Chuyện như thế từ trước đến nay đều chưa từng xảy ra, bây giờ đây thật sự là lần đầu tiên.
Luân Hồi chi Hỏa?
Nghe tên là hắn đã biết chắc chắn hỏa này rất bá đạo, ngay sau đó, Thiên Địa Nhân Tam Hỏa trong cơ thể hiện lên, cấu thành cân bằng, hình thành quan hệ tam giác liên hệ với nhau, cân bằng lẫn nhau.
Lập tức.
Một luồng lực lượng dồi dào bộc phát ra từ trong cơ thể, hắn cảm bản thân đều sắp căng nổ.
Tuy nói U Minh Quỷ Hỏa cũng có thể làm người khác càng mạnh.
Nhưng bây giờ lên cấp Luân Hồi chi Hỏa, đã mạnh mẽ đến nỗi hắn không dám tưởng tượng.
“Luân Hồi chi Hỏa, cấu tạo luân hồi, dẫn dắt sinh hồn chuyển thế trùng tu…”
Cùng với hiểu được Luân Hồi chi Hỏa, hắn bất ngờ phát hiện tác dụng kỳ diệu của hỏa này đạt tới mức khó có thể tưởng tượng, đối với hắn mà nói, thật sự rất thần kỳ, mà càng nhiều diệu dụng yêu cầu chính mình chậm rãi hiểu được.
“Lại mạnh hơn.”
“Thừa thắng xông lên, không cần chờ đợi, đột phá đi.”
Tiêu hao điểm vạn năng, trực tiếp đột phá đến Đạo cảnh tầng một.
Trong phút chốc.
Toàn bộ Thiên Kiêu vực đều đang chấn động, mà Thiên Địa Nhân Tam Hỏa được hắn dung hợp nhảy lên mãnh liệt, các loại dị tượng hiếm lạ cổ quái bùng nổ, phảng phất như chấn động toàn bộ Thiên Kiêu vực.
Uy thế kinh người, có thể nói là kinh thế hãi tục.
Đột phá Thiên Nhân có Thiên Nhân kiếp, nhưng lúc đột phá Đạo cảnh lại không có bất cứ khác thường gì, mọi thứ đều ổn định như bình thường.
Lúc này.
Khi kẻ thần bí bị phong ấn tại Thiên Kiêu vực cảm nhận được luồng dao động mạnh mẽ này, cả người đều đã há hốc mồm.
Tuy không có nhìn thấy, nhưng hắn ta lại bị loại uy thế này làm khiếp sợ.
Có loại lực lượng khó có thể nói rõ khuếch tán ra ngoài.
Loại lực lượng này mang lại cảm giác, ngay cả hắn ta cũng chưa từng tưởng tượng qua.
Ngay sau đó.
Hắn ta có hành động, muốn gọi Lâm Phàm tới đây.
Thật sự quá khiếp sợ, chưa bao giờ gặp được loại tình huống này.
…
“Ồ! Hắn ta sinh ra bất an rồi.”
Lúc này Lâm Phàm nhìn thấy dị tượng phương xa, biết chắc chắn tình huống lúc nãy đã bị đối phương cảm ứng được.
“Đại ca…”
Thôn Linh hổ xuất hiện, tu hành Thiên Yêu Đồ Thần làm cho tu vi Thôn Linh hổ càng mạnh, Lâm Phàm đến thì lập tức ngửi được khí vị của đại ca, không hề nghĩ ngợi mà liều mạng chạy tới.
Trên đường tới đây, đương nhiên nó cũng nhìn thấy đủ loại dị tượng kinh khủng bùng nổ, tuy sợ hãi, nhưng có thể nghĩ đến chuyện đây tuyệt đối là do đại ca làm ra, còn có thể là ai ngoài đại ca chứ, không thấy một vài man thú có hình thể rất lớn cũng bị luồng uy thế này dọa lui à.
“Không tệ, tu vi tiến triển rất nhanh.”
Lâm Phàm phát hiện tu vi Thôn Linh hổ tiến triển thật không tệ.
Loại tình huống này cũng là do có Thiên Kiêu vực thêm vào, linh khí nồng đạm hơn địa phương khác rất nhiều, có chút thành tựu cũng là chuyện bình thường.
Được đại ca khen, Thôn Linh hổ rất vui vẻ.
Sau đó tò mò phát hiện, vậy mà con Thiên Long kia không có ở đây, kỳ quái, nó biết Thiên Long là sủng vật của đại ca, tại sao không tùy thân mang theo nhỉ, cẩn thận tưởng tượng, chẳng lẽ đại ca thấy nó không có tác dụng gì, quyết đoán vứt bỏ nó ư?
Nếu thật là như vậy, nó chỉ có thể nói một câu… Ta thật đáng tiếc.
“Cảm ơn đại ca đã khen, cho tới nay ta đều lấy đại ca làm mục tiêu, ngoại trừ sưu tầm thứ tốt ở nơi này ra còn không quên tu luyện, tất cả đều bởi vì đại ca tựa như đèn sáng chỉ dẫn ta.”
Dường như Thôn Linh hổ rất biết vuốt mông ngựa.
Nhưng đừng nói gì cả, cảm giác bị thổi phồng đúng là rất sảng khoái.
“Được rồi, đi theo ta.”
Lâm Phàm mang theo Thôn Linh hổ, ngược lại muốn nhìn xem tên kia lại muốn nói gì.
Rất nhanh.
Địa phương quen thuộc.
Phong ấn quen thuộc.
“Thế nào? Gần đây ta ở Thiên Kiêu vực, ngươi lập tức thể hiện điên cuồng như thế, dụ dỗ ta lại đây rốt cuộc là để làm gì?” Lâm Phàm khoanh hai tay, cười ha hả hỏi.
Trước kia có chút sợ hãi, nhưng bây giờ…
Hắn thật sự không có một chút sợ hãi nào.
Hắn đã đạt tới Đạo cảnh, nếu còn bị tên đang bị phong ấn dọa sợ, thật là sống vô ích.
“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
Kẻ thần bí không mê hoặc Lâm Phàm mà trầm giọng dò hỏi, hắn ta thật sự chưa từng gặp qua biến thái như vậy, cho dù đối phương được Phạt Thiên Thiên Tôn truyền thừa thì hắn ta vẫn chưa để vào mắt, muốn lừa dối thì lừa dối.
Nhưng đến bây giờ…
Hắn ta bất ngờ phát hiện, trong khoảng thời gian gặp qua đối phương này, sức mạnh đối phương tăng lên với một loại tốc độ khủng bố.
Hơn nữa, chỉ với uy thế bộc phát ra lúc nãy đã làm hắn ta cảm thấy được một loại đáng sợ, đó là uy thế hắn ta chưa từng cảm nhận qua.
“Ngươi người này nói chuyện không dễ nghe cho lắm, cái gì gọi là đồ vật gì, ngươi bị phong ấn ở nơi đây mà thái độ nói chuyện vẫn kiêu ngạo như vậy ư?” Lâm Phàm cười nói.
Kẻ thần bí nói: “Đúng vậy, quả thực nói sai rồi, không ngờ bản tọa lại còn có thể nhìn thấy yêu nghiệt như ngươi vậy, Phạt Thiên Thiên Tôn thật sự may mắn, thế mà tìm được truyền nhân như ngươi.”
Lâm Phàm cười nói: “Đúng vậy, vận khí của hắn thật sự rất tốt, ngươi còn chưa nói ngươi rốt cuộc là ai, nếu có hứng thú thì có thể nói với ta một chút, ta thật sự cảm thấy rất hứng thú đối với việc ngươi là ai.”
“Ha ha ha…” Kẻ thần bí cười ha hả: “Thường thường người muốn biết càng nhiều thì đều không có kết cục tốt, nhưng ngươi làm ta thấy được một ít khác biệt, nếu ngươi giúp ta làm một việc, ta có thể nói cho ngươi.”
“Thôi, không nói cũng thế, ta không có hứng thú gì với ngươi.” Lâm Phàm lười để ý tới đối phương.
Thế mà còn nói điều kiện.
Không quan tâm là điều kiện gì, cho dù di chuyển một cục đá cũng không thể.
Kẻ thần bí bất đắc dĩ nói: “Tại sao người trẻ tuổi lại cẩn thận cảnh giác như thế, rốt cuộc đã trải qua cái gì mới khiến ngươi trở nên như vậy.”
“Ra cửa đi tới bên ngoài, không thể không cẩn thận một chút, ngươi bị phong ấn ở nơi này, cũng không phải là kẻ nào dễ trêu chọc, tuy bây giờ ta là kẻ mạnh Đạo cảnh, nhưng chưa chắc có thể bắt được ngươi.”
Chương 789 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]