Cách xa thánh địa, cũng rời xa nơi này, xem rốt cuộc hắn là chuyện gì.
Hay đối phương cảm thấy thời gian gã trốn ở thánh địa đủ lâu để Yêu tộc đã quên mất gã, cho rằng có thể muốn làm gì thì làm?
Có lẽ có khả năng này.
Sau một hồi, cường giả Yêu tộc đi theo suốt chặng đường phát hiện đối phương hình như thật sự không có vấn đề. Gã không cảm nhận được khí tức của bất kỳ cường giả nào. Chẳng lẽ thật sự cho rằng đã đủ lâu để Yêu tộc quên mất gã rồi sao?
Gã vẫn không tùy ý bộc lộ mà tiếp tục đi theo.
Sau một thời gian ngắn, thế mà rời khỏi Đông bộ rồi.
Trong mắt cường giả Yêu tộc, đây rõ ràng là cơ hội tuyệt vời.
"Thật hèn hạ, nhịn đến giờ còn không ra?" Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn không ngờ đầu óc Yêu tộc này không ngu ngốc, vẫn đang quan sát tình hình xung quanh, giống như thật sự sợ có cường giả thánh địa đi theo.
Bây giờ đã ra khỏi Đông bộ, gã cũng nên không thể nhịn nữa rồi nhỉ?
Ngay vào lúc này, một giọng nói truyền đến.
"Khá lắm, trốn cũng đủ rồi. Vậy mà lại trốn đến giờ mới ra."
Lâm Phàm nghe được tiếng nói, vẻ mặt vô cùng dửng dưng.
Hắn dừng bước, ngạo nghễ đứng ở trên không.
"Ai?"
Ngay sau đó, một bóng dáng xuất hiện.
"Ha ha, nực cười, đến giờ vẫn không biết ai muốn giết ngươi, ngươi đúng là đủ ngu xuẩn. Giết tộc nội tộc đệ của ta, ngươi nói sẽ là ai?"
Vị Thiên Yêu tộc cường giả xuất hiện này, khí thế hùng hậu, dáng vẻ dữ tợn, lơ lửng ở trên không. Ngọn lửa bập bùng trên hai vai gã như thể sẽ không bao giờ tắt cho người ta cảm giác áp bức rất mạnh.
"Cuối cùng cũng xuất hiện…" Lâm Phàm chậm rãi nói.
"Hửm?" Cường giả Thiên Yêu tộc nhíu mày, tình huống mà gã nghĩ sẽ nhìn thấy không xảy ra, chỉ thấy vẻ mặt Lâm Phàm bình tĩnh, không hề hoảng hốt chút nào. Ngay sau đó, gã nghĩ rằng đối phương có thể chém giết tộc đệ của gã, rõ ràng cũng cho là có thể chém giết gã.
Nghĩ tới đây, gã không khỏi cười thành tiếng.
"Ha ha ha… Nhóc con khá lắm, xem ra ngươi rất tự tin vào bản thân. Có phải cho là có thể chém giết cường giả Đạo cảnh của tộc ta thì có thể chém giết bản tọa? Ta thấy ngươi đang nằm mơ, thực lực của hắn ta không thể so được với bản tọa."
Giữa các Đạo cảnh lại có sự khác biệt.
Sao có thể đơn giản như hắn tưởng.
"Biết, ra khỏi cửa đã biết ngươi đang theo dõi ta. Ta cố ý muốn xem lúc nào ngươi mới ra, không ngờ có thể nhịn đến giờ. Nếu không phải quá buồn chán, muốn chơi đùa với ngươi thì ta đã sớm bắt được ngươi." Lâm Phàm cười nói.
Cường giả Thiên Yêu tộc vốn muốn nói gì đó nhưng khi nghe được lời này của Lâm Phàm, gã lại cảm thấy kinh hãi, thân thể khẽ run lên như thể cảm nhận được một loại nguy hiểm nào đó.
Gã không tự chủ được mà lui về phía sau một bước, nhìn Lâm Phàm với vẻ mặt tức giận.
"Làm càn, đừng giả thần giả quỷ. Ngươi cho rằng có người ở sau lưng che chở cho ngươi sao? Bản tọa đi theo ngươi cả đường nhưng không phát hiện có người bảo vệ ngươi." Cường giả Thiên Yêu tộc tức giận nói.
"Ai, đồ ngốc, ta nói cần người khác bảo vệ khi nào? Ta có thể đánh chết ngươi." Lâm Phàm bất đắc dĩ lắc đầu nói.
Nghe được lời này, cường giả Thiên Yêu tộc cười lớn.
"Ha ha… Nực cười."
Chỉ là nụ cười của gã còn chưa duy trì được bao lâu thì cảnh tượng trước mắt đã khiến gã choáng váng.
Lâm Phàm từ từ giơ tay lên, chỉ thấy sức mạnh mấy đạo quy tắc quấn quanh nắm đấm của hắn, sức mạnh ngưng tụ thành cho gã một cảm giác cực nguy hiểm.
"Trấn Thế Quyền!"
Một quyền đánh ra.
Mấy loại quy tắc dung hợp, nghiền ép mà đi. Sức mạnh kinh khủng xuyên qua hư không, không gian bị đập tan một cách tàn nhẫn trước sức mạnh này.
Một cơn gió lớn quét qua, mái tóc dài của cường giả Thiên Yêu tộc bay bay. Chỉ thấy gã ngây ngốc đứng tại chỗ, hai mắt trợn tròn.
Không sai.
Một quyền này vẫn chưa hướng về phía cường giả Thiên Yêu tộc mà trực tiếp đánh nát không gian bên người gã.
Luồng sức mạnh nghiền ép kia khiến gã tự thể nghiệm một hồi.
"Không… Không thể nào."
Cường giả Thiên Yêu tộc sợ hãi, kinh hoàng nhìn Lâm Phàm.
Gã đã cảm nhận được luồng sức mạnh đáng sợ kia.
Nghĩ đến lời Lâm Phàm vừa nói.
"Ngươi…"
Còn chưa nói hết câu, gã đã bỏ chạy.
"Hừ!"
Lâm Phàm khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Muốn chạy? Đừng có mơ, quay lại chơi chút đi."
Ngưng luyện Quy Tắc đúng là sảng khoái vô cùng.
Hắn trực tiếp thi triển chiêu thức, Thiết Cát chi lực cắt ngang đường chạy trốn của đối phương. Lập tức, cường giả Thiên Yêu tộc bị bức từ trong hư không ra, sắc mặt tái nhợt. Nếu không phải gã kịp phản ứng lại, nhất định sẽ bị luồng sức mạnh này cắt thành từng mảnh.
"Thiết Cát Quy Tắc… Tên này lại thông thạo đến trình độ này."
Ngay khi gã còn đang vì thế mà khiếp sợ, sau lưng truyền đến một uy thế đáng sợ.
Cảm nhận được uy thế này, gã dựng cả tóc gáy.
Không hề nghĩ ngợi, gã quay người đánh ra một quyền.
Gã hơi hối hận.
Không ngờ trong thời gian ngắn như vậy, tu vi của đối phương đã tăng lên đến trình độ này.
Chuyện không thể nào mà.
Nhất định là gặp quỷ rồi!
"Trấn Áp!"
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng.
"A!"
Thân thể cường giả Thiên Yêu tộc bị chấn động, một luồng sức mạnh đáng sợ từ trên trời giáng xuống, tựa như núi lớn to lớn nặng nề đè lên người gã, giống như vô số lần trọng lực ép xuống.
Bịch!
Cơ thể cường giả Thiên Yêu tộc mất kiểm soát đột ngột rơi xuống, một tiếng ầm vang, đập mạnh xuống mặt đất. Sức mạnh đáng sợ đánh nát cả vùng đất lớn, làn sóng chấn động hình thành khuếch tán ra bốn phương tám hướng với uy thế kinh người.
Đã giơ tay nhấc chân là làm cho đối phương không còn sức mà trở tay.
Lâm Phàm cúi đầu siết chặt nắm đấm.
Cảm giác có sức mạnh thật đã, thoải mái.
"Sao Quy Tắc hắn nắm trong tay có thể kinh khủng như vậy? Dung hợp nhiều loại Quy Tắc thành một thể, cái này cần tu luyện Đạo cảnh đến trình độ nào mới có thể làm được?"
Quy Tắc có thể dung hợp.
Có thể bộc phát ra uy thế kinh khủng hoàn toàn mới.
"Không… Tuyệt đối không thể ở lại lâu, chạy thôi, phải chạy, nếu không sẽ chết."
Cường giả Thiên Yêu tộc gào thét, muốn chạy trốn, nhưng sức mạnh Quy Tắc đè trên người gã, làm cho gã không biết nên phản kháng như thế nào.
Chương 795 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]