Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 786: CHƯƠNG 786: CÁI THỔI NÀY LÀM TA CŨNG CÓ CHÚT XẤU HỔ (1)

Cúi đầu vừa thấy.

Bất ngờ phát hiện động này sâu không thấy đáy, gió lạnh không ngừng liên tục thổi quét từ dưới đáy lên, độ ấm ở nơi này còn thấp hơn bên ngoài gấp mấy lần.

Hắn lặng im suy nghĩ, rốt cuộc có nên đi xuống nhìn xem hay không.

Nhưng nếu gặp được nguy hiểm thì nên làm thế nào cho phải.

Suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định đi xem, nếu thật có vấn đề thì trực tiếp dịch chuyển đến Thiên Kiêu vực là được, ngược lại cũng không kinh khủng như vậy.

Không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nhảy xuống.

Sau khi tiến vào thông đạo, gió lạnh dồn dập lên, không ngừng ăn mòn lực lượng trong cơ thể, nếu không phải lực chí dương của hắn rất mạnh thì khẳng định sẽ có chút phiền phức khi gặp được loại tình huống này.

“Hy vọng có thể có chút thu hoạch.”

Hắn cho rằng có địa phương, nhất định không phải tự nhiên mà rét lạnh, nó như vậy tất nhiên là có nguyên nhân của nó, chỉ riêng nói cửa động này, trông không thu hút chút nào mà lại có thể thổi ra gió lạnh như vậy, chắc chắn nguyên nhân không nhỏ.

Theo hắn không ngừng chìm xuống, độ ấm càng ngày càng thấp, nhưng vẫn còn trong phạm vi thừa nhận.

Một lát sau.

Làm đến nơi đến chốn, tới tận cùng cái đáy.

Trước mắt trống trải rộng mở, lại là một nơi động thiên có tình huống khác.

“Tình huống Minh Sơn thế nào, mỗi nơi bên trong đều cất giấu huyền bí, thế giới dưới lòng đất à.” Lâm Phàm cũng không biết nên nói gì cho phải, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng có chút không tin được.

Lúc này.

Hắn mới bắt đầu đánh giá tình huống xung quanh.

Xung quanh có rất nhiều tảng thủy tinh dựng đứng phản xạ ra bóng người của hắn.

“Thật là một nơi thần kỳ.”

Lâm Phàm cảm thán, quan sát cẩn thận, sau đó phát hiện một con đường kéo dài về phía trước, phảng phất có những thứ không biết đang chờ đợi hắn.

Lâm Phàm đi về phía trước, cơ thể dần dần hòa nhập vào trong bóng tối.

Nếu đã tới, vậy không có cách nói lùi bước.

Mặc kệ có cái gì thì cũng phải thăm dò cho rõ ràng.

Khi hắn đi tới chỗ sâu nhất thì lập tức khiếp sợ bởi một màn bên trong.

Tới cuối đường, nhìn thấy một con Minh Hoàng đậu trên tế đàn hình tròn, toàn thân tản ra hơi thở âm hàn, khi Lâm Phàm đến thì Minh Hoàng chậm rãi mở to mắt.

Một luồng uy thế cực mạnh hoàn toàn bộc phát ra ngoài.

Trong thời gian ngắn, độ ấm xung quanh nhanh chóng hạ thấp, đã thấp tới cực hạn rồi.

“Ngươi là ai?”

Minh Hoàng mở miệng, âm thanh là giọng nữ, nhưng không thể bởi vì nghe thấy giọng nữ nên xem thường con Minh Hoàng trước mắt, dưới mắt Lâm Phàm, chỉ sợ tu vi đối phương đã có thể liều mạng với sư tôn.

“Tiền bối, tại hạ là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa, đi ngang qua nơi đây, nếu có quấy rầy thì mong tiền bối chớ trách.” Lâm Phàm cung kính nói.

Gặp mạnh thì thái độ phải tốt một chút, đồng thời chuẩn bị tốt tùy thời lui lại.

Chỉ cần đối phương ra tay, hắn bảo đảm rời khỏi nơi này trước tiên, trực tiếp truyền tống đến Thiên Kiêu vực.

Má ơi.

Bởi vậy mới nói tại sao nơi này lại âm hàn như thế, hóa ra là có một con Minh Hoàng ở chỗ này, minh khí mà nó phát ra chính là chí âm.

Hắn quan sát từng cử động của Minh Hoàng, bất ngờ phát hiện hình như lúc đối phương nghe nói hắn là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa thì hơi có thay đổi một chút.

“Thiên Hoang thánh địa, ồ, vậy ngươi có biết một cô bé gọi là An Đình không?” Minh Hoàng hỏi.

An Đình?

Hắn nhớ ra, còn không phải là sư muội của hắn ư, có được Phần Thiên Tử Hỏa, lai lịch rất sâu, à đúng rồi, hắn nhớ sư tôn từng nói, An Đình sư muội là kết tinh giữa Minh Hoàng và một vị Nhân tộc.

Nhìn xem hình thể của Minh Hoàng trước mắt này.

Nghĩ đến nam nhân Nhân tộc kia, rốt cuộc cơ thể lớn cỡ nào mới có thể nhét đầy chứ.

Ngẫm lại đều cảm thấy thật đáng sợ.

“Thưa tiền bối, An Đình chính là sư muội của ta, ta và An sư muội có quan hệ rất tốt, không biết tại sao tiền bối lại biết sư muội ta?” Lâm Phàm giả vờ nghi hoặc dò hỏi.

Bây giờ xem như hắn đã biết, chắc chắn Minh Hoàng trước mắt này là mẹ ruột của An Đình.

Vận khí thật tốt, vốn tưởng rằng phải gặp bất hạnh, nhưng không ngờ lại gặp được người quen.

Minh Hoàng nói: “Ngươi không biết thân phận của An Đình à?”

Nàng ta cảm thấy đau đầu vì nữ nhi của mình, thế mà nói muốn đi tới thế lực của Nhân tộc tu luyện, trải nghiệm sinh hoạt, cũng không biết là nghĩ thế nào, cha mẹ đều là kẻ mạnh đứng đầu đương thời, để bọn họ bồi dưỡng chả lẽ không tốt hơn so với đi tu luyện ở thánh địa của Nhân tộc ư?

Lúc này.

Đối mặt Minh Hoàng dò hỏi, hắn có thể nói không biết sao?

Muốn nói không biết thì tất nhiên quá giả dối, cả cao tầng thánh địa đều biết thân phận của An Đình, biết đối phương là con cháu của Minh Hoàng, khẳng định coi như bảo bối mà che chở, rốt cuộc Minh Hoàng vốn chính là một trong những kẻ mạnh đứng đầu đương thời.

Chiếu cố tốt nữ nhi của nàng ta, chẳng phải là kết một cái thiện duyên.

“An sư muội, thân phận… A, ta nhớ trưởng bối từng nói An sư muội là con cháu của Minh Hoàng tiền bối, mà tiền bối lại là… Hay tiền bối là tỷ tỷ của An Đình sư muội.” Lâm Phàm giả vờ kinh ngạc nói.

Minh Hoàng trợn trắng mắt nói: “Ta là mẹ của nàng.”

“Hóa ra là mẹ à, ta thấy tiền bối trẻ tuổi như thế, còn tưởng là tỷ tỷ, hy vọng tiền bối chớ trách.” Lâm Phàm nói ra lời nịnh hót đông cứng như thế cũng không cảm thấy xấu hổ chút nào.

Chỉ cần mình không cảm thấy xấu hổ thì người khác cũng sẽ không có loại cảm giác này.

Minh Hoàng cảm thấy tiểu tử trước mắt quá xảo quyệt, bản thể của lão nương không phải người, nhìn kiểu gì cũng nhìn không ra hình người, mà ngươi lại có thể trợn mắt nói dối, ngược lại cũng là một loại bản lĩnh.

“Nếu là sư huynh của An Đình thì đó là người trong nhà, ngươi tới nơi này làm gì?”

Đương nhiên Minh Hoàng biết tên đệ tử gọi là Lâm Phàm trước mắt này đại biểu cho cái gì.

Đệ tử thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa.

Nỗi hận lớn trong lòng Yêu tộc.

Tuổi còn trẻ nhưng tu vi cao thâm, đã có thể chém giết kẻ mạnh Đạo cảnh, đây là chuyện không thể tưởng tượng trong Thần Võ giới.

Ánh mắt nàng ta nhìn đối phương giống như cách mẹ vợ xem con rể vậy. Quả thực dung mạo và mị lực của tiểu tử này rất ghê gớm, nếu không phải nàng ta đã có người yêu thì chỉ sợ cũng bị tiểu tử này câu dẫn.

Chương 786 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!