Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Ông ta bỗng nhiên đứng dậy.
"Các hạ là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa?"
Ông ta không dám khẳng định.
Chưa từng thấy Lâm Phàm nhưng ông ta biết thế gian có yêu nghiệt, dung mạo tuyệt thế vô song có thể khiến ngươi cảm thấy kinh ngạc thì chính là hắn.
Điều này là ở phía trên truyền ra.
Lúc đầu, ông ta chẳng hề tin vào câu nói này.
Nói đùa.
Nào có người như thế.
Nhưng bây giờ, nhìn thấy diện mạo của Lâm Phàm, thật sự có cảm giác như vậy.
"Ánh mắt thật tốt. Chưa từng thấy ta mà có thể nhận ra, không sai." Lâm Phàm rất hờ hững, có chút tự hào, dù sao hiện giờ hắn cũng rất nổi tiếng.
Tâm tư của Lưu Thanh rất phức tạp.
Tu vi của đối phương rất mạnh, có thể chém giết cường giả Đạo cảnh.
Ông ta không có tu vi Đạo cảnh, chắc chắn không phải đối thủ của đối phương. Âm Dương thần tông có quan hệ rất tốt với Yêu tộc, cả hai đều có chung kẻ địch. Thậm chí ông ta cũng biết cấp cao trong tông đều muốn diệt trừ Lâm Phàm.
Đây là chuyện rất chắc chắn.
Chỉ là tình cảnh hiện giờ của ông ta có chút lúng túng.
Khu mỏ quặng chỉ mình ông ta có thực lực cao nhất.
Đánh với Lâm Phàm?
Tất nhiên là đừng mơ, khoảng cách thật sự quá lớn, hoàn toàn không phải đối thủ.
Ai có thể ngờ được hắn lại cả gan xuất hiện ở Bắc bộ.
Đây là chuyện làm người ta không dám tin.
"Hóa ra là Lâm thánh tử, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên không hề bình thường. Không biết thánh tử tới đây làm gì, có thể giúp được, ta tuyệt không chối từ." Lưu Thanh nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là không thể làm bừa, nếu không hậu họa là vô tận.
"Đến Bắc bộ, giết Yêu tộc, tiện thể xem ta còn muốn giết ai không." Lâm Phàm nói.
Thật bá đạo.
Lưu Thanh bị lời của Lâm Phàm trấn áp.
Người không có năng lực chắc chắn không thể nói ra những lời như vậy.
Đi đến Bắc bộ mà lại muốn làm ra chuyện như vậy, thật là gan to bằng trời.
"Ha ha, Lâm thánh tử quả là con rồng giữa thiên hạ. Một lời vừa rồi kinh thế hãi tục nhưng cũng chỉ có Lâm thánh tử có thể có khí phách này."
Lưu Thanh hết sức ca ngợi.
Không có ý gì khác.
Chính là giữ vững Lâm Phàm, tốt nhất là đừng xảy ra xung đột.
"Những người này là thế nào?" Lâm Phàm chỉ vào thợ mỏ ở xung quanh hỏi.
Sắc mặt Lưu Thanh khẽ đổi, cười nói: "Lâm thánh tử, những người này đều là tội đồ của Âm Dương thần tông chúng ta, ở bên ngoài vi phạm pháp lệnh, bị phạt đến đào mỏ."
Một số thợ mỏ nghe thấy lời này, muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, có chút không dám nói.
Chỉ sợ đối phương quen biết với Lưu Thanh, hỏi thăm vài ba câu rồi đi, cuối cùng vẫn là họ xui xẻo.
Lâm Phàm híp mắt, tức giận quát lớn: "Ngươi coi ta là thằng ngu à?"
Gầm lên một tiếng long trời lở đất, như sấm sét nổ vang.
Lưu Thanh sợ run cả người, giọng điệu run rẩy nói: "Không biết tại sao Lâm thánh tử tức giận như thế? Sao ta dám coi Lâm thánh tử là kẻ ngốc."
"Ha ha." Lâm Phàm cười lạnh: "Ngươi biết Chu Diêu không?"
Lưu Thanh trầm tư: "Lâm thánh tử nói đến thần tử Chu Diêu của Âm Dương thần tông?"
"Đúng."
"Biết, chẳng lẽ Lâm thánh tử quen gã?"
"Không quen. Gã bị ta đánh chết."
Lâm Phàm không hề sợ. Hắn là người thành thật, không thích gạt người, thích ăn ngay nói thật. Trước kia cũng muốn nói thật nhưng không có cơ hội, chủ yếu là không đụng phải người của chúng.
Bây giờ đụng phải rồi, nhất định phải nói cho chúng biết.
Cho dù chịu hay không, hắn đều có thể thản nhiên tiếp nhận.
Nghe thấy lời này, trong lòng Lưu Thanh hết sức mất bình tĩnh.
Ông ta biết Lâm Phàm muốn chọc tức ông ta.
Hơn nữa, ông ta không ngờ tên này ngông cuồng như thế. Người khác làm chuyện này còn sợ bị người ta biết. Hắn thì giỏi rồi, lại còn quang minh chính đại, như sợ người khác không biết.
Đối với tình huống này, ông ta có thể nói gì?
Sau đó chỉ thấy Lưu Thanh tiếc nuối nói: "Ở tông môn, Chu Diêu này hung hăng càn quấy. Ở bên ngoài chắc chắn là chọc phải Lâm thánh tử, cái chết của gã cũng là đúng người đúng tội."
Hiện giờ, ông ta chỉ muốn giữ mình sống sót. Chỉ cần Lâm Phàm tha cho ông ta thì ông ta có thể báo cho tông môn. Đến lúc đó cường giả dốc toàn lực, vây quét hắn, chẳng phải là có thể chém giết hắn dễ như trở bàn tay.
"Ha ha, không ngờ ngươi không biết xấu hổ như thế. Ta giết thần tử của các ngươi, ngươi lại ngay cả chút thương xót cũng không có, thật sự là không có huyết tính. Được, đã như vậy, ta cũng không muốn nói thêm lời thừa."
"Ta phải san bằng nơi này của Âm Dương thần tông các ngươi."
Lâm Phàm ngạo nghễ nhìn ông ta với ánh mắt coi thường.
"Ngươi có ý kiến gì không?"
Răng rắc!
Lưu Thanh siết chặt hai nắm đấm, hít thở có vẻ nặng nề.
Nơi này là khu mỏ quặng mà Âm Dương thần tông và Yêu tộc cùng khai thác, chỉ một câu nói mà hắn đã muốn san phẳng. Cho dù Lưu Thanh thật sự có thể nhịn cũng không thể nhịn thành con rùa rụt cổ.
"Lâm thánh thử, nơi này là thần tông khai phá, ngươi nói san bằng e là không ổn đâu. Đến lúc đó thần tông truy cứu đến thánh địa, ngươi cũng không dễ ăn nói."
Ông ta chỉ muốn để Lâm Phàm biết, không phải ngươi muốn thế nào cũng được, tốt nhất là nghĩ cho kỹ.
"Ha ha…"
Lâm Phàm khinh thường, chỉ vào Lưu Thanh, gằn từng chữ một:
"Âm Dương thần tông là cái thá gì."
Lâm Phàm nói Âm Dương thần tông tính cái thá gì. Lưu Thanh nắm tay, gân xanh nhô lên, hận ý nổi lên. Nhục nhã Âm Dương thần tông đã phá vỡ lớp phòng ngự trong lòng ông ta.
Ông ta muốn quát lớn Lâm Phàm. Nhưng trong đầu luôn có giọng nói nhắc nhở ông ta không cần xúc động. Xúc động là ma quỷ. Nếu như nảy sinh xung đột với đối phương, không những ông ta không tìm lại được thể diện mà còn sẽ mất tính mạng vô ích.
Sau khi nghĩ kỹ, ông ta từ từ buông ra đôi tay đang nắm chặt.
“Lão phu chỉ là Ngoại vụ trưởng lão của thánh tông. Nếu Lâm thánh tử muốn san bằng nơi này, tất nhiên lão phu không có hai lời. Nếu không có việc gì, lão phu xin cáo từ trước.”
Ông ta muốn lui.
Đã như vậy rồi, còn suy nghĩ cái gì nữa.
Nếu tiếp tục dây dưa chỉ biết tự mang tới nguy hiểm cho bản thân ông ta.
Nhưng lửa giận vẫn bốc cháy mạnh mẽ trong lòng ông ta. Nếu không phải vì tu vi không bằng đối phương, ông ta há có thể để đối phương càn rỡ đến trình độ này.
Nghe nói cường giả Yêu tộc vẫn luôn truy lùng đối phương.
Chương 800 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]