Hắn hy vọng sư tôn có thể hiểu, Lâm Phàm ta sao có thể là loại ăn cơm mềm đó?
Lúc này hai người đều không nói gì, cứ đối mặt với nhau như vậy.
Tiểu lão đầu nhận ra bầu không khí rất không ổn.
Biểu cảm của lão hơi mất tự nhiên nhưng lão không dám nói lời nào, có địa vị cực thấp trong giang hồ, thấp cổ bé họng chỉ đành đứng cạnh run lẩy bẩy, không dám nói thêm một câu.
“Nếu đã tu luyện đến cảnh giới này thì phải củng cố lại cho tốt, đạo cảnh phức tạp, cũng thâm sâu khó lường hơn so với cảnh giới trước kia.”
Đường Phi Hồng dặn dò.
Bà ta có thể nói gì?
Chỉ có thể nói ít chuyện liên quan đến tu luyện.
“Vâng, sư tôn.”
Lâm Phàm cảm thấy sự kìm nén của sư tôn chắc chắn rất khó chịu, dù sao nhìn vào khuôn mặt hắn, sư tôn thèm khát cơ thể của hắn. Đau khổ của việc cầu mà không được, hắn có thể hiểu được.
Tiểu lão đầu ở bên cạnh chết đứng người.
Đạo cảnh?
Nói cái gì thế?
Chẳng lẽ đang nói…
Xoạt!
Tiểu lão đầu dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Lâm Phàm, ở góc nhìn của lão tựa như trời đất quay cuồng, xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, toàn bộ thế giới có sự thay đổi to lớn.
“Trời ơi, lão già này còn đang quanh quẩn ở Thiên Nhân cảnh thế mà hắn đã tu luyện đến Đạo cảnh, trời đất ơi! Chắc chắn đây không phải là sự thật.”
Trong lòng lão gào thét.
Cũng không phải là không thể nào chấp nhận.
Mà tốc độ này cũng nhanh quá rồi, lão kinh hãi, không kịp phản ứng.
Từ khi lão trở thành người hộ đạo của Lâm Phàm, tính ra thì mới được có bao lâu, bây giờ nói đã tu luyện đến Đạo cảnh khiến lão hoàn toàn khiếp sợ giống như sấm sét giữa trời quang.
Ngoại trừ quỳ lại thì cũng không có gì khác.
Sau khi Đường Phi Hồng rời đi.
“Giỏi lắm.”
Tiểu lão đầu sợ hãi cảm thán.
Lâm Phàm nói: “Lão cố gắng, lão cũng làm được.”
Mẹ kiếp!
Tiểu lão đầu không muốn quan tâm đến Lâm Phàm nữa, nói lời này khiến lão cứng họng không trả lời được, cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Lão chỉ cảm thấy quá là giả ngầu, trong chốc lát lại không tìm được lời nào để phản bác.
Đúng thế.
Cố gắng là làm được.
Sợ là có cố gắng đến rách quần trong cũng không đạt được đến tình trạng này của hắn.
Đúng là tồn tại như một con quái vật.
“Rốt cuộc là sao ngươi làm được, có thể tiết lộ chút không để ta học hỏi kinh nghiệm.” Đừng thấy lão suốt ngày trồng hoa trồng cỏ nhưng vẫn rất có hứng thú với tu luyện.
“Cố gắng, cố gắng không ngừng.” Lâm Phàm nói.
Tiểu lão đầu kinh ngạc.
Hoàn toàn bị kinh hãi.
Ai mà không muốn tu vi của mình có thể tăng lên.
Nhưng điều này còn phải xem cách.
Không phải ngươi muốn là được.
Tu luyện mà đơn giản như vậy thì khắp Thần Võ giới này đều là cường giả hết, nếu có thể nhịn được tính nết, bế quan tu luyện là có thể tăng tu vi.
Thì lão dám khẳng định chắc chắn sẽ không nhìn thấy một ai lêu lổng bên ngoài ở Thần Võ giới này.
Đi bế quan hết.
“Ta đi tu luyện, học tập chăm chỉ, nhìn cho kỹ, cố gắng lên.”
Nói xong lời này thì quay người rời đi.
Ở sâu trong chỗ tu luyện tại thánh địa.
“Sư muội, muội nói tu vi của tiểu tử kia đã đạt đến Đạo cảnh?” Thánh chủ kinh hãi sững người, cứng họng nhìn trân trối, hơi không dám tin vào điều mình nghe được.
Đã bao nhiêu năm.
Thánh địa không có hậu bối đột phá đến Đạo cảnh, có rất nhiều trưởng lão Thiên Nhân cảnh kẹt ở vị trí này, chắc chắn ngất ngây muốn đột phá nhưng vẫn luôn không tìm thấy cửa đột phá.
Không ngờ rằng lại là một thánh tử trẻ tuổi đột phá.
Đúng là kinh người.
“Ừ, đột phá rồi, hơn nữa bí mật trên người hắn quá nhiều, đột phá đến Đạo cảnh hoàn toàn không phải việc mà người thường có thể nghĩ đến, thực lực của hắn đã đạt đến một loại trình độ cực cao.” Ánh mắt Đường Phi Hồng rất cay độc, liếc mắt đã nhìn ra tình trạng của đệ tử nhà mình, không đơn giản như trong tưởng tượng.
Triệu Đại Chính nói: “Tiểu tử tốt, quả nhiên ta không nhìn lầm hắn, đồ nhi kia của ta cả ngày chỉ nghĩ đến việc chơi bời lêu lổng bị ta bắt bế quan. Xem ra ta phải kéo dài thời gian bế quan cho nó.”
Thậm chí lão ta còn muốn nói một câu đoàng hoàng với Ngô Uân, ngươi còn nói sư huynh của ngươi nhằm vào ngươi, ngươi có nhìn thấy sư huynh của ngươi cố gắng biết nhường nào không? Nếu ngươi không tiếp tục cố gắng thì sau này e là không nhìn thấy cả bụi đâu.
Chỉ là cần đợi một chút.
Tiểu tử kia còn đang bế quan ở bên trong.
May mà Lâm Phàm rảnh rỗi sẽ đến nhắc nhở, chắc chắn lão ta không để ý đến việc đồ nhi của mình không bế quan, tựa như không có chuyện gì.
“Yêu tộc à Yêu tộc, cuối cùng bọn cũng chọc nhầm người rồi, ta đã có dự cảm rằng chúng sắp gặp xui xẻo.”
Thánh chủ cảm thán, lão ta còn nói được gì với tình hình của Yêu tộc đây?
Đương nhiên là lão ta cũng biết một khi Lâm Phàm ra tay với Yêu tộc, Yêu tộc ắt sẽ phản kháng rồi đến lúc đó bị liên luỵ vẫn là lão ta, kẻ làm Thánh chủ này.
Đối với chuyện này.
Lão ta tỏ vẻ mệt lòng.
Đường Phi Hồng nói: “Yêu tộc và Vu Thần tộc có liên quan mật thết, dạy dỗ bọn chúng một chút là điều nên làm.”
Triệu Đại Chính nói: “Đúng vậy, dù sao cũng không phải chúng ta ra tay. Đó là xung đột giữa đệ tử và đệ tử của Yêu tộc, chúng ta đã quở trách rồi không thì còn muốn sao bây giờ?”
“Triệu sư đệ, ta phát hiện đệ nói rất đúng, nếu thật vậy thì đến lúc đó sẽ giao cho đệ đi đàm phán với Yêu tộc.” Thánh chủ đẩy trách nhiệm, rất đồng ý với cách nói của Triệu sư đệ, tỏ vẻ vô cùng tán thành lời nói của lão ta.
“Được, không thể từ chối.” Triệu Đại Chính không cảm thấy có gì không ổn, trái lại rất cam tâm tình nguyện, vốn chính là như vậy. Mâu thuẫn giữa đệ tử thánh địa với đệ tử Yêu tộc các người không thể đại biểu cho nguyện vọng của thánh địa chúng ta, về phần kết quả, chúng ta sẽ nói chuyện đoàng hoàng với đệ tử này.
Trần Tường trầm tư nói: “Có phải có hơi không ổn không?”
“Có gì không ổn?” Thánh chủ hỏi.
Trần Tường nói: “Mặc dù không phải chúng ta xảy ra xung đột với Yêu tộc nhưng Lâm Phàm là thánh tử của thánh địa chúng ta, đã có tu vi Đạo cảnh thì họ sẽ không cho rằng đây là đệ tử làm. Vả lại hắn còn chưa ra tay với Yêu tộc đâu, sao các người lại tin chắc rằng hắn sẽ ra tay với Yêu tộc?”
Chương 791 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]