Âm Dương lão tổ nhìn bộ dạng hung tàn của đối phương. Lão có chuyện muốn nói nhưng lại thở dài một tiếng. Nói cái gì cũng không có tác dụng. Bản tính Yêu tộc chính là như vậy, không nương tay với địch nhân.
Hoang Lang tộc nhìn như tàn nhẫn, nhưng Thiên Yêu tộc, Hoàng Tuyền tộc cùng với một vài đại tộc khác, ai có thể không tàn nhẫn? Ngay cả Âm Dương thần tộc cũng tàn nhẫn đến lợi hại.
Còn có một vài tông môn khác căn nguyên ở Bắc bộ, sau khi ở chung với Yêu tộc cũng có đặc tính tương tự.
Chính là thủ đoạn của bọn họ đều hung ác.
“Nói mấy cái này thì có tác dụng gì, phải biết rốt cuộc là hắn ở nơi nào.” Âm Dương lão tổ nói.
Chước Thần kiên quyết: “Chỉ cần hắn còn ở trong Bắc bộ, chắc chắn không chạy thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta.”
Lúc này, Lâm Phàm đứng ở một nơi có phong cảnh rất tốt. Trước mặt hắn là một cái hồ, cây cối xung quanh phát triển tươi tốt. Không ngờ Bắc bộ còn có nơi tốt đẹp như vậy.
Chuyện mấy ngày nay hắn làm khiến hắn rất sảng khoái.
Thực Yêu tộc bị hắn càn quét. Quả nhiên Yêu tộc có thể có chút tốt lành với Nhân tộc vẫn nằm ở số ít, ngược lại, hắn cũng cứu không ít Nhân tộc ở bên Thực Yêu tộc.
Hắn tới Bắc bộ là để tạo nên uy danh.
Để nhằm nói cho Yêu tộc có người không thể trêu chọc vào. Nếu chọc phải thì phải trả một cái giá tương ứng.
“A di đà Phật, thí chủ một mình một người đứng ở hồ, không biết có phải có chuyện phiền lòng hay không?”
Nhưng mà vào lúc này, một giọng nói đạo Phật truyền tới.
Hắn quay đầu nhìn lại, hóa ra là một tiểu hòa thượng xuất hiện. Nhìn bề ngoài cũng có vẻ tuổi còn trẻ, tu vi tầm Quy Nguyên. Mới tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như vậy thì người này cũng là thiên kiêu của Phật môn.
“Tiểu hòa thượng từ đâu ra?” Lâm Phàm hỏi.
“Hóa ra là Lâm thí chủ.” Tiểu hòa thượng vừa nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Phàm một cái là đã nhận ra người đứng trước mặt mình là ai.
Lâm Phàm rất kinh ngạc: “Ta và ngươi từng gặp nhau?”
“Không, chưa từng gặp qua. Nhưng hiện tại thế gian có thể có khuôn mặt như vậy chỉ có một mình Lâm thí chủ. Dù chưa từng gặp qua nhưng từng nghe Tu Lão sư huynh nhắc tới.”
“Tu Lão, hóa ra là tên đệ tử bất hiếu kia của ta. Ngươi tên là gì? Ở chỗ này làm gì?”
Lâm Phàm rất nghi hoặc. Bắc bộ là nơi Yêu tộc sinh sống, một đệ tử Phật môn lại đi vào nơi này, hắn thật sự có chút không nghĩ ra.
Hắn quan sát đối phương kỹ lưỡng. Tiểu hòa thượng đi chân trần nhưng lại không dính bất kỳ bụi bặm nào. Trên mỗi cổ chân đều mang hai vòng vàng, nhìn có vẻ không quái dị nhưng lại cho người ta một cảm giác có chút quái dị.
“Tiểu tăng Thích Không từ chùa Đại Phật La phía Tây tới Bắc bộ để rèn luyện, độ hóa sinh linh vạn vật, hy vọng bọn họ có thể buông xuống ác ý trong lòng.”
“À, vậy không biết ngươi đã độ hóa được bao nhiêu rồi?” Lâm Phàm hỏi.
Thích Không trả lời: “Nhiều hay ít cũng không quan trọng. Suốt quãng đường này, tiểu tăng đã gặp được đủ loại Yêu tộc, cũng gặp được đủ loại Nhân tộc. Có ác có thiện, Yêu có thiện, Nhân có ác. Tiểu tăng Phật học không tinh, tạm thời chưa nghĩ ra biện pháp. Bởi vậy mới rèn luyện ở Bắc bộ, muốn tìm kiếm được đáp án chân chính.”
“Hành vi của Phật môn các ngươi quá mức huyền học, hoàn toàn không hợp với con đường ta đi. Ta với ngươi nói chuyện với nhau nhiều nhất cũng chỉ là khoác lác cái rắm, nói bậy tứ tung. Nói không hợp với nhau. Nơi này phong cảnh không tệ, ngươi cùng ngắm với ta. Ngắm xong thì đường ai nấy đi.”
Lâm Phàm không muốn nói nhiều đạo lý với đối phương.
Con đường bất đồng, nói xong lời cuối cùng thì từng người cũng về lại đường cũ.
Thích Không mỉm cười, chậm rãi đi tới cạnh Lâm Phàm, sóng vai đứng cạnh Lâm Phàm. Bọn họ nhìn về mặt hồ tĩnh lặng, ai cũng không nói chuyện. Một làn gió thổi tới hất tung mái tóc dài của Lâm Phàm.
Còn về Thích Không? Hắn ta đầu trọc, ngay cả sợi lông cũng không có.
Lúc này, mảnh hồ trước mặt Thích Không tụ tập rất nhiều cá, Những con cá này hình như rất thích Thích Không. Lâm Phàm lại nhìn trước mặt mình, rất thanh triệt, ngay cả vây cá còn không có.
Thích Không ngồi xổm xuống, tay giơ lên, đầu ngón tay ngưng tụ một tia linh khí, nuôi nấng những con cá này.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn, không nói một câu nói, chỉ đứng đó lẳng lặng nhìn.
Tiểu tăng này khác với Tu Lão mà hắn từng gặp. Tu Lão có ngạo khí, có tạp niệm. Nhưng mà Thích Không này cho hắn một cảm giác rất thuần khiết. Chỉ có một điểm khiến hắn cảm thấy không ổn chính là… Thiện ý này quá mạnh mẽ.
“Tiểu hòa thượng, ta đi đây.”
Lâm Phàm tạm thời không muốn giao lưu với phía Tây quá sâu. Hắn còn rất nhiều chuyện chưa làm.
“Lâm thí chủ…” Thích Không ở phía sau kêu hắn.
“Chuyện gì?” Lâm Phàm nhìn đối phương.
Thích Không chắp tay trước ngực: “Tiểu tăng khẩn cầu Lâm thí chủ chớ tạo nhiều sát nghiệp. Những người mắc tội không nên chết, hy vọng Lâm thí chủ có thể cho bọn họ cơ hội hối cải để làm con người mới.”
“Sao ngươi lại thánh mẫu như vậy?”
“Thánh mẫu là ai?”
Thích Không rất nghi hoặc. Có thể lấy từ Thánh làm tên hiển nhiên không phải là người thường. E sợ là một tiền bối nào đó mà hắn ta không biết.
Lâm Phàm bất đắc dĩ vẫy tay: “Xem đến đây thôi.”
Hắn không quay đầu lại mà rời đi. Hắn đã quan sát chỉ Nhân Quả của Thích không, phức tạp hay thay đổi. Con đường của tên này thật sự không dễ đi, rất nhấp nhô. Còn về việc sau này như thế nào còn phải xem tạo hóa sau này của hắn ta.
Còn về việc trợ giúp?
Đừng làm rộn, mới biết nhau được bao lâu?
Hơn nữa mọi người đều biết con lừa trọc đều rất cố chấp. Bọn họ có một lý luận riêng của bọn họ. Ngươi muốn dùng lý luận của bản thân để khiến đối phương đi theo? Đúng là nằm mơ.
Mỗi người đều có con đường riêng của mình, hà tất phải can thiệp quá nhiều?
Thích Không nhìn bóng dáng Lâm thí chủ rời đi, hắn ta nhẹ thở dài một hơi.
Tuy rằng hắn ta không nhìn thấy quá nhiều, nhưng hắn ta có thể cảm nhận được, Lâm thí chủ trời sinh có lệ khí mạnh mẽ, sát ý cực mạnh. Chỉ e là người này có thể nhấc lên tinh phong huyết vũ.
Thích Không tạm dừng tại nơi này một lát rồi đi về một phương hướng khác. Hắn ta đang tìm kiếm chân lý. Tìm kiếm một kết quả có thể khiến hắn ta vừa lòng.
Lúc này, oan gia ngõ hẹp, dũng giả thắng.
Chương 805 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]