.
Bất luận Nhân tộc hay là Yêu tộc, cũng sẽ thường lui tới Minh sơn, đây là nơi bọn họ sinh hoạt, nhưng ở bên ngoài nơi này cũng là một chỗ cấm địa, tràn đầy nguy hiểm, nhưng cũng có vô số cơ duyên.
Lâm Phàm nói: “Không lừa tộc lão, ta muốn tìm U Minh Quỷ Hỏa ở Minh sơn.”
“U Minh Quỷ Hỏa, thì ra là thế, mấy trăm năm trước từng có Nhân tộc tìm được ở đây, hồi đó ta thấy tình hình của hiện trường, đấu vô cùng kịch liệt, trong khoảng thời gian này, đã không xuất hiện U Minh Quỷ Hỏa.” Tộc lão chậm rãi nói.
“Aizz, U Minh Quỷ Hỏa vô cùng trân quý, dĩ nhiên rất khó tìm, cho nên ta tới đây chính là vì thử vận khí một chút.” Lâm Phàm nói.
Tộc lão trầm tư.
Tuy Tu La bọn họ sinh hoạt ở nơi âm tà như vậy, nhưng nội tâm lại không âm tà, gặp được người có chút giúp đỡ với Tu La tộc của bọn họ, bọn họ sẵn sàng báo đáp đối phương.
“Lâm đạo hữu, thật ra có nơi ngươi có thể đi xem, nhưng trong đấy có thể sẽ rất nguy hiểm, ngay cả hồn thể cũng không dám tới gần.” Tộc lão nghĩ đến một nơi mà lão đã từng đi qua, đó là lão vô tình phát hiện ra, không dám tới gần, bởi vì nơi đó vô cùng âm hàn, lúc đến gần, lập tức giống như cả người bị vùi lấp trong hầm băng.
Điều này khiến tộc lão vô vùng khiếp sợ.
Từ trước tới giờ Tu La tộc của bọn họ đều sinh hoạt ở Minh sơn, chịu đựng sự ăn mòn của minh khí, tự nhiên có lực thích ứng với nhiệt độ thấp rất mạnh, nếu bọn rời khỏi Minh sơn, không có được sự nuôi dưỡng của Minh khí, cơ thể cũng có thể xảy ra vấn đề,
“Tộc lão, nơi đó ở đâu?” Lâm Phàm hỏi.
Theo cách tìm kiếm bình thường, hắn tuyệt không thể tìm được U Minh Quỷ Hỏa. Nếu thật sự tìm được, sợ là đã sớm bị người lấy mất, nào còn có thể để lại cho hắn.
Chỉ có thể đi những nơi cổ quái hiếm lạ xem thử.
Thử vận khí.
Có lẽ có thể tìm được.
Tộc lão nói: “Nơi đó có hơi bí mật, ta dẫn ngươi đi.”
“Đa tạ tộc lão.”
Lâm Phàm thật sự không ngờ Tu La tộc thân thiện như vậy. Tuy lúc trước có chút cảnh giác nhưng cũng là chuyện bình thường, dù sao nguy hiểm quá nhiều, ai biết người nào tốt người nào xấu.
Sau đó, tộc lão dặn dò vài tiếng với người trong tộc rồi dẫn theo Lâm Phàm rời đi.
Lâm Phàm tràn đầy lòng hiếu kỳ với chỗ tộc lão nói.
Cũng không biết có thể tìm thấy thứ mong muốn ở đó hay không.
“Tới rồi.”
Tộc lão chỉ vào phía trước rồi ôm chặt lấy cơ thể, rét lạnh đến tận xương làm lão ta rất không thoải mái.
“Nơi này chính là?”
Lâm Phàm nhìn chung quanh, không thấy được bất cứ chỗ nào hiếm lạ cổ quái, cảm giác kỳ quái duy nhất chính là độ ấm nơi này thật sự rất thấp, nếu không phải hắn có tu vi thâm sâu, ẩn chứa tuyệt học chí dương, sợ là cũng có chút chán ghét nơi đây.
“Đúng vậy, chính là cửa động thẳng đứng kia, ta ở Minh Sơn nhiều năm như vậy, nơi này là địa phương thần kỳ nhất ta phát hiện.” Tộc lão nói.
“Đa tạ tộc lão, chuyện kế tiếp giao cho ta là được.”
Lâm Phàm thấy tộc lão chịu đựng rét lạnh, như sắp chống đỡ không được vậy, ngược lại cũng không để người ta tiếp tục tới gần, người ta bằng lòng dẫn hắn đi vào nơi này đã là chuyện rất tốt.
“Lâm đạo hữu, cẩn thận.” Tộc lão dặn dò, sau đó trốn rất xa, nơi đây không nên ở lâu, ở một thời gian lâu rồi, cơ thể đều có chút chịu không nổi.
“Ừ.”
Lâm Phàm đi vào cửa động theo như lời tộc lão.
Chương 785 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]