Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi, lạch cạch, hắn mở cửa ngay lập tức. Đệ tử Yêu tộc đứng ở bên ngoài đang rất chờ mong tuyệt vọng tới, nhưng lại bị một màn trước mắt làm cho ngốc.
Gã ta biết nhân loại nơi này rất nhát gan, sợ hãi mỗi khi hắn xuất hiện.
Nhưng mà ai có thể ngờ được… đối phương lại mở cửa ra.
Lâm Phàm nhìn Thực Yêu tộc.
Cứ như vậy, cả hai mắt to trừng mắt nhỏ, ai cũng không nói chuyện.
Tình huống có vẻ rất xấu hổ.
Lâm Phàm thật ra không cảm thấy xấu hổ, người xấu hổ chính là Thực Yêu tộc.
Nơi giao nhau giữa hắc ám và quang minh.
Trong phòng, có một ngọn đèn dầu đang chiếu sáng, mà trong bóng đêm bên ngoài lại có một Yêu tộc.
Đối với Thực Yêu tộc, gã ta chưa từng gặp phải tình huống như thế này. Nhất thời gã ta không biết nên nói cái gì cho phải. Trước nay gã chưa từng gặp qua Nhân tộc nào dũng mãnh như thế, phải nói là người thường dũng mãnh như thế.
Đối diện với nhau một lát.
Tên đệ tử Thực Yêu tộc biết không thể như vậy nữa, gã ta cần phải lợi dụng kỹ năng để hoàn toàn kích phát sự tuyệt vọng của đối phương, Tên trước mắt nhìn thẳng vào gã ta cho gã một cảm giác rất khó chịu.
Gã cảm thấy bản thân gặp phải khuất nhục. Đối phương không hề sợ gã chút nào.
Một khi đã như vậy…
“Khục khục!”
Thực Yêu tộc phát ra tiếng cười đáng sợ, khóe miệng gã ta nứt ra, mở lớn đến vô cùng, tạo nên độ cung như hình trăng lưỡi liềm. Hàm răng sắc bén tản ra ánh sáng lạnh ghê người, giống như ma quỷ vậy, đủ để dọa sợ mọi người.
Gã ta cũng không tin đối phương không sợ.
E là bị dọa đến mức tuyệt vọng tăng mạnh.
Nhưng…
“Ngươi vào đi.”
Một bàn tay từ trong quang minh vươn ra nắm lấy đầu gã ta, Ngay lập tức đã kéo gã ta vào trong nhà.
“Đệt…”
Thực Yêu tộc ngây người, ngay lập tức gã đã bị túm vào trong. Lạch cạch, cửa phòng nhắm chặt, bóng đêm bên ngoài vẫn im ắng như cũ, không có bất kỳ thanh âm động tĩnh nào.
Gã ta không nghĩ tới chuyện sẽ xảy ra như vậy.
Đối phương là ai?
Thật sự hung mãnh, hắn ngay lập tức động thủ kéo gã ta vào, không cho gã chút cơ hội nào để phản ứng lại.
Trong nhà.
Gã nằm liệt dưới đất, đôi mắt nhỏ mê mang hoảng hốt nhìn xung quanh. Từ trong ánh mắt gã có thể nhận thấy rằng gã bây giờ rất hoảng, không biết nên làm gì.
Cuối cùng, gã ta nhìn về người đang ngồi trên ghế, cũng chính là tên đã vô tình kéo gã vào trong này.
Thoạt nhìn còn rất trẻ, nhưng hơi thở từ trên người đối phương phát ra giống như một ngọn núi lớn đè trên người gã ta, khiến cho gã ta không thể hô hấp.
Đây là một ngọn núi cao. Một ngọn núi cao không thể vượt qua được.
“Ngươi cũng thật biết chơi đấy. Đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài dọa người là muốn làm gì?” Lâm Phàm từ trên cao nhìn xuống. Yêu tộc trước mắt có tu vi thật sự rất yếu. Phàm là đệ tử ở thánh địa chỉ cần có tu luyện một chút cũng có thể chém giết tên này.
Không ngờ tên này lại có thể hoành hành không cố kỵ ở chỗ này.
“Ngươi… Ngươi là ai? Ta là đệ tử Thực Yêu tộc. Chúng ta chính là người trong nhà, ngươi có phải là nhầm rồi không?” Thực Yêu tộc cảm giác chuyện này có chút không đúng. Phía Bắc ai có thể không biết Nhân Yêu một nhà. Mọi người đều là đồng bọn hợp tác, thương yêu lẫn nhau.
Bàn tay vô hình đột nhiên đánh Thực Yêu tộc một trận điên cuồng.
“Ai là người một nhà với ngươi?”
Lâm Phàm dùng uy thế nói với tên kia. Gã rất khó chịu, cảm giác bị áp chế đè nặng lên gã, tuy rằng gã muốn phản kháng nhưng mà không thể phản kháng, đối phương quá biến thái.
Thực Yêu tộc?
Lâm Phàm nhớ đến thánh địa ký lục.
Thực Yêu tộc trong niên đại rối loạn là một thế lực thuộc dạng rất mạnh. Có thiên phú bản mạng lấy tuyệt vọng làm thức ăn. Ở thời đại đó, bọn họ như cá gặp nước, sống rất tốt. Bọn họ cũng là thế lực khiến Nhân tộc đau đầu thời đó.
Sau đó, một trận chiến bình ổn náo động, hòa bình ở chung.
Thực Yêu tộc chỉ có thể phá mấy trận nho nhỏ sau đó cũng dần dần suy yếu, bởi vậy nên mới có tình cảnh như bây giờ. Bọn họ không thể duy trì hưng thịnh, có chênh lệch rất lớn với Yêu tộc khác.
“Vâng, vâng, không phải một nhà. Đại ca, ngươi bắt ta là muốn làm gì vậy?” Gã ta rất sợ hãi. Thấy đối phương tuổi trẻ còn tưởng không khác gì so với mình. Nhưng ai có thể ngờ được hắn vậy mà lại mạnh như vậy. Chỉ dựa vào khí thế cũng đã khiến gã không thở nổi.
Lâm Phàm híp mắt, không ngờ đối phương nhát như vậy.
Bàn tay to của hắn mở ra, Luân Hồi Chi Hỏa hiện lên, kéo hồn phách của đối phương ra. Tu vi của tên này còn chưa ngưng tụ được thần hồn, vô số hình ảnh lướt qua trước mặt Lâm Phàm giống như cưỡi ngựa xem hoa.
Nhìn thấy hình ảnh hắn muốn biết, hắn vốn định nghiền nát hồn phách của đối phương, nhưng khong ngờ rắng tên trước mắt có vẻ ngoài thoạt nhìn không sâu sắc lại có chút vượt ngoài dự kiến của hắn.
Yêu tộc không có thói quen ăn thịt người, nhưng đại đa số mọi người đều không ngại ăn người. Trong máu thịt có ẩn chứa năng lượng, cho dù mỏng manh cũng còn tốt hơn loại thịt bình thường.
Tên trước mắt lấy tuyệt vọng làm thức ăn, thích đe dọa Nhân tộc nhưng cũng không hạ thủ quá tàn nhẫn với Nhân tộc. Hơn nữa khi tên này ở cùng với những người cùng tộc, người cùng tộc nếu gặp Nhân tộc bị dọa chết lặng, không có tuyệt vọng thì sẽ ăn luôn. Tên này vậy mà còn muốn cứu Nhân tộc, kiến nghị thả những Nhân tộc đó quay về mấy người này có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Chờ đến khi ổn có thể lại tới dọa một cái.
Dùng loại biện pháp này tên này ngược lại đã cứu không ít người.
“Chỉ có kẻ yếu mới hiểu được sự đáng thương của kẻ yếu. Cái nhỏ yếu của ngươi đã cứu ngươi.”
Lâm Phàm nghĩ trong đầu, sau đó hắn trả hồn phách của tên này vào trong cơ thể, sau khi nhìn thấy đối phương dần dần tỉnh lại, hắn chậm rãi mở miệng.
“Ta đã nhớ kỹ ngươi. Ta giống như bóng đè luôn xuất hiện ở cạnh ngươi, luôn chú ý tới ngươi. Tính mạng của ngươi đã không phải của ngươi nữa.”
“Nhưng ta không giết ngươi, ngươi đi đi.”
Lâm Phàm giống như thần ánh sáng vậy. Trong mắt Thực Yêu tộc, người trước mắt cho hắn một bóng ma tâm lý rất lớn. Trải qua lần này, hắn đã cảm giác được Bắc bộ thật sự không an toàn.
Chương 803 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]