Hắn ta nhất định phải truyền lại chuyện này cho Vu Thần tộc.
Nếu không, dưới tình huống không biết chuyện này, Vũ Thần tộc chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất lớn.
"Đồ nhi, đồ nhi…" Triệu Đại Chính quơ quơ tay, cũng không biết đồ nhi đang nghĩ gì mà cảm giác như mê mẩn.
"A…" Ngô Uân tỉnh lại từ trong suy nghĩ.
"Nghĩ gì mà nhập tâm như vậy? Đang nghĩ tu vi của Lâm sư huynh con đạt tới Đạo cảnh, cảm thấy bản thân chưa đủ, muốn cố gắng hơn nữa đúng không?"
Triệu Đại Chính luôn tràn đầy lòng tin vào đồ nhi nhà mình.
Trong mắt lão ta, đồ nhi nhà mình chắc chắn là tốt nhất.
Tuy bên ngoài có rất nhiều kỳ tài thiên kiêu đáng sợ nhưng chỉ cần là đồ nhi của mình thì tất nhiên là tốt nhất.
Ngô Uân bất đắc dĩ.
Cầu xin người đừng nghĩ vậy.
Ta thật sự không như thế.
"Vâng, đúng là đồ nhi nghĩ đến những điều này." Bản lĩnh che dấu lương tâm của Ngô Uân là tuyệt đối, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Hắn ta thật sự phải nghĩ cách truyền tin tức này ra ngoài, đáng tiếc độ khó cực cao, nhất thiết phải rời khỏi thánh địa mới được.
Nhưng nhìn tình hình hiện giờ, có thể rời đi chính là chuyện gặp quỷ rồi.
Triệu Đại Chính vỗ vai Ngô Uân, mặt đầy ý cười nói: "Đồ nhi tốt của ta, vi sư rất vui. Nếu con đã có vẻ nhàm chán, vi sư sẽ kể cho con nghe chút chuyện ngày trước của vi sư, rất thú vị, có thể làm con vui vẻ hơn."
Ngô Uân không ngờ, thân là trưởng lão hàng đầu của thánh địa, Triệu Đại Chính lại lạc quan, dễ nói chuyện như vậy.
Trong mắt hắn ta, tình huống này là chuyện không thể nào xảy ra ở thế giới bên ngoài.
Hắn ta biết, chờ sư tôn nói xong, việc bế quan tu hành của hắn ta cũng phải chính thức bắt đầu rồi.
Mẹ kiếp.
Sớm biết sẽ xảy ra chuyện này thì dù chết hắn ta cũng sẽ nhất định không làm ra việc như vậy.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy.
Bất kỳ kẻ nào tu luyện tới Đạo cảnh đều sẽ muốn khoe khoang một trận với bên ngoài, hoặc là làm thật lớn ở thánh địa, cho người ngoài thấy tương lai của Thiên Hoang thiên địa vinh quang đến mức nào.
Đệ tử thiên kiêu đột phá Đạo cảnh.
Có ai từng thấy tốc độ nhanh như vậy?
Nhưng toàn bộ việc này lại giống như chưa từng xảy ra.
Lâm Phàm không thèm để ý tới những chuyện này một chút nào.
Trong đầu hắn chỉ có tu luyện, ngoài tu luyện thì không có gì quan trọng
Một năm sau, cửa phòng đã lâu không mở truyền đến tiếng kẽo kẹt.
Một bóng dáng từ trong nhà hiện ra.
Nghe thấy tiếng động, tiểu lão đầu nhìn về phía bóng dáng kia. Lão dụi dụi mắt, cảm thấy bóng dáng kia tựa như hóa thân của trời đất.
Vậy mà khiến cho người ta có cảm giác không dám nhìn thẳng.
"Ảo giác sao?"
Tiểu lão đầu vô thức cúi đầu.
Khi ngẩng lên lần nữa, lão phát hiện Lâm Phàm vẫn là Lâm Phàm kia, khí thế bức kẻ yếu vừa rồi đã tiêu tan.
"Haiz!"
Lâm Phàm chậm rãi thở ra một hơi. Bế quan một năm, hắn thu hoạch khá nhiều, ngày đêm không ngủ để tu luyện, thành tích chắc chắn đáng giá.
Đệ Nhất Cốt ngưng luyện thành Cửu Đạo Quy Tắc Đạo Văn
Trấn Áp!
Băng Liệt!
Cầm Cố!
Phá Toái!
Huyết Nguyên!
Long Nguyên!
Thiết Cát!
Tiễn Đạp!
Hư Không!
Cửu Đại Quy Tắc viên mãn dung nhập Đệ Nhất Cốt tương ứng viên mãn của Đệ Nhất Cốt.
Những thứ này chính là thành quả sau một năm cố gắng của hắn.
Ba ngàn Quy Tắc nhiều biết bao.
Long Nguyên Quy Tắc lại khiến Ngưu Tất không được thoải mái. Nhờ vào Quy Tắc này, Thiên Long chi khí cuồn cuộn không ngừng truyền vào trong người nó, làm cho nó nhanh chóng lớn lên, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.
Nếu không phải hắn tu luyện 《 Trấn Long Kinh 》 thì e là rất khó lĩnh ngộ.
Nếu không tu luyện 《 Trấn Long Kinh 》thì chắc chắn cần tu vi đạt tới trình độ nhất định mới có thể miễn cưỡng ngưng tụ Long Nguyên Quy Tắc.
"Lâm Phàm, ngươi…"
Tiểu lão đầu có rất nhiều lời muốn nói nhưng khi nhìn thấy hắn thì lại không biết nên nói gì cho phải. Cảm giác rất kỳ quái là Lâm Phàm cho lão cảm giác áp bức cực mạnh.
"Khiêm tốn, bình tĩnh." Khóe miệng Lâm Phàm mang theo ý cười, ra hiệu cho tiểu lão đầu không cần tỏ ra quá kích động.
"Ta nhìn không hiểu tu vi này của ngươi." Tiểu lão đầu nói.
Lâm Phàm cười nói: "Không phải ta nói quá, thật ra từ rất sớm, ngươi đã nhìn không hiểu tu vi của ta."
Hắn nói rất tự tin.
Không có cách nào khác, hắn có được tiểu phụ trợ Bạo Kích, tốc độ tu luyện thật sự rất nhanh.
Chỉ cần bế quan thì đương nhiên là lúc xuất quan sẽ có tiến bộ.
Nếu không cũng xấu hổ khi nói mình đang bế quan.
Tiểu lão đầu muốn phản bác nhưng không có gì để nói, chỉ có thể tỏ vẻ… Ta không muốn nhiều lời nhưng ta đều hiểu.
Lâm Phàm cười, ánh mắt nhìn về phía trời đất xa xa. Hắn không nhiều lời, từng bước đi ra, tựa như trốn vào hư không, biến mất không dấu vết.
"Chuyện này…"
Tu vi của tiểu lão đầu không cao nhưng vẫn có tầm nhìn. Đây là hư không ba động, xuyên thẳng vào trong một không gian khác, hoành độ hư không mà bọn họ nói tới chỉ là hư không bề mặt, không tính là hư không thật sự.
Thiên Hoang thánh địa, vùng ngoại ô.
Một bóng dáng xuất hiện, chắp tay sau lưng, nhàn nhã đi dạo trên không. Hắn không có ý gì khác, chỉ muốn nhìn xem có người tới động đến hắn hay không.
Đây rõ ràng là cái bẫy.
Lúc trước vẫn cảm thấy hơi không ổn.
Còn hiện giờ thì hắn không sợ.
Cùng với sự xuất hiện của hắn, có một cường giả Yêu tộc đột nhiên lên tinh thần. Lâm Phàm cố tình thả khí tức ra, không hề che giấu, xem như là quang minh chính đại đi lại. Chỉ cần không lười biếng thì sẽ không có ai không chú ý đến.
"Quái lạ, thật to gan, lại dám liều lĩnh ra đây."
Gã lẩm bẩm nhưng không kích động mà quan sát tình hình xung quanh. Gã cảm thấy đối thủ có khí thế này chắc chắn là có người đứng sau.
Thậm chí gã nghi ngờ rằng rất có thể cường giả của thánh địa theo phía sau.
Gã tiếp tục đi theo.
Gã tin với thực lực của mình, sẽ không có ai phát hiện ra gã. Đồng thời, gã âm thầm quan sát hư không. Phàm là có người bảo vệ, gã sẽ không động thủ mà tìm cơ hội báo tin cho Yêu tộc.
Lâm Phàm đã sớm phát hiện có cường giả Yêu tộc.
Khóe miệng lộ ra ý cười, hắn hơi tăng tốc, bay về phía xa.
Vị cường giả Yêu tộc cũng theo sát phía sau, không dám buông lỏng chút nào.
Chương 794 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]