“Không sao, nghe nói lão tổ Thịnh gia có được U Minh Quỷ Hỏa, chờ có cơ hội thì làm thịt lão già kia, đương nhiên ngọn lửa sẽ rơi vào tay ta.” Minh Hoàng nói rất bình tĩnh.
Lâm Phàm đều nghe tới mức sợ ngây người.
Đậu má!
Quả nhiên không phải người tốt gì, nói trắng ra như vậy, hắn suy nghĩ rốt cuộc phụ thân sư muội là dạng người gì mà có thể chinh phục Minh Hoàng đáng sợ như thế.
Đương nhiên, hắn biết Thịnh gia mà Minh Hoàng nói là Thịnh gia nào, còn không phải là kẻ phái người đuổi giết mình à.
Làm rất tốt.
Nếu không phải bây giờ có quá nhiều chuyện thì hắn cũng đã sớm ra tay với Thịnh gia, chứ đâu sẽ trì hoãn đến bây giờ, bây giờ loại kẻ mạnh như Minh Hoàng theo dõi lão tổ của đối phương cũng thật là một chuyện tốt.
“Tiền bối, Minh Sơn này tràn ngập cảm giác thần bí, hẳn U Minh Quỷ Hỏa không phải là thứ trân quý nhất nhỉ?” Lâm Phàm tò mò dò hỏi.
Hắn biết U Minh Quỷ Hỏa có giá trị cực cao.
Nhưng nhìn chung Minh Sơn có đủ loại thần bí, tuyệt đối sẽ không chỉ vì U Minh Quỷ Hỏa mà tồn tại, nhất định có cái khác, một bí mật lớn mà tạm thời hắn không thể phát hiện.
“Ha hả!”
Ánh mắt Minh Hoàng sáng ngời nhìn Lâm Phàm.
“Quả thực nghĩ không tệ, Minh Sơn không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, U Minh Quỷ Hỏa chỉ là sản vật đặc thù của Minh Sơn mà thôi, nhưng rốt cuộc ẩn chứa thần bí lớn cỡ nào thì đến bây giờ ta cũng chỉ mới có chút manh mối, mấy chuyện này rất xa xôi đối với ngươi, tạm thời ngươi không cần biết.”
Lời này làm Lâm Phàm có chút không vui, đây không phải là xem thường người khác sao.
Nhưng hắn không truy hỏi…
Kẻ mạnh đều có chút bí mật nhỏ, Minh Hoàng là một vị cao nhân, cao nhân vẫn duy trì hình tượng không phải là chuyện rất bình thường ư.
Đương nhiên, đúng là hắn vô cùng tò mò với Minh Sơn, còn về phần rốt cuộc giấu giếm cái gì, đương nhiên chỉ có chờ đến khi hắn tu luyện tới cảnh giới đó mới có thể biết.
Đối với những thứ khác, hắn cũng không quá mức truy tìm.
Chỉ muốn một thứ duy nhất là vĩnh sinh.
Nhưng trước mắt hắn không thấy bất cứ hy vọng nào.
Minh Hoàng cảm thấy Minh Sơn giấu giếm bí mật luân hồi, đó là luân hồi thật sự chứ không phải giả dối.
Đáng tiếc, nàng ta ở chỗ này tìm kiếm cả trăm năm cũng không tìm được bất kỳ thứ nào đáng chú ý, nhiều nhất chỉ mơ hồ có thể nhìn thấy một ít ký lục khi xưa từ trên một vài phiến đá rách nát.
Chỉ là đáng tiếc… Sau việc này thì không có bất cứ tiến triển gì.
“Tiền bối, nếu không có chuyện gì thì ta đi trước.” Lâm Phàm gấp không chờ nổi muốn đi luyện hóa U Minh Quỷ Hỏa, hành trình đến Minh Sơn giờ đã đạt được mục đích, về phần bí mật khác của nơi này, bây giờ hắn thật sự không có một chút hứng thú nào.
Chuyện sau này để sau này nói.
Minh Hoàng cười nói: “Đi thôi, nhìn thấy nữ nhi của ta thì nói với nàng một tiếng, chuyên tâm tu luyện, cho nàng tới thánh địa cũng không phải là để nàng đi dạo chơi.”
“Tiền bối yên tâm, ta sẽ luôn giám sát sư muội.” Lâm Phàm vỗ lồng ngực, thề son hẹn sắt bảo đảm, hắn không dám nói cho đối phương biết, nữ nhi của ngươi say đắm dung mạo của ta, lần trước còn thiếu chút nữa tặng Phần Thiên Tử Hỏa cho ta.
Cũng không thể nói những lời này.
Nếu không mặc kệ An sư muội có tình nguyện hay không, chắc chắn Minh Hoàng sẽ cảm thấy người của Thiên Hoang thánh địa đều ở nhớ thương Phần Thiên Tử Hỏa của nữ nhi nhà mình.
Gây ra hiểu lầm thì không tốt.
“Ừ, vậy thì tốt.”
Minh Hoàng rất hài lòng người trẻ tuổi tên Lâm Phàm này, cảm thấy có lẽ đối phương có thể phát triển một chút quan hệ với nữ nhi nhà mình, chỉ là nàng ta không biết… Tuy nói nữ nhi ngươi có thể nhìn thấy Lâm Phàm, nhưng cho tới nay đều đứng ở trong đám người mà cao giọng hò hét cùng với các sư tỷ sư muội khác, là một người trong nhóm người thường.
Vẫn chưa bởi vì nàng là con cháu của Minh Hoàng và Nhân tộc mà từng được Lâm Phàm chăm sóc đặc biệt.
Rời khỏi nơi đây.
Tu La tộc lão vẫn còn đang chờ đợi, không ngờ chịu không nổi độ ấm nơi này mà còn ở lại chờ, Tu La tộc này thật ra cũng không xấu, tuy nói đều là bộ dáng hung ác, nhưng không thể chỉ nhìn mặt ngoài.
Trực tiếp truyền tống đến Thiên Kiêu vực.
Bên cạnh bờ Minh hà.
Người lái đò chờ đợi ở trên thuyền, ông ta thân là kẻ có đạo đức nghề nghiệp, cần phải chờ đợi Lâm Phàm đến, nhưng kỳ quái chính là cũng đã đợi được một đoạn thời gian mà đến bây giờ một cái bóng quỷ cũng chưa nhìn thấy.
Đối với người lái đò, ông ta phát hiện người đi thuyền này chính là rất hào phóng, ngay cả tuyệt học như thế cũng bỏ được đem cho, thật là một bút làm ăn kiếm ổn không lỗ.
Đợi lát nữa nếu hắn đến, có nên nhắc nhở một chút không nhỉ.
Trở về cũng phải đưa lộ phí.
Rốt cuộc thật sự rất khó gặp được khách hàng béo mỡ, bỏ lỡ là thật sự bỏ lỡ.
Tiếp tục chờ đi.
Người lái đò tràn ngập chờ mong, tựa như hòn vọng phu vậy, nhìn phương xa không chớp mắt, cực kỳ hy vọng giọng nói quen thuộc ấy lại xuất hiện ở trước mặt ông ta.
Thiên Kiêu vực.
“Thật sự rất thuận tiện, ta thấy chuyện duy nhất Phạt Thiên Thiên Tôn làm tương đối đáng tin cậy chính là tu luyện Phạt Thiên Cửu Thức, có thể sinh ra cộng minh với Thiên Kiêu vực, làm lơ địa hình trực tiếp truyền tống qua.”
Lâm Phàm rơi xuống đất tùy ý cảm thán.
Thật sự rất thuận tiện.
Mấu chốt là Thiên Kiêu vực có bốn phương thông suốt, mặc kệ đi đâu cũng vô cùng thông thuận, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Đến chỗ này chính là chuẩn bị luyện hóa U Minh Quỷ Hỏa, phát động bạo kích, tiến hành dung hợp càng mạnh.
Trực tiếp tu luyện tại chỗ, bây giờ Thiên Kiêu vực còn chưa mở ra, sẽ không có người đến quấy rầy hắn tu luyện.
Khoanh chân ngồi, bắt đầu luyện hóa.
Một luồng lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra từ trong thân thể hắn, lấy bản thân hắn làm trung tâm, từng tầng dao động khuếch tán ra bốn phương tám hướng, luyện hóa yêu cầu một chút thời gian.
Nhưng không cần quá dài, rất nhanh là có thể giải quyết.
Sau một hồi.
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười vạn lần!】
【Nhắc nhở: U Minh Quỷ Hỏa thăng lên thành Luân Hồi chi Hỏa! 】
Nghe được âm thanh nhắc nhở tu luyện.
Tinh thần Lâm Phàm chấn động.
Mười vạn lần?
Chương 788 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]