Chỉ là không ai ngờ được.
Có cường giả Yêu tộc đến đây báo.
Khoảng thời gian trước Lâm Phàm vừa trở về thánh địa, điều này khiến họ rất hoang mang.
Rốt cuộc phía bên kia xảy ra vấn đề gì.
Một người sống to lớn như thế rời khỏi thánh địa mà không bị ai phát hiện, thật sự vô cùng không tưởng tượng nổi.
Sau đó Yêu tộc tiếp tục tiến hành hoạt động.
Sắp xếp cường giả ngồi chờ.
Cho dù thế nào cũng phải bắt được Lâm Phàm.
Những năm gần đây, Vu Thần tộc đã đắm chìm trong một khoảng thời gian rất dài.
Vẫn luôn sắp đặt ở lãnh thổ quốc gia.
Tuy rằng chuyện thu gom máu ở vùng đất hoang bị phá hỏng nhưng cũng không thể ngăn cản hành động của bọn họ.
Dù có thế lực ngăn cản nhưng chỉ cần là chuyện mà họ muốn làm thì sẽ không người nào cản được.
Một tháng sau.
【Nhắc nhở: Ngưng luyện quy tắc Trấn Áp viên mãn!】
【Nhắc nhở: Phát động gấp năm nghìn ba trăm lần bạo kích!】
【Nhắc nhở: + 5300 điểm Vạn Năng!】
Trong lòng Lâm Phàm vui sướng, ngưng luyện quy tắc đúng là quá nhanh, trong thời gian một tháng ngắn ngủi đã điều khiển được một quy tắc, tu luyện nhanh hơn nhiều so với người khác.
Nghĩ thấy cũng phải thôi.
Lúc ngưng luyện quy tắc Trấn Áp, bội số của bạo kích rất đáng sợ, tốc độ sao không nhanh cho được. Vả lại hắn liều mạng như thế, tu luyện ngày đêm chưa bao giờ dừng lại nếu mà còn cần đến một năm rưỡi nữa thì người khác đừng có mong ngưng luyện quy tắc, sống đến mấy nghìn năm tuổi cũng không đủ để ngưng luyện quy tắc đâu.
Một cái quy tắc in vào long cốt.
Tạo thành đạo văn riêng biệt ẩn chứa uy thế cực mạnh.
Cảm giác tu vi tăng mạnh đúng là vô cùng thoải mái.
“Nên tiếp tục tu luyện, không thể buông lỏng cảnh giác.”
Con đường tu luyện còn rất dài.
Nhất định phải thừa thắng xông lên, dũng cảm bước tới.
Hắn ngồi xếp bằng, tiếp tục lựa chọn quy tắc phù hợp với Trấn Thế Quyền, từng quy tắc ẩn chưa sức mạnh tối cao của thiên địa, có thể điều khiển sức mạnh như thế thì coi như cách tu luyện hoàn toàn đi đến giai đoạn cao hơn.
Quy tắc Băng Liệt!
Đây là quy tắc thứ hai hắn ngưng luyện.
Cũng là một quy tắc mang tính sát thương.
Trước đó hắn chưa từng nghe quy tắc như vậy nhưng mãi đến sau khi tu luyện, tiếp xúc với loại quy tắc này mới cảm nhận sâu sắc, có tính sát thương cực mạnh.
Có sự hỗ trợ cực lớn với thực lực của bản thân.
“Lấy《Trấn Long Kinh》làm cơ sở, ngưng luyện những quy tắc cần thiết, đúng là rất thông minh.”
Đường Phi Hồng đứng quan sát ở nơi xa.
Ánh mắt rơi vào hư không.
Có thể cảm nhận được quy tắc Băng Liệt liên tục không ngừng tràn vào trong phòng kia.
Chỉ là…
Tốc độ tu luyện này thật sự rất nhanh.
Trong một tháng đã bắt đầu tu luyện quy tắc thứ hai?
Chuyện này…
Nếu như không phải tâm tính bà ta bình thản, có thể ổn định chứ không chắc chắn đã quỳ hai đầu gối xuống nhìn về nơi Lâm Phàm đang tu luyện.
Sư huynh hỏi ta vì sao lại quỳ xuống nhìn?
Chỉ đành chỉ vào gian phòng của Lâm Phàm.
Có bất thường.
Trong phòng bế quan.
"Tên đáng chết này."
Ngô Uân cau mày, chuyện không phát triển giống như hắn ta nghĩ, thân thể chết tiệt này cũng không phải của chính hắn ta, dốc sức tu luyện như vậy, có liên quan gì đến ta.
Hơn nữa ý thức bản thể của cơ thể này còn chưa tiêu tan.
Có được thần thể đặc biệt mà lại giữ lấy ý thức của nguyên bản, dẫn đến ngủ say ở nơi sâu nhất.
Cho dù hắn ta muốn động cũng không động được.
Tu vi không đủ, không có cách nào ra tay.
Ngay vào lúc này, Triệu Đại Chính xuất hiện ở trong phòng bế quan.
"Đồ nhi, sao mặt mày ủ rũ thế? Con nên chăm chỉ tu luyện đi." Triệu Đại Chính thấy vẻ mặt của đồ nhi, trong lòng hơi hiểu ra, chắc chắn là không thích bế quan, cho rằng bế quan buồn tẻ vô vị, vì thế cảm thấy đau đầu.
"Sư tôn…"
Qua khoảng thời gian ở chung này, hắn ta biết vị sư tôn trước mặt rất tốt với hắn ta, tính cách cũng vô cùng tốt.
Khiến hắn ta có cảm giác tùy ý chưa từng có, muốn làm gì cũng không sao cả.
"Sư tôn, tu luyện thật nhàm chán, con muốn ra ngoài xem một chút." Ngô Uân lộ ra dáng vẻ tội nghiệp. Hắn ta thật sự cảm thấy việc bản thân đi đến Thiên Hoang thánh địa là một sự lựa chọn sai lầm.
Mẹ nó.
Vừa mới bắt đầu, hắn ta cho rằng có thể chỉnh chết Lâm Phàm.
Về sau phát hiện mình nghĩ quá nhiều.
Bây giờ, hắn ta không cầu gì, chỉ muốn đừng bế quan tiếp nữa, thật sự không chịu nổi. Chuyện thu thập tin tức, truyền tin tức cũng không làm được, quả là phế vật mà.
Nếu là trước kia, khi nhìn thấy vẻ mặt này của đồ nhi, có lẽ Triệu Đại Chính sẽ mềm lòng mà thả hắn ta ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Nhưng hiện giờ, sau khi biết tu vi của Lâm Phàm, lão ta càng cảm thấy Lâm Phàm thật sự giỏi. Cho đến nay lão ta vẫn đang khích lệ đồ nhi của mình.
Nói rằng trong mắt Lâm Phàm, đồ nhi của mình cũng là thiên kiêu có thiên phú như hắn.
Nếu không thì tại sao hắn không để đệ tử khác bế quan mà cứ khăng khăng yêu cầu Ngô Uân tu luyện chứ?
Rõ ràng.
Rõ ràng là như thế mà.
Triệu trưởng lão đúng là có trình độ tự tưởng tượng.
Chỉ là bây giờ nhìn vẻ mặt của đồ nhi lúc này, lão ta thở dài một tiếng, vỗ nhẹ vai đồ nhi: "Đồ nhi, không phải vi sư không muốn cho con xuất quan, cũng không phải không muốn để con thoải mái. Con có biết không, Lâm sư huynh của con đã đạt tới Đạo cảnh. Hắn rất coi trọng con, hy vọng bồi dưỡng con thật tốt. Con phải cố gắng, nhất định không thể để Lâm sư huynh của con thất vọng."
Đối với Ngô Uân, hắn ta không nghe được những lời khác, chỉ nghe thấy sư tôn nói 'Lâm Phàm tu luyện tới Đạo cảnh', chính là chuyện này.
Hắn ta kinh ngạc, rất lâu không thể hoàn hồn.
"Sư tôn, người nói hắn đến Đạo cảnh rồi?"
"Hắn cái gì? Con phải gọi là Lâm sư huynh." Triệu trưởng lão cười nói: "Không biết lớn nhỏ. Sư huynh của con đặc biệt để ý tới con. Con phải cố gắng vươn lên để cho sư huynh con thấy được sự nỗ lực của con."
Ngô Uân trầm mặc.
Hắn ta có cảm giác không thể thờ ơ không nói thành lời.
Đáng sợ.
Thật sự quá đáng sợ.
Vậy mà tên kia tu luyện đến Đạo cảnh rồi. Lúc chưa có Đạo cảnh, hắn đã có thể chém giết cường giả Đạo cảnh. Vậy bây giờ, chẳng phải là hắn muốn lên trời.
Chương 793 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]