"Nên kết thúc rồi."
Lâm Phàm không định để cho đối phương có cơ hội tạm nghỉ.
Chiến đấu phải thừa thắng xông lên.
Ra một đòn chí mạng.
Từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng lao xuống, cơ thể được luồng không khí bao trùm, hóa thành một vệt sáng, cường giả Thiên Yêu tộc nằm gục trên mặt đất cảm nhận được chấn động đáng sợ này, khó khăn quay đầu lại, ánh mắt liếc qua thấy bóng dáng lao xuống, sắc mặt tái mét, mồ hôi đầm đìa.
Gã chỉ muốn di chuyển, tránh đi sát chiêu của đối phương.
Với gã mà nói.
Đây là tình huống chết người đó.
Lúc này, chỉ thấy Lâm Phàm hạ xuống trước mặt cường giả Thiên Yêu tộc, hai tay như vuốt ưng, mạnh mẽ nắm lấy hai tay gã, trong một tiếng hét thảm của đối phương, xoạt một tiếng, trực tiếp xé rách hai cánh tay của đối phương.
Máu tươi Đạo cảnh tùy ý chảy xuống, bùn đất xung quanh hút đầy máu tươi của cường giả Đạo cảnh.
Đây là thứ vô cùng bổ dưỡng, ẩn chứa năng lượng rất mạnh, có lẽ sau này thực vật nơi đây sẽ sinh trưởng rất tươi tốt.
Nếu có thể có loại tình huống như vậy.
Đó đều là công lao của máu tươi cường giả Đạo cảnh.
Cảnh tượng hiện giờ, trở nên hơi tàn bạo.
Ngay cả cường giả Thiên Yêu tộc cũng không ngờ sẽ biến thành như vậy, ngay khi gã đang nghĩ làm sao để cố gắng sống sót, chợt cảm thấy khí thế của Lâm Phàm dâng cao.
Ánh mắt liếc qua thấy năm ngón tay của Lâm Phàm hóa thành vuốt, hạ xuống sau lưng của gã.
Tình huống như vậy.
Sợ hãi toát mồ hôi lạnh.
"Không…"
Móng vuốt Lâm Phàm xuyên vào sau lưng cường giả Thiên Yêu tộc, năm ngón tay nắm chặt, xé ra phía ngoài, trực tiếp rút long cốt của đối phương ra. Tuy đối phương là cường giả Đạo cảnh, hộ thể cực mạnh, nhưng đứng trước đặc tính Quy Tắc của hắn, chỉ đơn giản như xé đậu bình thường.
"Đừng mà…"
Cường giả Thiên Yêu tộc tuyệt vọng gào thét.
Sao gã có thể tưởng tượng được thủ đoạn đối phương lại tàn nhẫn như vậy, mục đích ra tay rất rõ ràng, chính là đến vì long cốt của gã, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn và bạo lực, hoàn toàn không muốn cho gã bất cứ cơ hội nào.
Nhìn chung cả Thần Võ giới, rất ít thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.
"Muộn rồi."
Lâm Phàm cứng rắn rút long cốt của đối phương ra. Long cốt của cường giả Đạo cảnh quả thật không tệ, đầy dấu ấn đạo văn, nhìn kỹ, bỗng phát hiện đạo văn cũng không nhiều.
Từ điều này nói rõ.
Lĩnh ngộ của tên này về Quy Tắc cũng không thâm hậu như vậy.
Cũng không ít Quy Tắc liên quan.
Nhưng đều rất không viên mãn.
Thuộc trình độ nửa vời.
Cân nhắc bên này.
Cân nhắc bên kia.
Không có nghĩa gì cả.
Lâm Phàm cất kĩ long cốt, cường giả Thiên Yêu tộc mất đi long cốt, đã yếu không còn gì để nói, hay nói cách khác là, không còn bất cứ năng lực phản kháng nào, thuộc loại tồn tại có cũng được mà không có cũng được.
Lộp bộp!
Lâm Phàm một cước lật tung cường giả Thiên Yêu tộc, nhìn khuôn mặt bi thảm của đối phương.
“Chờ đến chính là loại mặt hàng như ngươi, Thiên Yêu tộc các ngươi cũng không khỏi quá không coi Lâm Phàm ta ra gì rồi.”
Hắn không ngờ Thiên Yêu tộc vẫn muốn giết hắn như vậy.
Nhưng thật đáng tiếc.
Hiện giờ Yêu tộc vẫn có chút kiêu căng như trước, không để hắn vào trong mắt.
Nếu không sao lại phái loại mặt hàng này tới?
Không đúng.
Không thể nói đối phương không được, thực lực của cường giả Thiên Yêu tộc trước mắt này cũng lợi hại, nên nói là thực lực của Lâm Phàm quá mạnh, cường giả Thiên Yêu tộc đã khó có thể hoàn toàn áp chế được hắn.
Lâm Phàm đang đi trên con đường cao nhất.
Quy Tắc lĩnh ngộ được cũng toàn là viên mãn.
Những tên này làm sao có thể so sánh.
“Trả lại long cốt cho ta.”
Mặt cường giả Thiên Yêu tộc lộ vẻ cầu xin.
Chỉ hy vọng Lâm Phàm có thể trả lại long cốt cho gã.
Nếu long cốt quay lại, gã còn có thể có cơ hội hồi phục. Tuy bản thân bị trọng thương, nhưng tình huống cũng sẽ tốt hơn so với hiện tại.
Lâm Phàm nghe được lời cường giả Thiên Yêu tộc nói.
Mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Cúi người, ngón tay búng vào ót của đối phương.
Lạch cạch!
“Đầu của tên này chắc chắn có chút vấn đề.”
Đã làm đến mức này, lại vẫn muốn hắn trả lại long cốt, có thể nói ra lời này, tuyệt đối không phải người bình thường.
“Cầu xin ngươi… Thật sự cầu xin ngươi, tu luyện tới trình độ này, trải qua muôn vàn hiểm nguy gian khổ, thật sự rất không dễ dàng. Ta nguyện ý giao phó thần hồn cho ngươi, tính mạng nằm trong tay ngươi, làm trâu làm ngựa cũng được.”
Để có thể sống.
Bất cứ điều kiện gì cường giả Thiên Yêu tộc cũng nguyện ý đáp ứng.
Chỉ hy vọng đối phương có thể cho gã một con đường sống.
Lâm Phàm lắc đầu nói: “Đáng tiếc.”
“Ngươi có ý gì?” Sắc mặt cường giả Thiên Yêu tộc xảy ra thay đổi. Dường như đoán được kết quả mà mình sắp gặp phải, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm.
“Ý trên mặt chữ, đáng tiếc, ta không có lòng thương hại với ngươi, lãng phí thời gian với ngươi quá lâu, tiễn ngươi chầu trời nhé.”
Vừa dứt lời.
Hắn lập tức ra tay.
Mà thần hồn cường giả Thiên Yêu tộc chạy trốn, liều mạng dùng chút sức sau cùng toàn thân, cũng muốn đưa thần hồn đi khỏi đây, chỉ có như này, mới có thể có một chút hy vọng sống.
Nhưng rất nhanh.
Đã xuất hiện một tình huống đáng sợ.
Thần hồn của gã tựa như bị một nguồn sức mạnh vô hình bao vây lấy. Bất kể gã cố gắng thế nào, cũng không thể chạy trốn.
“Chết tiệt, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy.”
Cường giả Thiên Yêu tộc kêu gào.
Lâm Phàm vốn định thử một chút uy năng của Luân Hồi chi hỏa, nhưng ngẫm lại đành quên đi, rõ ràng là muốn giết chết đối phương, sắp đặt cho gã Luân Hồi, không phải sẽ để gã tiếp tục sống sao.
Không giống với những gì hắn muốn.
Hắn chỉ có thể rất tiếc nuối thôi.
Lực đạo đè ép càng ngày càng mạnh.
Thần hồn cường giả Thiên Yêu tộc khó mà chống đỡ được, thần hồn nhỏ yếu như vậy, há có thể cản lại được sức mạnh đáng sợ như vậy. Trong sự không cam lòng và tức giận oán hận, thần hồn của gã tan thành mây khói.
Ngay sau đó, Luân Hồi chi hỏa chiếu rọi mảnh vụn thần hồn của cường giả Thiên Yêu tộc, chiếu rọi vãng sinh, rất nhiều hình ảnh xuất hiện. Trong nháy mắt hắn đã tiếp nhận trải nghiệm của đối phương khi xưa.
Sắc mặt dần trở nên lạnh.
“Bắt đầu từ bây giờ, trả thù Yêu tộc và Vu Thần tộc.”
Đã từng.
Cũng là hai tộc nhằm vào hắn.
Chương 796 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]