“Là ai? Xưng tên ra.”
Yên tĩnh không tiếng động.
Chỉ có tiếng gió rít gào.
Còn có một chút tiếng bước chân.
Những người bị vây này, dùng ánh mắt mong đợi nhìn qua, bọn họ không biết đối phương là ai, nhưng bây giờ, chỉ cần xuất hiện ở chỗ này, khi chưa biết được thân phận thật sự của đối phương, đều đáng để mong chờ.
“Ừm?”
Nhìn đối phương như thong thả bước đến, nhưng lại cho người ta cảm giác tốc độ cực nhanh, rõ ràng rất xa, thoáng chốc, cũng đã thấy đối phương xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Khi thấy đối phương, tất cả đều kinh ngạc.
Dung mạo này, mị lực này…
Tuyệt thế vô song.
Thật sự làm bọn họ choáng váng, tựa như không ngờ thế gian vẫn còn người như này.
Ngay cả mấy nữ tử vừa rồi còn lo lắng sợ hãi, khi thấy Lâm Phàm, mắt cũng đã nhìn chằm chằm, khóe miệng có hơi ướt, chạm vào mới phát hiện thì ra trong lúc vô thức, lại đều đã chảy nước miếng.
Rất nhanh.
Đệ tử Âm Dương thần tông phản ứng lại, sau khi ngạc nhiên trước dung mạo của Lâm Phàm, rồi bây giờ tới ghen tị, trong lòng chỉ muốn phá hủy vẻ đẹp trước mắt.
Không có nguyên khác.
Chính là ghen tị rồi.
Bằng gì mà đối phương lớn lên đẹp mắt như vậy.
Còn bọn chúng lại không thể lớn lên thành như này, trong lòng vô cùng bất mãn.
“Ngươi là ai?” Đệ tử Âm Dương thần tông nổi giận.
Lâm Phàm nói: “Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm. Nhìn dáng vẻ các ngươi, hẳn là Âm Dương thần tông, ở đây làm gì?”
Theo lời Lâm Phàm nói ra này, những đệ tử Âm Dương thần tông vẫn có chút mơ hồ.
Lâm Phàm là ai?
Có chút quen tai, nhưng chính là không nghĩ ra.
Ngược lại, tuy những người bị giam cầm kia cũng không biết Lâm Phàm là ai, nhưng có nghe qua Thiên Hoang thánh địa, là thế lực siêu nổi danh ở Đông bộ.
Hy vọng đến, sao có thể bỏ qua.
“Cứu chúng ta với, chúng ta đều bị bọn chúng bắt tới.”
Lâm Phàm biết có chuyện gì đó trong kia.
Mặc dù không quá rõ ràng.
Nhưng từ nơi đây có thể thấy được, Âm Dương thần tông bắt những người này tới, rõ ràng là tới đào mỏ.
“Ta không quan tâm ngươi là Thiên Hoang thánh địa hay là Địa Hoang thánh địa, mau cút cho ta, không thì sẽ cho ngươi đẹp mặt.” Đệ tử trung niên giận tím mặt, giơ ngón tay chỉ Lâm Phàm, dáng vẻ kia giống như sắp giết Lâm Phàm bất cứ lúc nào.
Thật sự rất muốn giết chết đối phương.
Quá đẹp rồi.
Mẹ nó.
Lão tử hâm mộ, ghen tị cũng oán hận.
Lâm Phàm cau mày.
Trong nháy mắt.
Phịch một tiếng.
Thân thể đệ tử trung niên ngửa ra, bay về sau, chỗ ấn đường hiện lên vết nứt, rắc một tiếng, vết nứt lan ra như mạng nhện, cơ thể đối phương vỡ nát, hóa thành bụi tan biến giữa đất trời.
"Thế nào?"
Lâm Phàm lớn tiếng, chắp tay đứng nhìn đám người chết lặng.
Không ai lên tiếng.
Tất cả mọi người đều há hốc mồm.
Người của Âm Dương thần tông không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt, sư huynh mà lại bị đối phương đánh tan chỉ với một ngón tay.
Cho dù là kẻ ngu cũng có thể hiểu được rốt cuộc chênh lệch giữa hai bên lớn đến mức nào.
Nếu lúc trước có suy nghĩ muốn phản kháng thì hiện giờ đã sớm không còn sót lại chút gì.
Chỉ còn có… thuận theo.
"Lợi hại."
Không phải Âm Dương thần tông mà là đám người bị giam cầm nói lời này. Họ thấy được hy vọng, chỉ cần ra tay với người của Âm Dương thần tông thì đã chứng tỏ đối phương không cùng một bọn với Âm Dương thần tông.
Lâm Phàm phất tay.
Xích chân của những người bị giam cầm rơi ra, khôi phục tự do. Trong mắt họ, bản lĩnh bậc này thật sự lợi hại.
Rõ ràng không khác nhau nhiều lắm, ai có thể ngờ lại chênh lệch kinh khủng như vậy.
"Điếc hết rồi sao? Trả lời câu hỏi của ta." Lâm Phàm nói.
Đối với đệ tử Âm Dương thần tông, lời này tựa như sấm sét giữa trời quang khiến chúng đinh tai nhức óc, run như cầy sấy.
Chỉ là… ngươi muốn hỏi gì thì hỏi đi.
Ngươi không hỏi, bọn ta phải trả lời thế nào?
"Trước tiên xin hỏi ngươi muốn bọn ta trả lời câu hỏi gì?" Đệ tử Âm Dương thần tông kính cẩn lễ phép nói.
Dù tông môn của chúng lợi hại thì đấy cũng là tông môn.
Thực lực của chúng không phải đối thủ của đối phương, nào dám cả gan làm càn, giữ mình một chút có lẽ có thể sống sót, hung hăng càn quấy chắc chắn sẽ giống sư huynh, bị đối phương trực tiếp đánh bại, từ nay hoàn toàn biến mất.
Lâm Phàm nhíu mày: "Đã hỏi rồi, ta hỏi các ngươi thế nào?"
Đám người sững sờ.
Câu hỏi này cũng quá nông cạn rồi.
"Lợi hại, thật sự là lợi hại. Từ trước tới nay, bọn ta chưa từng gặp ai lợi hại như vậy. Theo bọn ta thấy, đó chính là có một không hai."
Đệ tử Âm Dương thần tông vội vàng nói.
Nghe đối phương tâng bốc, Lâm Phàm rất thoải mái.
Lâm Phàm nói: "Thành thật nói tình hình ở đây ra. Ta không muốn nghe người khác lừa ta. Độ khoan dung của ta với mấy việc lừa gạt rất thấp."
Âm Dương thần tông có người gan lì nhưng những kẻ mà hắn gặp được đều vô dụng.
Sau khi bị hắn hăm dọa, cả đám đều suýt khai ra cả lão tổ tông nhà mình.
Quả nhiên như hắn nghĩ, nơi này là khu mỏ quặng. Nhưng không ngờ đây lại là khu mỏ quặng do Âm Dương thần tông và Hoang Lang tộc cùng khai thác, mà những thợ mỏ này chủ yếu đều là tán tu hoặc đệ tử của thế lực nhỏ.
Chỉ cần bị đưa tới đây thì đừng mong rời khỏi.
Hơn nữa cũng sẽ không có ai phát hiện.
Âm Dương thần tông cũng biết, nếu trắng trợn bắt Nhân tộc tới đào mỏ, một khi gặp phải người có chút lai lịch, e là sẽ xảy ra chuyện.
Bởi vậy, trực tiếp lấy một số kẻ không có thân phận địa vị.
Coi như bọn họ biết mất cũng sẽ không có ai chú ý đến.
Gọi tắt là… dân chúng bình thường.
Nhưng họ lại lợi hại hơn dân chúng bình thường một chút. Dù sao cũng có tu vi trong người, tràn đầy sức lực đào mỏ, bị đánh cũng không dễ chết như vậy.
Phù phù!
"Đại ca, bọn ta biết bọn ta nghiệp chướng nặng nề nhưng cũng không có cách nào, bọn ta chỉ là đệ tử bình thường của Âm Dương thần tông. Ai có thể tự quyết?"
"Lời nên nói bọn ta cũng nói rồi, chỉ xin ngươi có thể cho một con đường sống."
Đám đệ tử Âm Dương thần tông này quỳ xuống xin tha.
Chúng chưa từng nghĩ đến việc chống cự.
Trong khu mỏ quặng đúng là có cường giả.
Bây giờ, ngay ở trước mắt đối phương, chúng gây ra động tĩnh đúng là không thành vấn đề nhưng chắc chắn chúng sẽ bị đánh chết. Dùng mạng sống đổi một động tĩnh, chúng không cao cả như vậy, sống sót mới là tốt nhất.
Chương 798 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]