Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 802: CHƯƠNG 802: HÀNH TRÌNH DANH TRUYỀN BẮC BỘ (2)

Lúc này, trái tim của Âm Dương lão tổ đột nhiên nhảy lên. Cảm giác nhảy lên này khiến ông ta cảm thấy không ổn, ông ta chưa bao giờ có cảm giác này, hình như có việc gì đó xảy ra.

Tu luyện tới cảnh giới này của ông ta đã sớm không buồn không vui.

Cho dù trời sụp đất nứt cũng không ảnh hưởng đến tâm thần ông ta nửa phần.

Chỉ có mới nãy, loại cảm giác này thật không dễ chịu mà.

Lâm Phàm đi thẳng một đường, phát hiện các thôn xóm ở phía Bắc cực nhỏ, ít đến mức tận cùng. Lâu lâu nhìn thấy mấy chỗ cũng đều rách nát khó nhịn, giống như bọn họ vẫn luôn ở trong một bầu không khí nguy hiểm vậy.

Hắn đi ngang qua một thôn trang rồi tiến vào trong.

Thôn dân nhìn thấy hắn giống như nhìn thấy yêu ma quỷ quái vậy. Ai nấy đều đóng cửa không ra ngoài, chỉ dám nhìn lén hắn xuyên qua khe hở trên cửa sổ.

Những ánh mắt nhìn trộm tràn ngập sợ hãi.

Cuối cùng là bọn họ đã trải qua chuyện gì mới có thể khiến bọn họ sợ hãi như vậy.

Nếu đã sợ hãi như vậy, vì sao không rời khỏi Bắc bọ rồi đi tới Đông bộ, Tây bộ, Nam bộ đều tốt hơn nhiều.

Cuối cùng, Lâm Phàm gặp mặt thôn trưởng.

Thôn trưởng là một ông lão có chòm râu bạc trắng rất dài, trên mặt được phủ đầy nếp nhăn. Sau khi đã nói rõ lai lịch của mình, thôn trưởng rõ ràng đã thả lỏng cảnh giác, nguyện ý cùng nói chuyện với hắn.

Sau khi hắn truy vấn, thôn trưởng nói ra tình huống của thôn bọn họ lúc này.

Bọn họ sinh sống trong phạm vi của tông môn. Theo lý mà nói, tông môn chắc chắn sẽ che chở cho bọn họ. Cho dù không thể cung cấp bất kỳ trợ giúp về mặt vật chất nào nhưng ít ra khi bọn họ gặp phải nguy hiểm, tông môn cũng sẽ ra tay tương trợ, thay bọn họ quét dọn nguy hiểm.

Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc.

Tông môn không như thế, ngược lại còn mặc kệ.

Mỗi khi tới ban đêm, bọn họ không dám ra cửa. Có Yêu tộc biết thôn bọn họ. Mỗi đêm bọn họ sẽ làm thợ săn ẩn núp trong bóng đêm, lấy việc bắt giữ bọn họ làm niềm vui. Chỉ cần bọn họ rời khỏi cửa nhà, ngay lập tức sẽ bị bắt đi, kể từ đó biến mất không thấy tăm tích.

Giống như biến bọn họ thành con mồi vậy.

Theo như lời kể của thông trưởng, thôn này còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Hắn đã nghĩ ra được cảnh khi bị xem như là con mồi mà bỡn cợt, các thôn dân đã sợ hãi đến chừng nào. Mà Yêu tộc thân là thợ săn có lẽ tâm tình rất sung sướng.

Lâm Phàm chuẩn bị ngủ tại nơi này một đêm.

Hắn rất muốn biết cuối cùng là vị Yêu tộc nào mà lại thích đùa như vậy, thích đùa bỡn đối phương đến tuyệt vọng. Đã lâu chưa gặp chuyện nào chơi vui như vậy, chắc chắn sẽ rất vui sướng.

Hắn mượn tạm thôn trưởng một căn nhà.

Trời còn chưa tối, Lâm Phàm ngồi khoanh chân trong nhà, tiến vào trạng thái tu luyện chờ ban đêm tới.

Sắc trời dần chuyển đen, bóng đêm bao phủ thôn trang.

Hắn đẩy cửa sổ ra, phát hiện thôn dân ở khắp nơi đã tắt đèn từ sớm. Tất cả nhà cửa đều đen như mực, một chút động tĩnh cũng không có. Nơi này giống như là nơi hoang vắng không có người cư trú.

Thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu to một tiếng, mang đến một chút mùi vị sinh hoạt trong bóng đêm.

Hắn đóng cửa sổ lại, lẳng lặng chờ đợi.

Không bao lâu sau, hắn cảm giác được xung quanh có động tĩnh. Không có số lượng bao nhiêu, chỉ có một dao động. Nói cách khác, chỉ có một Yêu tộc tiến tới.

Trong đêm đen yên lặng.

Một bóng hình giống như quỷ mị bay lượn xung quanh thôn trang.

“Những thôn dân này vẫn luyến tiếc rời khỏi nơi này. He he. Mang tuyệt vọng tới cho bọn chúng, bọn chúng bị dọa ngốc trong tuyệt vọng. Cái cảm giác này thật sự là quá sướng. Lấy tuyệt vọng làm căn cơ để phát triển bản thân. Quả nhiên, Nhân tộc thật sự là tài liệu tu luyện đứng đầu.”

Không thấy rõ mặt tên này, nhưng khi gã ta đi ngang qua ánh trăng, Lâm Phàm đột nhiên phát hiện tên này còn rất trẻ. Vẻ bề ngoài không có bất kỳ điểm nào khác so với con người, chỉ là hai bên trái phải trên khuôn mặt gã ta có vết hoa văn đối xứng.

Thực Yêu tộc.

Là một chủng tộc không thể lên hàng đầu trong Yêu tộc.

Bọn họ lấy tuyệt vọng làm thức ăn.

Thực ra tộc này rất cường thịnh ở mấy ngàn năm trước. Ở thời đại đó, Yêu tộc và Nhân tộc đại chiến không ngừng, tùy ý cướp bóc, tuyệt vọng không ngừng, nhiều đếm không xuể.

Nhưng kể từ khi một trận chiến bình ổn quan hệ giữa hai tộc Yêu tộc và Nhân tộc, tuyệt vọng tiêu tán, bọn họ chỉ có thể dựa vào bản thân ra tay.

Con mẹ nó thật bực bội, nào có loại phương thức tu luyện này.

Tất nhiên, Thực Yêu tộc cũng có người từ bỏ thiên phú của bản thân rồi bắt đầu khổ tu, nhưng số lượng như vậy rất nhỏ. Dù sao, rất nhiều người đều cho rằng người có thiên phú mà không cần lại muốn tự đi tu luyện chính là đầu óc có vấn đề.

Rầm rầm!

Trong thôn trang yên lặng truyền tới tiếng đập cửa nặng nề.

Tiếng đập cửa này lan ra khắp thôn trang, có vẻ rất đáng sợ. Các thôn dân khó có thể đi vào giấc ngủ. Ai nấy đều túm tụm lại, run bần bật, ánh mắt thấp thỏm lo âu nhìn về phía cửa lớn.

Cảnh tượng này đều sẽ xảy ra mỗi đêm.

Tinh thần của mọi người sắp hỏng mất rồi.

“Thật đúng là tuyệt vọng ngon miệng mà.”

Thực Yêu tộc đứng bên ngoài tham lam hút vào, trong bóng đêm, có hơi thở tuyệt vọng không nhìn thấy được bị hắn hút ra từ trong phòng. Tuy rằng hơi thở này còn chưa tuyệt vọng đến mức tận cùng, hương vị không tính là quá ngon.

“Tên này yếu quá!”

Lâm Phàm cảm nhận được hơi thở của đối phương, hắn rất kinh ngạc.

Không ngờ ở phía Bắc, Yêu tộc nhỏ yếu như thế cũng có thể càn rỡ như vậy. Nếu như ở phía Đông, chỉ sợ là tên này đã bị đánh cho tơi bời.

Nhưng từ nơi này cũng có thể nói rằng Nhân tộc ở phía Bắc thật sự không tốt. Mọi người sống đầy uất ức. Bọn họ chắc chắn rất muốn rời khỏi Bắc bộ, nhưng độ khó rất cao. Không bị Yêu tộc bắt lấy cũng xem như là chuyện tốt, càng không cần phải bàn tới Man thú sẽ xuất hiện trên đường. Những cái này đối với người bình thường đều là nguy hiểm khó có thể tưởng tượng.

Nhưng mà vào lúc này.

Rầm rầm!

Tiếng đập cửa truyền tới.

Đối phương đang gõ cửa nhà hắn.

Chương 802 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!