Đáng giận, không biết mấy tên đó làm gì mà lại để đối phương chạy tới nơi này.
Lưu Thanh nói xong thì xoay người, chỉ khi nào đưa lưng về phía hắn, ông ta mới có đủ gan xanh mặt.
Nhưng mà…
“Ta cho ngươi đi rồi sao?”
Bên tai ông ta truyền tới giọng nói thâm sâu khó lường của Lâm Phàm.
Lưu Thanh đột nhiên xoay người, lửa giận khó nhịn: “Ngươi đừng có quá đáng. Ta sợ ngươi nhưng thần tông không sợ ngươi. Ngươi muốn san bằng nơi này, ta không phải là đối thủ của ngươi. Ta có thể nhịn ngươi, nhưng ngươi có dám để ta rời khỏi đây xem. Xem xem cường giả thần tông có thể tha cho ngươi hay không.”
Lâm Phàm cười nhạo một tiếng.
“Nói rất có lý. Kể từ sau khi ta thể hiện tài năng của mình ra, ai lại không muốn diệt ta? Đầu tiên là Yêu tộc, các ngươi cũng muốn. Ngàn năm trước Nhân tộc và Yêu tộc dùng một trận chiến định càn khôn, giúp cho Nhân tộc không bị Yêu tộc hãm hại. Bây giờ xem ra, không phải tộc ta, tất có dị tâm. Yêu tộc nên diệt, mà Âm Dương thần tông các ngươi tu luyện Âm Dương Đại Đạo đã sớm âm dương kỳ dị, có gì khác với Yêu tộc đâu.
“Diệt ngươi thì cần gì phải sợ thần tông.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm dậm chân một cái. Một kính lực mạnh mẽ tràn ra, hóa thành đợt dư chấn đáng sợ, bao trùm về phía Lưu Thanh.
Lưu Thanh kinh hoảng trắng bệch mặt, trước khi chết ông ta còn tức giận quát: “Thằng nhãi Lâm Phàm, càn rỡ ắt gặp báo ứng. Lão phu ở dưới chờ ngươi, ha ha ha…”
Rầm!
Kình lực quét qua, không còn một tiếng động nào, tất cả mọi thứ đều lặng yên. Thân thể của Lưu Thanh rách nát. Bị sức mạnh này bao trùm, ông ta có thể ngăn cản như thế nào được? Chỉ có thể hóa thành tro tàn không chút phản kháng.
Lâm Phàm khoanh tay đứng tại chỗ, biểu cảm bình thản.
Tới phía Bắc làm những chuyện như vậy cuối cùng sẽ có kết quả gì, trong lòng hắn biết rất rõ.
Nhưng hắn không sợ, đây là con đường phải đi. Cho dù bây giờ hắn không làm thì sau này hắn cũng sẽ làm.
Yêu tộc muốn giết hắn.
Vu Thần tộc muốn giết hắn.
Những thế lực tông môn nào đó của Nhân tộc cũng muốn giết hắn.
Hai cái trước hắn có thể hiểu được, dù sao những chuyện hắn đã làm cũng đã đắc tội tới bọn họ.
Mà thế lực Nhân tộc muốn giết hắn là vì hắn tu luyện quá nhanh, khiến cho bọn họ cảm nhận được uy hiếp. Trên đời này không cần yêu nghiệt khiến người sợ hãi, chỉ cần thiên kiêu hợp lý trong phạm vi cho phép.
Nhưng vào lúc này, quanh thân hắn truyền tới từng đợt tung hô.
“Đa ta ân cứu mạng của Lâm thánh tử.”
Những người bị nhốt ở quặng mỏ cảm động rơi nước mắt. Có người bị tra tấn tuyệt vọng, kể từ khi Lâm Phàm xuất hiện cũng kéo theo hy vọng tới. Hai đầu gối quỳ xuống đất, bọn họ cúng bái nhìn bóng hình kia.
Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.
Tuyệt thế vô song.
Hắn tựa như một thần linh, xuất hiện với đầy ánh sáng khiến bọn họ quỳ lạy, cảm ơn, cảm kích.
“Đều quay về đi.”
Lâm Phàm nhìn những người đáng thương đã nhận hết tra tấn của mấy tên kia. Hắn khẽ phất tay phá vỡ xích chân. Huyết nguyên quy tắc dày đặc tràn ra huyết khí mạnh mẽ, dung nhập vào trong cơ thể của bọn họ.
Tất cả mọi người tựa như cây khô gặp mùa xuân, có được cơ hội sống.
Mọi người vui mừng nhìn bản thân, sức mạnh đã trở lại, bọn họ lại được sống rồi.
“Lâm thánh tử, đại ân đại đức khó có thể báo đáp. Bọn ta nguyện ý làm trâu làm ngựa bên cạnh ngài.” Có người quỳ xuống đất cầu thu lưu, muốn báo đáp ân cứu mạng.
Lâm Phàm vẫn bình thản như trước, hắn không để ý tới mấy người đó. Tính toán hay lắm, thấy hắn có được dung nhan tuyệt thế như vậy nên muốn đi theo hắn, bọn họ đang nằm mơ sao.
“Không cần như thế. Các vị đều đi đi. Ta muốn san bằng nơi này để tránh thần tông nhớ thương.”
Hắn phất tay một cái, mọi người chỉ cảm thấy thân thể bị một nguồn sức mạnh đẩy ra bên ngoài. Trên khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ tiếc nuối. Bọn họ biết Lâm thánh tử không muốn thu lưu bọn họ.
Dần dà, khu vực khai thác mỏ to như vậy chỉ còn lại một mình Lâm Phàm.
“Đã làm thì làm cho xong, không để lại đường lui, bằng không ta sẽ không tới Bắc bộ.”
Lâm Phàm nhìn khu vực khai thác mỏ bị khai thác cho lộn xộn, nhân quả phức tạp, oán niệm sâu đậm.
Không biết đã có bao nhiêu người chết thảm tại nơi này, không thể đếm được.
“Giẫm đạp!”
Lâm Phàm nhấc chân, sức mạnh quy tắc giẫm đạp quấn quanh, chân hắn hạ xuống thật mạnh, chỉ khoảng nửa khắc sau khi nó tiếp xúc với mặt đất.
Rầm!
Đất rung núi chuyển, sức mạnh cuồng bạo xé rách mặt đất. Vô số vết rạn bắt đầu lan tràn, mặt đất vỡ ra tạo nên khe rãnh sâu hoắm.
Mặt đất đang run rẩy, đang kêu rên.
Trời sập đất lún.
Sức mạnh mạnh mẽ hóa thành rồng đất, nó từ dưới chỗ sâu trong lòng đất phóng lên cao, khiến cho cả khu vực khai thác mỏ nghiêng trời lệch đất.
Lâm Phàm khoanh tay đứng trong không trung, nhìn vào cảnh tượng ở dưới.
Nhìn thấy cảnh này, hắn vừa lòng gật đầu, nhẹ nhàng bay đi. Hắn biến mất không còn tăm tích gì, ai cũng không biết hắn đi đâu. Nhưng chắc chắn là hắn ở Bắc bộ để giải quyết chuyện của mình.
Âm Dương thần tông.
Âm Dương lão tổ tay cầm sách tranh thần bí, ông ta đang tinh tế quan sát. Trên sách tranh là nội dung cay mắt, người bình thường mà thấy nhiều nhất cũng chỉ bình luận một câu, một quyển sách khiêu dâm nhỏ có gì mà đẹp.
Nhưng Âm Dương lão tổ lại ngắm tới nhập thần.
Vật này bất phàm.
Được truyền từ đời xa xưa.
Trên sách tranh là một nam một nữ, ngoại trừ các loại tư thế kỳ diệu còn hiểu rõ các huyệt vị vô cùng.
Vật này chính là khai tông bảo điển của Âm Dương thần tông.
Âm Dương lão tổ phát hiện đệ tử tông môn hình như rẽ nhầm đường. Sách tranh này tuy có chứa Âm Dương đại đạo ở trong nhưng phương pháp lại là thải âm bổ dương, thải dương bổ âm. Đây cũng là phương hướng đa số đệ tử của thần tông tu luyện.
Nhưng mà phương pháp tu luyện này hại người ích ta, thần tông cũng vì vậy mà bị lộn xộn. Nam đệ tử và nữ đệ tử cảnh giác lẫn nhau, quyến rũ lẫn nhau.
Phương pháp này tu luyện cực nhanh, có thể bớt đi không biết bao nhiêu khổ tu.
Đã có biện pháp nhanh chóng tu luyện như vậy, làm gì có ai lại đi thích loại khổ tu này nữa.
Chương 801 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]