Lâm Phàm cười ha ha: "Ta không giết kẻ yếu…"
Trong đầu đệ tử Âm Dương thần tông đầy dấu hỏi.
Không giết kẻ yếu?
Vậy ngươi vừa giết ai?
Hiện giờ đã không cần phải vì chuyện này mà nghi ngờ.
"Đa tạ đại ca."
Đám người cúi lạy, tiếng dập đầu vang dội.
Trong nháy mắt, Lâm Phàm làm tan rã Long Cốt của bọn họ.
Tức khắc, đám đệ tử Âm Dương thần tông kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng ứa ra máu tươi, ánh mắt vô hồn lộ ra vẻ sợ hãi, tu vi bị phế, xong đời, thật sự xong đời rồi.
Không có tu vi trong người, chúng hoàn toàn không có cách nào sống tiếp.
Ở sâu trong lòng chúng đang bùng lên ngọn lửa bừng bừng, căm hận đến cực hạn.
Nhưng tình hình bây giờ của chúng, chỉ có thể lộ ra vẻ mặt đáng thương hèn mọn, hy vọng đối phương có thể xem xét việc tu vi của chúng bị phế mà tha cho chúng.
Lâm Phàm không hề liếc mắt nhìn chúng mà đi vào trong khu mỏ quặng.
"Tu vi bị phế, còn sống cũng là một cái tội. Các ngươi tiễn chúng lên đường đi, coi như là làm một việc tốt."
Bóng người đi xa, tiếng nói lại văng vẳng truyền tới tai của những người vừa bị áp tải đến đây.
"Ngươi không giữ lời."
Đệ tử Âm Dương thần tông kêu lên. Đột nhiên, chúng cảm nhận được từng đôi mắt tức giận nhìn chằm chằm vào chúng.
Xong đời rồi.
Thật sự hoàn toàn xong đời.
Trên đường đi, bọn chúng cũng hành hạ những người này không ít.
Bây giờ tình hình thay đổi, chúng thật sự xong đời rồi.
"Ha ha, sông có khúc người có lúc, các ngươi không ngờ đúng không?"
Từng đôi tay vươn tới phía chúng.
"Đừng…"
Lúc này, Lâm Phàm nhìn khu mỏ quặng to lớn, khắp nơi đều là thợ mỏ đang làm việc. Tình hình của họ cũng không tốt, mặt vàng gầy gò. Tuy có tu vi trong người nhưng làm việc cật lực suốt ngày đêm, cho dù nền tảng tốt cũng không chống đỡ nổi.
Lạch cạch!
Tiếng thúc giục truyền đến.
"Đứng lên, đứng lên làm việc tiếp cho lão tử. Đám phế vật các ngươi dám cả gan lười biếng thì chết chắc."
Một đệ tử Âm Dương thần tông cầm roi trong tay quất về phía thợ mỏ.
Bọn chúng không thèm để ý đến sống chết của những người này.
Thần Võ giới rất lớn, rất dễ tìm được kẻ thay thế.
Nếu không phải sợ động tĩnh quá lớn khiến cho các đại tông kia chú ý thì chúng muốn bao nhiêu cũng có.
"Hắn ta đã không được rồi, các ngươi không thể để hắn ta nghỉ một chút sao?" Một thanh niên cường tráng trẻ trung giận dữ nhìn đám đệ tử Âm Dương thần tông hoàn toàn không coi họ là người.
"A… Dám chống đối, lão tử đánh đứt đầu của ngươi, xem ngươi cứng cỏi thế nào."
Đệ tử Âm Dương thần tông lạnh mặt vung roi dài lên, chỉ thấy roi dài quét đến với khí kình mạnh mẽ. Người thanh niên nhìn thấy cảnh này thì đã tuyệt vọng nhắm mắt.
Tu vi bị phong bế, cho dù khí lực lớn hơn chút nữa cũng đâu thể chống đỡ được một roi này.
Tuyệt vọng.
Hắn ta vốn là tán tu, vất vả lắm mới tu luyện đến Huyết Khí tầng ba. Ai có thể ngờ được lại bị người của Âm Dương thần tông bắt tới đây, hoàn toàn cắt đứt con đường tu luyện của hắn ta.
Kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa.
Không ai để ý đến sống chết của họ.
Trước kia, hắn ta từng ảo tưởng có cường giả đến cứu họ nhưng thực tế thường là tuyệt vọng. Chẳng ai chú ý đến họ, càng không có người nào quan tâm rốt cuộc họ đi đâu rồi.
Chỉ có thể chờ chết.
Ồ!
Rõ ràng chẳng mấy chốc roi sẽ đánh xuống, tính mạng của hắn ta nên chấm dứt rồi. Cho dù chết cũng nên có chút cảm giác đau đớn chứ.
Nhưng hiện giờ… tại sao không có loại cảm giác này?
Hắn ta mở mắt, lại phát hiện đệ tử Âm Dương thần tông cầm roi trong tay ầm ầm ngã xuống đất.
Xảy ra chuyện gì rồi?
Hắn ta nhìn xung quanh.
Không lâu sau, hắn ta nhìn thấy một bóng dáng ở đằng xa, ánh mắt của đối phương tập trung vào hắn ta. Trong lòng sửng sốt, chẳng lẽ là hắn cứu mình sao?
Nhưng tại sao hắn muốn cứu mình?
Ở đây, ngoài những người đào mỏ như họ ra thì là mấy tên Âm Dương thần tông và Yêu tộc.
Chúng đều tàn nhẫn như nhau, sẽ không giúp hắn ta.
Đối với Lâm Phàm, những việc này chỉ là tiện tay mà thôi, không cần để tâm. Hắn đi tiếp về phía trước, đi về phía vị trí trung tâm của khu mỏ quặng. Hắn nhìn thấy bên đó dựng một lều vải đơn giản, có người thảnh thơi nghỉ ở bên trong.
"Ngươi là ai?"
Đệ tử Âm Dương thần tông đi ngang qua nhìn thấy Lâm Phàm thì quan sát tỉ mỉ rồi thán phục dung mạo của đối phương. Sau đó, không nhớ ra Âm Dương thần tông có nhân vật nào như thế, chúng chỉ có thể xem như đối phương cố tình tới quấy rối.
"Rốt cuộc ngươi là ai? Đến đây với mục đích gì?"
Đệ tử Âm Dương thần tông tức giận quát lớn nhưng Lâm Phàm cũng không quan tâm, vẫn đi đường của mình.
"Láo xược!"
Đệ tử Âm Dương thần tông nổi giận bừng bừng, trực tiếp ra tay, muốn bắt Lâm Phàm lại, nhưng khi chúng đến gần Lâm Phàm, dường như có một ngọn lửa vô hình bùng lên.
Chỉ thấy người đệ tử Âm Dương thần tông đến gần bốc cháy.
Cơ thể bị đốt thành tro bụi với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
"A, sao có thể như vậy? Cứu mạng, cứu mạng…"
Đệ tử Âm Dương thần tông kêu thảm, lăn qua lăn lại trên mặt đất, muốn dập tắt ngọn lửa trên người.
"Không biết tự lượng sức mình." Lâm Phàm khẽ nói.
Những thợ mỏ bị hạn chế nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đều sững sờ đứng tại chỗ, hai mắt trợn tròn, đầu óc mơ hồ, không biết là chuyện gì.
Hắn là ai?
Là người tới cứu chúng ta sao?
Nếu không phải, cũng không có khả năng ra tay với đám người Âm Dương thần tông kia.
Rất nhanh.
Lâm Phàm xuất hiện ở trước lều vải đơn giản.
Lưu Thanh, một trong những trưởng lão ngoại vụ của Âm Dương thần tông ngồi đó, vừa uống trà vừa xem danh sách tình hình thu thập của mỏ, vô cùng thảnh thơi. Đối với ông ta, công việc bây giờ rất nhẹ nhàng mà còn rất béo bở.
Những khoáng thạch này đều là đồ tốt, có thể dùng ở rất nhiều khía cạnh.
Lúc này, Lưu Thanh ngẩng đầu, nhìn thấy một người thần bí xuất hiện trước mặt.
Ông ta đặt chén trà xuống, cau mày suy nghĩ.
Hắn là ai?
Nhìn thấy dung mạo của đối phương, trong lòng Lưu Thanh sửng sốt.
Thật đẹp trai.
Ông ta liếm môi, lộ ra nụ cười có chút ý vị sâu xa.
Ngay sau đó, dường như ông ta nghĩ đến điều gì, sắc mặt biến đổi lớn.
Chương 799 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]