Đến tận bây giờ Lâm Phàm đều không biết đối phương là ai, có nền móng như thế nào.
Nhưng điều duy nhất có thể xác định chính là…
Đối phương có vấn đề, vẫn luôn nghĩ đến việc đi ra ngoài, chẳng qua không tìm thấy cơ hội, hoặc là nói, cơ hội mà hắn ta có thể đi ra ngoài chỉ có ta, bởi vậy mới vẫn luôn ở bên này dụ dỗ ta.
Chắc chắn là như vậy, nếu không thì không hợp lý.
Kẻ thần bí nói: “Tuổi còn trẻ mà đã nghĩ nhiều như vậy, tồn tại rất vất vả, giữa ta và ngươi không oán không thù, tại sao phải cẩn thận bản tọa đúng không?.”
“Đừng như vậy, ta vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn, ai biết ngươi nghĩ thế nào.”
“Ta thề với trời.”
“Đừng gây rối, mọi người đều là nam nhân, đều biết thề là không đáng tin, không có việc gì thì ta đi trước, ta tới tìm ngươi, cũng chỉ là thấy ngươi dụ dỗ ta nên muốn nhìn một chút xem ngươi muốn làm cái gì.”
Hắn chính là đến xem, không có ý tưởng gì khác.
“Này… Này…”
Kẻ thần bí phát hiện hắn thật sự đi rồi, lên tiếng giữ lại, đáng tiếc ngay cả cái rắm đáp lại cũng không có.
“Đáng giận.”
Phát ra âm thanh phẫn nộ.
Kẻ thần bí giận đến nỗi muốn ra ngoài ngay bây giờ, hung hăng dạy dỗ đối phương một trận.
Hắn ta không xúc động, mà dần dần ẩn nấp.
Một ngày nào đó, hắn ta sẽ rời khỏi địa phương đáng chết này.
…
“Đại ca, ta cũng phát hiện tên kia có vấn đề, thời gian ngươi không ở, ta nhìn thấy hắn gây sóng gió mấy lần, mang tới phá hoại rất lớn cho Thiên Kiêu vực, rất nhiều cự thú phảng phất như điên cuồng vậy, điên cuồng va chạm tấm bia đá phong ấn.” Thôn Linh hổ mách lẻo.
“Chính ngươi cẩn thận một chút, lúc ta không có mặt, tốt nhất đừng tới gần thứ đó, hắn ta không phải thứ tốt.” Lâm Phàm dặn dò.
Thôn Linh hổ gật đầu nói: “Ừ, ta biết, trong khoảng thời gian này ta đi dạo khắp nơi, phát hiện một ít linh dược, đại ca, ngươi muốn hay không, ta đều giữ lại cho ngươi.”
“Có trường sinh không?” Lâm Phàm thuận miệng dò hỏi.
Thôn Linh hổ ngây người, phảng phất không nghĩ tới đại ca sẽ hỏi loại vấn đề cao cấp như thế, rất nghiêm túc lắc lắc đầu.
“Không có.”
“Ồ, ta liền thuận miệng hỏi một chút, không có ý gì khác.”
Lâm Phàm không có một chút hứng thú nào với linh dược tầm thường.
Hắn căn bản không cần mấy thứ này.
Nghĩ đến sư tỷ.
Với thực lực của hắn bây giờ vượt sông đi qua không thành vấn đề, nhưng tốt nhất ít làm loại chuyện như vậy, với tình huống hiện tại của hắn, khẳng định sẽ bị theo dõi, nếu để bọn họ biết chính mình ở phế địa còn có gia đình.
Tuyệt đối sẽ ra tay.
Bây giờ hắn phải đi về củng cố tu vi, tới Đạo cảnh, phải lĩnh ngộ quy tắc của đại đạo, không ngừng lớn mạnh thực lực bản thân.
Dừng chân ở Thiên Kiêu vực không bao lâu, lập tức rời đi trở về thánh địa.
Bây giờ Yêu tộc rất khó theo dõi được hắn, trừ khi có Yêu tộc ngồi canh ở Thiên Kiêu vực, nếu không thì không ai có thể tìm được hắn.
Thiên Hoang thánh địa, vùng ngoại ô.
Kẻ mạnh Yêu tộc đang ngồi canh, chỉ là ngồi canh bây giờ không thể so sánh với khi xưa, thời điểm vừa mới bắt đầu có rất nhiều kẻ mạnh, rốt cuộc đều cực kỳ khí thế, muốn chém giết Lâm Phàm trong thời gian ngắn nhất.
Cho tất cả Yêu tộc một công đạo.
Tiện thể làm người đời hiểu rõ, kết cục khi dám can đảm trêu chọc Yêu tộc rốt cuộc thê thảm đến cỡ nào.
Nhưng thật đáng tiếc, đều đã trôi qua nhiều năm như vậy mà vẫn không ngồi canh được người, tin tức tìm hiểu được chính là Lâm Phàm vẫn luôn bế quan tu luyện, không để ý đến chuyện bên ngoài.
Dần dần.
Một ít kẻ mạnh Yêu tộc không muốn ngồi canh ở đây nữa, nghĩ sau này gặp phải ở bên ngoài lại ra tay cũng không muộn.
Nhưng cũng có kẻ mạnh Yêu tộc không muốn bỏ qua như vậy, chịu được cô quạnh, tiếp tục chờ đợi.
Mà hắn ta chính là kẻ mạnh Yêu tộc duy nhất nguyện ý ngồi canh ở đây.
Đột nhiên.
Một hình bóng quen thuộc vạch qua bầu trời, nhanh chóng rơi xuống thánh địa.
Hắn ta thấy một màn như vậy, mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.
“Sao có thể?”
Đôi mắt hắn ta trừng lớn, phảng phất như há hốc mồm vậy.
Rõ ràng vẫn luôn tu luyện trong thánh địa, sao lại tiến vào từ bên ngoài, loại tình huống này làm hắn ta ngậm miệng không trả lời được, thậm chí có thể nói là không còn lời gì để nói, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
U Tử phong.
Tiểu lão đầu nhìn Lâm Phàm nhàn nhã rơi xuống từ trên không trung, ánh mắt vô cùng kinh hãi, nếu đoạn thời gian trước Lâm Phàm mang cho lão cảm giác sâu không lường được, vậy bây giờ chính là hoảng sợ.
Trở nên mạnh hơn.
Tên này ra cửa một chuyến lại trở về, thật sự trở nên mạnh hơn.
Theo Lâm Phàm trở về.
Đường Phi Hồng cảm nhận được có kẻ mạnh Đạo cảnh đi vào U Tử phong, trống rỗng xuất hiện, ánh mắt tập trung vào Lâm Phàm, nhìn như bình tĩnh nhưng trong lòng lại là sóng to gió lớn.
“Ngươi…”
Bà ta có rất nhiều lời nói muốn nói, nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
Bà ta đã nhìn thấy tình cảnh hư ảo xung quanh Lâm Phàm, vô số quy tắc đại đạo quấn quanh, không phải luyện hóa, mà là hắn còn chưa có tu luyện quy tắc đại đạo, thế cho nên thiên địa cộng minh, muốn cho hắn chọn lựa tu luyện.
“Sư tôn…” Lâm Phàm cung kính nói.
Đường Phi Hồng hít sâu một hơi, không nói gì mà nhìn về phía không trung.
Có loại cảm giác cảnh còn người mất.
Không đúng…
Hoặc là nói xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức không phản ứng kịp.
Dựa theo loại tốc độ này, cũng không biết khi nào sẽ bị hắn đuổi kịp và vượt qua.
“Đã về rồi…”
Giọng điệu Đường Phi Hồng bình tĩnh, giống như cô vợ nhỏ chờ chồng trở về vậy.
Chính bản thân bà ta cũng không thấy giọng điệu này có vấn đề gì.
“Ừ.”
Lâm Phàm gật gật đầu.
Hắn cảm thấy sư tôn giống như một đoá hoa lạnh lùng, không một ai chạm vào được, chỉ có ánh mắt của sư tôn khi nhìn hắn…
Chỉ cần sáng suốt một chút.
Là có thể phát hiện ra tình cảm của sư tôn đối với hắn không phải kiểu quan hệ thầy trò.
Ôi!
Dù đặt bất kỳ ai vào cái tình huống này.
E là cũng kích động đến khó mà chìm vào giấc ngủ.
Cầu còn chẳng được.
Ai lại không thích ăn cơm mềm.
Nhưng Lâm Phàm giống người ăn cơm mềm sao?
Rõ ràng là không.
Bởi vậy.
Đối diện với ánh mắt như thế, hắn chỉ đành dùng ánh mắt thuần khiết để đáp lại.
Chương 790 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]