Lúc đó thực lực không cho phép, không có cách nào.
Có thể tránh thì tránh.
Nhưng bây giờ, không cần thiết, hắn phải đến Bắc bộ ngang ngược, lưu lại dấu chân của hắn.
Để cho bọn chúng biết.
Đắc tội Lâm Phàm phải trả cái giá gì.
Hắn cũng biết Bắc bộ, không chỉ có riêng Yêu tộc và Vu Thần tộc, còn có một vài Nhân tộc có thực lực, tỷ như Âm Dương thần tông, tu hành Âm Dương đại đạo, phong cách xử lý cực kỳ âm tàn, gặp được liền giết, dưới tình huống đối phương không chút phòng bị, giết xuyên Bắc bộ không vấn đề gì cả.
Bắc bộ.
Khi Lâm Phàm bước vào nơi này.
Liền cảm thấy việc thật sự nên làm.
Không biết sẽ có tên nào xui xẻo bị hắn bắt được.
Nếu đã đến Bắc bộ, dĩ nhiên sẽ đi xem khắp nơi, chỉ đi dạo, nhưng trong mắt hắn lại thiêu đốt Nhân Quả chi hỏa. Với người khác mà nói, đây chính là trời xanh mây trắng, nhưng ở trong mắt hắn, lại là khí tức đan xen với muôn vàn đường Nhân Quả.
Vô cùng phức tạp.
Người thường khó có thể lý giải quan hệ Nhân Quả phức tạp như này. Dù là hắn bây giờ, cũng không dám nói có thể lý giải những thứ này.
“Nơi Nhân Quả hỗn tạp, nhất định có vô số việc khó có thể tưởng tượng.”
Lâm Phàm trầm tư.
Bóng dáng hóa thành lưu quang, xuyên thẳng qua giữa hư không, lao thẳng về phía bên kia.
Sau một lúc, một bóng người từ trên trời rơi xuống, chậm rãi đáp trên một tảng đá lớn, nhìn bãi cát vàng phía trước lộ ra một hố sâu cực lớn, lộ ra vẻ khiếp sợ.
Hóa ra nơi này lại là một hầm mỏ cực lớn.
Nhìn từ đây, có thể thấy rất nhiều rất nhiều những người có kích cỡ tương đương như con kiến đang bận rộn.
Ở trong môi trường ác liệt như vậy.
Không có tu vi trong người.
Chưa chắc có thể chịu đựng được.
Hắn quyết định xem rốt cuộc là tình huống gì.
Lúc này.
Vài người mặc đồng phục, trong tay cầm roi dài, áp giải một vài người đã bị bắt giam tới lối vào khu mỏ quặng.
Nhìn trang phục của bọn họ, rõ ràng là đệ tử của Âm Dương thần tông.
Khi bọn họ đến, người canh giữ ở cửa vào khu mỏ quặng, cẩn thận nhìn đám người bị áp giải tới, có chút hài lòng gật đầu.
“Không tệ, nhìn thoáng qua, chất lượng đưa tới đều rất cao, vừa lấy được từ đâu?”
Người nói dáng vẻ trung niên, mắt ánh lên tà quang, ánh mắt không ngừng đánh giá mấy nữ nhân đang bị áp giải, vừa nói hài lòng, chính là hài lòng với mấy nữ tử này.
“Sư huynh, cái này không dễ kiếm đâu, tùy tiện tìm một chút, là có thể tìm được.” Người áp giải cười nói.
Đệ tử trung niên chỉ vào nói: “Ta cảm thấy hình như mấy người này có chút vấn đề. Ta cần tự mình kiểm tra một chút, để đề phòng xảy ra vấn đề. Ngươi cũng biết, đây là khu mỏ quặng Âm Dương thần tông chúng ta và Yêu tộc liên thủ khai thác, nhỡ mà xuất hiện vấn đề, bàn giao cũng không ổn.”
“Hiểu, chúng ta đều hiểu.” Sao gã ta có thể không biết suy nghĩ của sư huynh. Chẳng qua thấy những nữ tử này vẫn là người thuần âm, muốn dùng để tu luyện Âm Dương chi pháp đi.
Gặp phải tình huống này, ai cũng thích.
Ngay cả bọn chúng cũng thích.
Chỉ là bọn chúng biết, sư huynh thích thuần nhất này, nếu khi đưa đến, sư huynh phát hiện những nữ tử này nguyên âm không tại, ngoài miệng có lẽ sẽ không nói gì.
Nhưng nhất định sẽ nghi ngờ bọn họ chặn lại giữa chừng.
Từ đó ở trong lòng hận bọn họ.
Sư huynh trung niên rất hài lòng gật đầu.
Không tệ.
Trẻ nhỏ dễ dạy.
“Cẩu tặc, mau thả chúng ta ra.”
“Ta là đệ tử của Đại Viêm môn, nếu bị tông môn của bọn ta biết, các ngươi nhất định không có kết quả tốt.”
“Câm miệng!”
Đệ tử Âm Dương thần tông vung roi dài, tức giận quát lớn.
Cho dù những người này có tông môn, đó cũng là thế lực rất rất nhỏ, hoàn toàn không ra hồn, đỉnh thiên mạnh nhất cũng chỉ Thiên Nhân cảnh thậm chí ngay cả Thiên Nhân cảnh cũng không có, Âm Dương cảnh cũng có khả năng.
Thế lực này, Âm Dương thần tông tùy tiện phái một vị trưởng lão cũng có thể quét sạch.
Hơn nữa người mà bọn chúng bắt cũng chỉ là một vài tán tu, hay là đệ tử bình thường của môn phái nhỏ.
Ai sẽ để ý đến sự mất tích của bọn họ?
Có lẽ cũng không ai coi trọng bọn họ.
Dưới sự tức giận của đệ tử Âm Dương thần tông, tất cả đều sợ hãi rụt lại.
Giận mà không dám nói gì.
Bọn họ không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Bị bắt đi dễ như trở bàn tay.
Hiện giờ bọn họ đã biết, đây là Bắc bộ, là nơi hỗn loạn nhất ở Thần Võ giới.
Những đệ tử Âm Dương thần tông thản nhiên trò chuyện với nhau.
Giống như trò chuyện với nhau trước khi tiến hành nghi thức bàn giao.
“Các ngươi tới đúng lúc, may mà những tên Yêu tộc kia không ở đây, nếu bị bọn chúng thấy, những tiểu cô nương này thật sự có thể phải vào bụng rồi.”
“Àiiii, Yêu tộc mà, chính là như vậy.”
“Nói cũng đúng.”
“Sư huynh, khi nào ta có thể được chuyển đến đây, các sư đệ đều muốn vớt chút béo bở về tông.”
“Các ngươi đừng không biết đủ, đừng cho là ta không biết, lúc các ngươi bắt người, béo bở không kém so với nơi này của ta. Ta nói chứ, trên người những người này, cũng không có thứ gì đáng tiền, có thể tìm được một thứ, cũng coi như các ngươi có tâm.”
Nghe được sư huynh nói những lời này.
Bọn chúng cũng đều cười khà khà, xem như đồng ý với những lời sư huynh nói.
Đúng là như thế.
Chuyện bọn chúng làm, không ít béo bở, bắt được người lập tức vơ vét sạch sẽ tất cả đồ đáng tiền trên người bọn họ, tuyệt đối không để lại, dù sao đây là một khoản thu nhập thêm của bọn chúng.
Đương nhiên.
Có phản kháng tương đối quyết liệt.
Trực tiếp bị bọn chúng chém chết, chôn xác ngay tại chỗ.
Bây giờ, những người bị áp vận này, sắc mặt u ám, ánh mắt tối tăm, tràn ngập tuyệt vọng với tương lai, rơi vào nơi này, chắc chắn là không cách nào chạy rồi.
Nhất là những nữ đệ tử kia, tình cảnh càng không ổn hơn.
Mặc dù đối phương không nói thẳng ra, nhưng các nàng có thể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, tuyệt đối sẽ rất bi thảm, muốn tự mình kết thúc.
Đáng tiếc không làm được.
Các nàng có thể nghĩ đến, tất nhiên Âm Dương thần tông cũng có thể nghĩ đến.
Hoàn toàn giam giữ các nàng.
Lúc này, phương xa xuất hiện một bóng người, trên nền cát vàng trên trời, lờ mờ có thể thấy bóng dáng.
Đệ tử Âm Dương thần tông ngừng trò chuyện.
Nhíu mày quan sát.
Chương 797 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]