Lâm Phàm rất ngạo nghễ, nhưng hắn cũng không xem thường đối phương.
Tuy nói rằng Cự Tượng tộc không thể so sánh với mấy Yêu tộc kia, nhưng tộc trưởng chung quy vẫn là cường giả Đạo cảnh, tu vi mạnh mẽ. Lão lý giải quy tắc đại đạo cũng có vượt qua phần lớn cường giả Đạo cảnh.
“Lâm Phàm ta đạp đổ Yêu tộc, đừng nói ta khi dễ. Ta đây so sức mạnh với Cự Tượng tộc các ngươi một lần.”
Hắn vừa dứt lời, trời cao chấn động, sấm sét di chuyển, kim quang cuồn cuộn bao phủ khắp đất trời.
Lục Tí Lôi Phật thân hiện thế. Kể từ khi hắn bước vào Đạo cảnh, Chí Cường Pháp thân đã sớm có thay đổi nghiêng trời lệch đất. Dị tượng xuất hiện trong trời đất, Phật Luân diệu thế, kim quang chói rọi khắp trời.
Một màn này vừa ra đã trấn trụ được tộc nhân của Cự Tượng tộc.
Trong mắt bọn họ, một màn này đáng sợ như vậy, mạnh mẽ như vậy nhưng cũng lộng lẫy bắt mắt.
Uy thế mạnh mẽ bao phủ khắp đất trời. Bọn họ chỉ cảm thấy thân hình của mình phảng phất như bị áp chế mà run bần bật, ngay cả linh hồn cũng đang run rẩy.
Tượng Vô Vương bị hung hăng vả mặt, khuôn mặt gã ta xanh mét.
Mới nãy gã ta còn muốn thét gào với đối phương, bây giờ thực lực mà đối phương biểu hiện ra ngoài, chỉ cần một đầu ngón tay là hắn có thể nghiền chết gã ta.
Đáng chết!
Vì sao lại có chênh lệch đáng sợ như vậy? Số tuổi cách biệt của mọi người không lớn, vì sao hắn có thể tu luyện đến tình trạng này.
Hiện trường có lẽ chỉ có tộc trưởng Cự Tượng tộc là có thể ổn định, ngay cả những tộc lão đó đều mang khuôn mặt nghiêm trọng. Có cảm giác áp lực không nói nên lời.
Tộc trưởng Cự Tượng tộc cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao những Yêu tộc khác đều nói người này là khắc tinh của Yêu tộc bọn họ, còn hận không thể diệt trừ hắn từ sớm. Hóa ra hắn thật sự rất mạnh.
Sức mạnh kia, uy thế kia.. Thật sự là quá mạnh.
Lão không thể không nghiêm túc mà đối đãi. Lão không dám lưu tay, chỉ có thể ứng phó toàn lực. Sức mạnh đối phương bộc phát ra bây giờ cần phải dùng toàn lực đối phó.
“Trận chiến này chính là trận chiến đầu tiên của Lâm Phàm ta với Yêu tộc.”
Lúc này, Lâm Phàm tựa như thần minh, kiêu ngạo tận trời cao, bễ nghễ đứng trên vạn vật trong đất trời. Hắn nắm tay, khí thế càng tăng mạnh. Hắn bước ra một bước, không gian nứt ra, trong thời gian ngắn hắn đã xuất hiện ở ngay trước mặt tộc trưởng Cự Tượng tộc.
Ngay lập tức, hắn chém ra một quyền kinh hãi thế tục, khiến người khác khó có thể ngăn lại.
Rầm rầm!
Hai nguồn sức mạnh va chạm lẫn nhau. Đây chính là sự đụng độ giữa cường giả Đạo cảnh và cường giả Đạo cảnh.
Sức mạnh của Lâm Phàm không chỉ đến từ Đạo cảnh chín đạo quy tắc đều viên mãn, nó còn đến từ tuyệt học vô song cùng với Thiên Địa Nhân tam hỏa và bạo kích hơn mười ngàn lần.
Thực lực của bản thân hắn sẽ được tăng đến mức khó tin cỡ nào.
Không thể nói bằng lời, chỉ có thể tự mình hiểu ra.
Lúc này.
Tuy chỉ va chạm trong nháy mắt nhưng cuồng phong được tạo ra đã thổi bay mọi người của Cự Tượng tộc đang quan sát xung quanh.
Không ai có thể đứng vững bước chân trong một đợt đánh vừa rồi.
Mặt đất đang kêu rên, nó đang nứt toạc, tách ra.
Không gian vặn vẹo, dư chấn tạo nên ảnh hưởng đến phạm vi ngàn dặm xung quanh nhưng vẫn chưa dứt.
Trận chiến này kinh người.
Những tộc nhân Cự Tượng tộc quỳ rạp trên mặt đất, đôi tay họ gắt gao nắm lấy một vật nào đó. Gió lốc thổi mạnh khiến bọn họ không mở được mắt, nhưng bọn họ vẫn liều mạng nhìn.
Hai luồng ánh sáng trên bầu trời không ngừng va chạm, dung hợp, từng luồng ảnh sáng đều khủng bố, sức mạnh vô cùng tận khuếch tán ra bên ngoài.
Thật là đáng sợ.
Cường giả chiến đấu, bọn họ ngay cả tư cách quan sát còn không có.
Lúc này.
Lâm Phàm đánh ra một quyền lên thân hình của tộc trưởng Cự Tượng tộc. Bản thể của Cự Tượng tộc mạnh mẽ, sức mạnh cực mạnh. Nhưng mà bấy giờ, đối với tộc trưởng Cự Tượng tộc mà nói, lão cảm giác trận chiến này quá khó.
Sức mạnh lão tự hào vậy mà không giúp lão chiếm được chút ưu thế nào, còn chịu thương.
Mỗi một quyền đối phương đánh ra, lão cần phải dùng toàn lực mới có thể ngăn cản được. Chỉ cần hơi vô ý một chút, có thể sẽ vạn kiếp bất phục.
Cự Tượng pháp thân vô cùng mạnh mẽ, tuyệt học của Cự Tượng tộc của lão cũng đạt tới trình độ lớn nhất mà còn không được.
Bây giờ, hắn ra quyền suýt nữa đã đánh vỡ Cự Tượng pháp thân của lão.
Nếu không phải nhờ có sức mạnh của bản thân đã đạt tới một trình độ nhất định, bằng không lão thật sự không chịu đựng nổi.
Trong lòng tộc trưởng Cự Tượng tộc thật sự rất sợ hãi. Đối phương mới chỉ là thánh tử của Thiên Hoang thánh địa, tuổi còn trẻ đã có tu vi như vậy. Nếu như cho hắn trăm năm, toàn bộ Thần Võ giới này, ai có thể là đối thủ của hắn.
Không biết vì sao, lão cảm giác tương lai chỉ e là Lâm Phàm có thể thật sự đạt tới Thiên Tôn, triệt để trở thành truyền thuyết trong thế gian.
Lâm Phàm dần dà đã thăm dò rõ ràng tình trạng của tộc trưởng Cự Tượng tộc trước mắt, lão lĩnh ngộ nhiều nhất tầm khoảng từ 30 đến 40 đạo.
Lão đi con đường Tam Đẳng.
Tu vi của lão là Đạo cảnh tầng ba, nhưng lão không theo đuổi con đường càng mạnh hơn, phát triển đạo càng hoàn mỹ hơn.
Rất đáng tiếc.
Đột nhiên, tộc trưởng Cự Tượng tộc kinh hãi phát hiện sức mạnh của Lâm Phàm còn đang tăng mạnh. Một khí thế càng mạnh mẽ bộc phát từ trong thân thể của hắn, thậm chí còn khủng bố hơn so với lúc này.
Một quyền đánh ra, lão muốn ngăn cản.
Rầm!!!
Sức mạnh xỏ xuyên qua.
Cự Tượng pháp thân mạnh mẽ không ngừng rách nát. Lão nôn ra một búng máu tươi, thân hình lão lung lay sắp đổ.
“Mạnh quá!”
Một quyền mới nãy ẩn chứa đại đạo quy tắc chi lực, quá đáng sợ. Lâm Phàm hiểu rõ được quy tắc mà lão đã từng hiểu, nhưng mà vì lão thấy khong phù hợp nên cuối cùng cũng không lĩnh ngộ.
Lâm Phàm vận dung quy tắc thuần thục vô cùng, hắn có được đại đạo chi hỏa có thể quen thuộc với việc dung hợp quy tắc chi lực, bộc phát ra sức mạnh khó có thể tưởng tượng.
Nhìn như là một quyền bình thường, ai có thể tưởng tượng sức mạnh ẩn chứa trong nó.
“Nên kết thúc rồi.” Lâm Phàm từ tốn nói.
“Cái gì?”
Khuôn mặt của tộc trưởng Cự Tượng tộc thay đổi.
Rất nhanh, lão nhìn thấy Lâm Phàm giương nắm tay lên, điên cuồng mà lại khủng bố, tựa như mưa rền gió dữ hạ xuống.
Chương 807 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]