Được đặc xá, tên kia chạy rất nhanh, cắm đầu cắm cổ mà chạy, không dám quay đầu lại sợ hắn đổi ý.
“Theo ý định ban đầu của ta, loại nhỏ yếu như Thực Yêu tộc không nằm trong hành trình này của ta. Nhưng bây giờ xem ra ta cần phải đi một chuyến.”
Lâm Phàm đẩy cửa đi ra, hắn không chờ trời hửng sáng mà lên đường ngay trong bóng đêm.
Mấy ngày sau.
Một tửu lầu ở thành trì biên giới Thần Võ giới có khí thế ngất trời.
“Vậy người cứu chúng ta chính là Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa đấy. Hắn giống như thần hạ phàm vậy, trấn áp Âm Dương thần tông, chém giết trưởng lão của thần tông ngay tại chỗ, cứu vớt chúng ta ra ngoài.”
“Lúc trước đang tu luyện êm đẹp, ai có thể ngờ được ta sẽ bị người của Âm Dương thần tông bắt lấy rồi ném vào trong khu khai thác mỏ để đào quặng. Cuộc sống ở đó phải gọi là thảm không nỡ nhìn, nếu làm không được sẽ bị Yêu tộc ăn ngay lập tức.”
“Âm Dương thần tông cấu kết với Yêu tộc, chiếm cứ Bắc bộ, làm xằng làm bậy.”
“Nhân tộc và Yêu tộc rõ ràng đã ngưng chiến, cùng nhau sinh sống hòa bình ở Thần Võ giới. Nhưng bọn hắn lại lén làm mấy chuyện trộm cắp đó sau lưng mọi người.”
Một đám người được Lâm Phàm cứu vớt chạy từ khu khai thác mỏ ở Bắc bộ tới Nam bộ. Bọn họ tìm một tửu lầu nghỉ ngơi một chút rồi kể ra mọi chuyện ở khu mỏ.
Mà Lâm Phàm cũng bị bọn họ tâng bốc thành thần tiên.
Loại chuyện này không thể che giấu được. Người hắn cứu quá nhiều.
Đồng thời, những người này cũng đã chịu đủ tra tấn ở khu khai thác mỏ. Trong thời điểm tuyệt vọng nhất, lại có Lâm Phàm xuất hiện giống như thiên thần cứu bọn họ. Trong lòng bọn họ, đây không chỉ đơn giản là ơn cứu mạng mà là ơn tái sinh.
Bọn họ cần phải tâng bốc Lâm Phàm. Nếu như không tâng bốc chính là lỗi của bọn họ. Cho dù như thế nào bọn họ cũng phải tuyên truyền rộng rãi cho ân nhân của mình ở Thần Võ giới.
Nếu như chỉ có vài người tuyên truyền, tốc độ truyền bá phải nói là rất chậm.
Đừng nói đến Thần Võ giới, cho dù là để cho mọi người ở tòa thành trì này đều biết là chuyện không thể. Nhưng với sự nỗ lực của bọn họ, đợt tâng bốc này đã lan tỏa ra khắp nơi.
Âm Dương thần tông.
“Lão tổ, có chuyện lớn rồi. Khu khai thác mỏ bị hủy, đệ tử của Âm Dương thần tông chết thảm, Lưu Thanh cũng đã chết. Hôm qua, Thực Yêu tộc gặp phải cường giả diệt tộc, thương vong vô số. Nhân tộc bị bọn họ giam cầm cũng được giải cứu, có người nói đó là do Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa làm.”
Một vị trưởng lão vội vàng xông tới báo cáo tình huống. Khuôn mặt của ông ta rất khó nhìn.
Khu khai thác mỏ là do Âm Dương thần tông và Hoang Lang tộc cùng nhau hợp tác. Bây giờ khu khai thác mỏ bị hủy tạo nên tổn thất rất lớn tới bọn họ.
“Là hắn! Yêu tộc muốn diệt trừ hắn cho sảng khoái, không ngờ hắn lại dám tới Bắc bộ. Bây giờ hắn ta đang ở nơi nào?” Giữa mày của Âm Dương lão tổ là sự âm trầm dày đặc.
Hắn đây là đang nhảy trái phải trước mặt Âm Dương thần tông và Hoang Lang tộc, hoàn toàn không để bọn họ vào mắt.
Lão há có thể chịu đựng?!
“Hành tung của hắn quỷ dị, không ai biết hắn đang ở đâu. Nhưng điều duy nhất có thể xác định chính là hắn tất nhiên đang ở Bắc bộ.” Trưởng lão trả lời.
Âm Dương lão tổ trầm giọng: “Người này đã trở thành họa lớn trong lòng chúng ta rồi. Lúc trước hắn mới Thiên Nhân cảnh mà đã có thể chém giết Đạo cảnh, không trừ không được. Giữa Yêu tộc và hắn từng có xung đột. Bây giờ hắn đột nhiên xuất hiện là tới để báo thù. Những Yêu tộc đó đã biết hắn tới chưa?”
“Hẳn là biết.”
“Ngươi phái người đi các đại chủng tộc của Yêu tộc báo cho bọn họ biết. Để bọn họ cũng tìm kiếm ở ngoài. Nếu như hắn đã đi vào Bắc bộ, dù có như thế nào cũng phải giải quyết hắn cho bằng được.” Âm Dương lão tổ cũng muốn giải quyết Lâm Phàm.
Sự xuất hiện của hắn chính là một tai họa, không thể giữ lại được.
Ai cũng không biết tương lai sẽ như thế nào. Nhưng một khi để hắn hoàn toàn trưởng thành, chắc chắn sẽ để lại hậu hoạn vô cùng.
“Không cần, ta tới đây rồi.”
Một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là tộc trưởng của Hoàng Lang tộc.
Tộc trưởng của Hoàng Lang tộc mặc da thú, đầu tóc đỏ hung, thoạt nhìn rất chắc chắn, cơ bắp khủng bố tựa như từng cục đá vậy, tràn ngập sức mạnh bạo ngược.
“Chước Thần huynh, huynh đã biết hết mọi chuyện?” Âm Dương lão tổ hỏi.
Chước Thần trả lời: “Đã biết từ sớm. Người này đáng chết, hắn vậy mà dám hủy hoại khu khai thác mỏ. Hắn dám có gan tới Bắc bộ gây chuyện chắc chắn đã có chuẩn bị từ sớm. Cường giả Đạo cảnh tầm thường không phải là đối thủ của hắn. Ta đã phái mười tộc lão Đạo cảnh viên mãn trong tộc đi tìm hắn.”
“Thiên Yêu tộc, Hoàng Tuyền tộc, vân vân, các chủng tộc lớn đều đã hành động. Chỉ cần hắn ở Bắc bộ, hắn chỉ còn bước chạy đằng trời.”
Âm Dương lão tổ cúi đầu im lặng, lão có hơi chút lo lắng.
“Nếu bắt được hắn, phế bỏ tu vi hắn là được rồi. Đừng lấy tính mạng của hắn. Dù sao sau lưng hắn chính là thánh địa, là Đường Phi Hồng.”
Thánh địa còn dễ nói. Thế lực tông môn không suy nghĩ xúc động. Mọi chuyện cần phải bàn bạc. Kể cả bọn họ có đánh chết Lâm Phàm, cho dù Thiên Hoang thánh địa vô cùng phẫn nộ nhưng kết quả cuối cùng vẫn là đàm phán.
Nhưng Đường Phi Hồng thì không giống vậy.
Lâm Phàm chính là đệ tử của bà ta. Đường Phi Hồng nhìn như là không nhiều lời nhưng bà ta chắc chắn là kẻ tàn nhẫn. Chỉ cần bà ta động thủ chắc chắn sẽ không nương tay.
“Phế bỏ? Không lấy tính mạng?” Chước Thần tức giận: “Tên này gây ra nhiều chuyện như vậy, há có thể tha cho tính mạng của hắn. Có gì mà phải sợ Thiên Hoang thánh địa, có gì mà phải sợ con đàn bà Đường Phi Hồng kia? Không lẽ bà ta còn dám chống lại Yêu tộc bọn ta sao? Lúc trước Vu Thần tộc bị giết cũng là nhờ Yêu tộc bọn ta không tham dự, để Nhân tộc bọn họ có thể chèn ép Vu Thần tộc. Nếu như có Yêu tộc tham dự, Nhân tộc há có thể tiêu diệt Vu Thần tộc dễ như trở bàn tay?”
“Bắt được tên đó, ta muốn hút sạch máu tươi của hán, rút gân lột da, phơi thây hắn cho thiên hạ thấy.”
Tàn nhẫn, thật sự là tàn nhẫn. Trong mắt Chước Thần lập lòe hung quang.
Chương 804 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]