Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 808: CHƯƠNG 808: MỘT TRẬN NÀY LÀ ĐỂ ĐẶT NỀN MÓNG (3)

Rầm rầm!

Trời cao chấn động, sức mạnh bùng nổ, toàn bộ đất trời đều vì vậy mà rung rẩy.

Tộc nhân Cự Tượng tộc quỳ rạp trên mặt đất theo dõi ngay lập tức bị xung kích của sức mạnh này đè ép cho hộc máu. Đôi mắt bọn họ tròn xoe, bọn họ hoàn toàn chết lặng, hoàn toàn mất đi khả năng kinh ngạc.

Tiếng động rầm trời không ngừng.

Một lát sau, động tĩnh tiêu tán, đất trời yên lặng.

Chấn động kinh người lúc nãy phảng phất như là ảo giác, không thật sự tồn tại, tất cả đều đã biến mất.

Mọi người ngẩng đầu lên nhìn.

Bọn họ thình lình phát hiện Lâm Phàm vẫn đứng ở trên không trung như cũ, mà tộc trưởng bọn họ kính trọng nhất vậy mà lại bị đối phương trấn áp.

Đôi mắt bọn họ trừng lớn, bọn họ muốn gào thét nhưng không biết nên nói cái gì.

“Ngươi vẫn là quá yếu.”

Lâm Phàm nắm lấy đầu của tộc trưởng Cự Tượng tộc, hắn nhẹ giọng nói ra, sau đó năm ngón tay chậm rãi buông ra. Tộc trưởng Cự Tượng tộc tứ chi vô lực từ trên trời rớt thẳng xuống mặt đất.

Cự Tượng Pháp thân của lão bị Lâm Phàm phá vỡ, bên ngoài thân thể lão đã nứt ra từng đường hoa văn. Lão đã không còn sức lực để tiếp tục một trận chiến nữa.

Bây giờ, các tộc nhân của Cự Tượng tộc rất muốn tiến lên, xem xét tình trạng của tộc trưởng, nhưng mà bọn họ không dám. Tượng Vô Vương mới nãy còn gào thét với Lâm Phàm bây giờ càng cúi thấp đầu hơn, không dám nhìn thẳng vào Lâm Phàm.

Gã có cảm giác nếu nhìn Lâm Phàm sẽ bị đối phương chăm chú nhìn lại. Đời này gã chưa bao giờ hổ thẹn và vô lực như vậy.

Chênh lệch giữa cả hai… Không, không thể nói là chênh lệch. Chênh lệch không cách nào hình dung tình trạng lúc này. Chỉ có thể nói rằng gã ta không xứng đáng để so sánh với đối phương.

“A…”

Tộc trưởng Cự Tượng tộc cả người toàn vết thương gian nan đứng dậy, trên khuôn mặt lão toàn là máu tươi chảy tí tách xuống mặt đất, nhuộm đỏ cả một khoảnh đất. Từng hoa văn nứt ra trên thân thể lão càng lan rộng hơn, vô cùng khủng bố.

Lão từ từ ngẩng đầu, nhìn Lâm Phàm mặt vô biểu tình đứng giữa không trung, lão không còn suy nghĩ gì nữa.

“Lâm thánh tử, ngươi rất mạnh, ta nhận thua. Nhưng ta có một lời cầu xin cuối cùng, hy vọng ngươi có thể để lại một tia huyết mạch cho tộc Cự Tượng tộc. Nếu ngươi lo lắng sẽ có người trả thù, ngươi có thể giết tất cả các tộc nhân đã thành niên của Cự Tượng tộc. Nhưng còn bọn nhỏ, mong ngươi buông tha cho chúng.”

Tộc trưởng Cự Tượng tộc biết nói điều kiện với đối phương là một hành vi rất ngu ngốc.

Vận mệnh của bọn họ bị đối phương khống chế. Sống hay chết đã không phải là chuyện lão có thể điều khiển được.

Lâm Phàm vẫn bễ nghễ như trước, ánh mắt hắn khiến cho tộc trưởng của Cự Tượng tộc rùng mình, cả linh hồn lão cũng rung rẩy theo.

Cuối cùng, hắn xoay người rời đi, không nói một câu nào, chỉ để lại một bóng hình đáng sợ cho tất cả tộc nhân của Cự Tượng tộc.

Sau khi Lâm Phàm rời đi, tộc trưởng Cự Tượng tộc ngã khuỵu xuống mặt đất.

Tuy rằng đối phương không nói một câu nào, nhưng lão biết ánh mắt cuối cùng của hắn là có ý gì. Đối phương thả cho Cự Tượng tộc bọn họ một con đường sống, nhưng đây cũng là một loại cảnh cáo, một loại uy hiếp.

Nếu như đối phương muốn diệt Cự Tượng tộc bọn họ, chỉ cần một cái búng tay là được.

Chỉ cần có chút suy nghĩ ngu ngốc nào, bọn họ có thể bị giết sạch.

“Tộc trưởng…”

Tộc nhận Cự Tượng tộc lao tới, nhìn thấy bộ dạng của tộc trưởng như vậy, trong lòng bọn họ rất lo lắng.

“Tộc trưởng, hắn thật quá đáng. Chúng ta hãy liên kết với các Yêu tộc khác, cần phải cho hắn biết…”

Bốp!

Tộc trưởng Cự Tượng tộc dùng chút sức lực cuối cùng đánh cho Tượng Vô Vương ngã sấp xuống đất, lão tức giận nhìn gã ta: “Ngươi câm miệng. Dám có gan có suy nghĩ này, bổn tộc trưởng sẽ diệt ngươi.”

Tượng Vô Vương chưa bao giờ thấy tộc trưởng tức giận như vậy.

Gã ta bụm mặt, giống như một tên hèn nhát đứng ở nơi đó uất ức, không dám nói một câu nào.

Nhóm tộc lão cúi đầu, bọn họ đã biết ý của tộc trưởng.

Kể từ nay về sau, Cự Tượng tộc tuyệt đối không hành động cùng các Yêu tộc khác, càng không thể tham gia vào bất kỳ hoạt động nào. Bóng dáng kia đã trở thành cấm kỵ trong lòng Cự Tượng tộc bọn họ, giống như là một loại ma quỷ vậy, vĩnh viễn đi theo Cự Tượng tộc bọn họ.

Tộc trưởng Cự Tượng tộc nhìn về nơi xa, lẩm bẩm: “Yêu tộc trêu chọc hắn là một loại tai họa. Thành tựu sau này của hắn khó có thể tưởng tượng. Nhân tộc không thể đụng vào, bằng không ngày diệt tộc không xa.”

Nhóm tộc lão đáp lời. Nhân tộc xuất hiện cường giả như vậy, thời đại Yêu tộc bọn họ bị trấn áp sắp tới rồi.

Phương xa.

Lâm Phàm thực ra không nghĩ tới chuyện tiêu diệt Cự Tượng tộc. Hắn muốn kết quả như thế này hơn.

Uy hiếp!

Sợ hãi!

Đầy sự đè ép!

Từ nay về sau, Cự Tượng tộc dám chống lại hắn sao?

Không dám. Bọn họ sợ bị diệt tộc.

Nhưng Thiên Yêu tộc cần phải bị tiêu diệt.

Còn có những chủng tộc đã từng ngồi canh hắn đi ra. Bà mẹ nó, một đám đều phải diệt. Ai tới thì diệt người đó, đây chính là sự tự tin của hắn.

Qua một trận chiến mới rồi, hắn tràn ngập tin tưởng vào thực lực của bản thân mình.

Cuộc sống phải có khiêu chiến. Chỉ có khiêu chiến mới có thể tăng tín niệm.

Sau đó, hắn muốn hoàn toàn nổi danh khắp toàn bộ Thần Võ giới.

Để mọi người biết, Lâm Phàm ta là một con người như thế nào, bá đạo đến chừng nào.

Một trận chiến ở Cự Tượng tộc không thể che giấu được.

Toàn bộ Bắc bộ đều biết, bọn họ ai nấy đều khiếp sợ.

Biết được việc này, cho dù là Yêu tộc hay là Nhân tộc có căn cơ ở Bắc bộ đều vô cùng kinh hãi.

Lâm Phàm vậy mà lại có thể trấn áp được Cự Tượng tộc.

Chuyện này khiến cho người ta phải sợ hãi.

Trong thành thị phồn hoa, có người thường cũng có người tu luyện, mọi người ở chung với nhau hòa bình, mua bán tự do.

Kiếm Nhất Thiên dẫn đồ nhi đi mua sắm quần áo trong thành. Từ sau khi thu hắn ta làm kiếm đồng, hắn ta tu luyện rất nhiều, cũng dạy dỗ hắn ta tu luyện. Hắn ta là sư tôn của cậu, nhưng lời của đồ nhi cũng xem như là một loại giúp sức cho hắn ta.

Giúp cho hắn ta tìm được con đường tu luyện mới.

Chương 808 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!