Ngược lại nàng ta muốn đối phương và nữ nhi của mình ở bên nhau, ừm, rất thích hợp, thật sự rất không tệ.
Lâm Phàm đâu biết Minh Hoàng nghĩ gì, cũng chỉ cảm thấy ánh mắt đối phương quá sáng, mỗi lúc đều dừng ở trên người hắn.
Đối mặt với dò hỏi của Minh Hoàng, đương nhiên hắn không muốn che giấu bất kỳ thứ gì.
“Tiền bối, ta tới Minh Sơn là muốn tìm U Minh Quỷ Hỏa, cố ý tới thử thời vận.” Lâm Phàm nói.
Đối với loại tồn tại khủng bố không biết đã sống bao lâu này, nói dối là không có ý nghĩa, khai báo đúng sự thật ngược lại có thể đạt được thiện cảm của đối phương.
“U Minh Quỷ Hỏa…”
Minh Hoàng nhìn Lâm Phàm, biết vật ấy là đặc sản của Minh Sơn, nhưng suốt trăm năm hay ngàn năm cũng chưa chắc có thể xuất hiện, nói trắng ra một chút chính là nhìn vận số, cho dù một ít kẻ mạnh Đạo cảnh cũng không tìm được một đóa, vậy đã đủ chứng minh mức độ trân quý của vật ấy.
“Tiền bối, nếu nơi này không có thì ta lập tức đi.”
Đối với Lâm Phàm, cho dù nơi này có U Minh Quỷ Hỏa thì chỉ sợ cũng không tới lượt hắn, người ta có thể không cần ư, còn không bằng rời đi sớm lại tốt hơn, đương nhiên hắn cực kỳ hy vọng đối phương có thể biểu hiện dáng vẻ của tiền bối một chút, trực tiếp nói một câu, U Minh Quỷ Hỏa ta có, đưa ngươi cũng không sao.
Tất nhiên đây chỉ là ý nghĩ của hắn mà thôi, rốt cuộc từ đâu ra chuyện tốt này chứ.
Minh Hoàng nhìn Lâm Phàm.
“Ngươi là sư huynh của nữ nhi ta, vậy ngươi nói một chút, nữ nhi của ta thế nào?”
Nghe đối phương nói lời này, trong lòng Lâm Phàm sửng sốt.
Loại dò hỏi này nói thật chính là một loại đề bài tặng điểm, thường thì đầu óc không có vụng về đến mức hết nói nổi đều biết nên trả lời ra sao mới hoàn mỹ nhất.
Chẳng qua rốt cuộc nàng ta có ý gì?
Chẳng lẽ… Nàng ta muốn mạnh mẽ nối tơ duyên hay sao?
Hắn không suy tư mà quyết đoán trả lời.
“An sư muội xinh đẹp như hoa, vừa thiện lương lại hiểu chuyện…”
Lâm Phàm nói liên tục không dứt, hoàn toàn không tạm dừng, hắn gom hết những từ ngữ đã học được qua chín năm giáo dục bắt buộc lại rồi ném toàn bộ cho đối phương.
Nếu Đường Phi Hồng ở đây chắc chắn sẽ lộ ra vẻ mặt hận sắt không thành thép, thật sự mất mặt.
Trái lại tâm trạng Minh Hoàng rất tốt.
Ai không hy vọng con cái của mình được người khác điên cuồng khen, chẳng sợ khen đến ba hoa chích choè làm người ta có chút ngượng ngùng, thì cũng chỉ đáp một câu không tốt như ngươi nói mà thôi.
Tuyệt đối sẽ không đáp một câu, ngươi đây là đang khen chết con ta à.
“Đủ rồi, đủ rồi, tiểu tử ngươi cũng biết nói đấy, cũng chứng minh đúng là nữ nhi ta rất ưu tú, ngươi là sư huynh của nữ nhi ta thì cũng chính là hậu bối của ta, nơi này có U Minh Quỷ Hỏa, ngược lại cũng không lừa gạt ngươi.” Minh Hoàng sâu kín nói.
Lâm Phàm mừng rỡ, quả nhiên thật sự có.
Nếu không có một chút thứ tốt thì sao kẻ mạnh giống như Minh Hoàng lại nghỉ ngơi ở chỗ này chứ.
Lúc này.
Minh Hoàng biến ảo thành hình người, biến thành một người phụ nữ xinh đẹp, cả người đều có một loại khí chất khó có thể nói rõ, điểm tiếc nuối duy nhất chính là, trang điểm có sẵn của Minh Hoàng có chút bá đạo, ánh mắt đầu tiên mang lại cho người ta cảm giác không giống người tốt, mà là bộ dáng âm ngoan hung tàn.
Khẩu vị phụ thân An sư muội thật tốt, có lẽ thật sự là tình yêu, loại trang điểm này cũng có thể nuốt được, quả thật có chút sở trường đặc biệt.
Sau đó lập tức thấy Minh Hoàng giơ tay, tảng đá trên mặt đất rách nát, một ngọn lửa âm u trôi ra, xung quanh ngọn lửa có rất nhiều bóng mờ quấn quanh, đó đều là một vài bóng dáng người chết.
“U Minh Quỷ Hỏa.”
Lâm Phàm lầm bầm lầu bầu, đặc biệt muốn có được.
Đây chính là thứ tốt.
Bây giờ hắn chỉ thiếu mỗi U Minh Quỷ Hỏa, nếu có thể luyện hóa thì hắn sẽ có đầy đủ hết Tam Hỏa, trên bầu trời thiên hạ, không dám nói là duy nhất nhưng tuyệt đối cũng là vài vị ít ỏi.
Không đúng…
Sau khi bạo kích ngọn lửa xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, ngọn lửa mà hắn có được tuyệt đối là duy nhất trên thế gian.
“Muốn?”
Minh Hoàng phát hiện đôi mắt nhỏ khao khát của Lâm Phàm, khóe miệng mang ý cười hỏi.
Lâm Phàm đều muốn ra tay đoạt, vô nghĩa, không cần thì ta tới nơi này làm gì, đương nhiên hắn không có khả năng thể hiện quá mức, rốt cuộc quan hệ với Minh Hoàng cũng không sâu, cũng chỉ có một tầng quan hệ liên lụy tới sư muội mà thôi.
“Đây là của tiền bối, cho dù ta muốn thì cũng phải đợi tiền bối đồng ý mới được.” Lâm Phàm nói.
Ai, đáng tiếc.
Minh Sơn thật sự có U Minh Quỷ Hỏa nhưng bị giấu quá sâu, trước mắt chính là Minh Hoàng, giống loài cực mạnh trong trời đất, cho dù sư tôn có đến thì cũng không dám nói có thể áp chế đối phương.
Mà đối với Minh Hoàng, ngược lại nàng ta không phải nhất định phải có U Minh Quỷ Hỏa, mà tính toán trong lòng xem đưa đóa U Minh Quỷ Hỏa này ra có lời hay không, cẩn thận tưởng tượng, phát hiện rất có lời, tuyệt đối không lỗ vốn.
Xem như kết cái thiện duyên.
Thân là Minh Hoàng nhất tộc, nàng ta kết hợp với nhân loại rồi có một nữ nhi, nhưng bởi vì nguyên nhân đặc biệt mà cơ thể nữ nhi có chút kỳ lạ, không thể thừa nhận minh khí giống như Minh Hoàng, cần Phần Thiên Tử Hỏa áp chế.
Nếu đưa U Minh Quỷ Hỏa cho nữ nhi luyện hóa, chỉ sợ sẽ làm minh khí tăng vọt, nhưng cũng không thể dự đoán được hậu quả nó mang đến.
Bởi vậy, Minh Hoàng không muốn mạo hiểm.
Nàng ta có một chuyện chưa nói.
Nàng ta rất xem trọng Lâm Phàm, rốt cuộc tuổi trẻ như thế mà có thể tu luyện đến loại tình huống này, đúng là hiếm thấy, hoặc là nói chưa từng nghe thấy, cũng chưa từng nhìn thấy, thành tựu trong tương lai tuyệt đối không đơn giản.
Hoặc là nói, cũng có thể vô địch đương thời.
“Vốn hỏa này là phải cho nữ nhi của ta, nhưng ngươi thân là sư huynh của nàng, cũng vô cùng chăm sóc nữ nhi ta, nếu ngươi muốn thì tặng cho ngươi.” Minh Hoàng giơ tay, U Minh Quỷ Hỏa bay về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm sợ ngây người, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nhận lấy U Minh Quỷ Hỏa.
“Tiền bối, ngươi đưa hỏa này cho ta, vậy sư muội thì sao?” Ngoài miệng Lâm Phàm nói thế, nhưng động tác trong tay không hề do dự, thật sự rất quyết đoán nhận lấy U Minh Quỷ Hỏa.
Tới tay mới là thật sự, cái khác đều là khoác lác.
Chương 787 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]