“Cảm ơn sư tôn đã mua quần áo mới cho ta.” Cậu bé ôm lấy quần áo mới, trong lòng tràn đầy vui mừng. Kể từ sau khi đi theo sư tôn, hắn ta cuối cùng cảm nhận được cảm giác có người quan tâm bản thân.
Kiếm Nhất Thiên vuốt đầu đồ nhi. Mấy năm đã trôi qua, cậu bé lúc trước giờ cũng đã trưởng thành một thanh thiếu niên. Vẻ im lặng rụt rè lúc xưa đã rút lui, giờ là sự phấn chấn của thiếu niên,
Hắn ta đã rất lâu rồi chưa quay về Kiếm cốc, không phải là hắn ta không muốn về mà là còn có chuyện hắn ta chưa hoàn thành.
Theo thói quen, Kiếm Nhất Thiên đi vào trong tửu lầu, hắn ta được chưởng quầy nhiệt tình chiêu đãi. Hai vị này chính là khách quen, hơn nữa còn rất lợi hãi. Lúc trước trong tửu lầu của ông ta có người gây chuyện, ỷ vào thực lực bản thân lợi hại mà làm xằng làm bậy ở tửu lầu.
Ngày đó, chưởng quầy có thể nói là tuyệt vọng. Trong loại thời đại này, người thường rất bi thảm. Nếu gặp phải chuyện phiền toái, không ai có thể đủ dũng cảm trợ giúp bọn họ, chỉ có thể tự dựa vào bản thân.
Nhưng một màn ngày đó, ông ta vĩnh viễn sẽ không quen. Người khách này ngồi ở cạnh lan can, chỉ nói một từ thôi đã dọa cho đối phương tái mặt, xám xịt bỏ chạy. Đến bây giờ ông ta vẫn còn nhớ rõ.
“Cút!”
Chỉ một chữ đã đuổi lui được đối phương, kể từ sau đó, ông ta vì có thể bám được đùi đối phương mà chủ động giữ lại vị trí này. Những người khác ai cũng không thể ngồi, chỉ có hắn ta mới có thể ngồi. Tất cả chi phí ăn uống đều không cần tính tiền.
Lúc này, Kiếm Nhất Thiên uống loại rượu quen thuộc, nhìn phố xá sầm uất, đường phố người đến người đi. Khuôn mặt hắn ta vô cảm, ánh mắt bình tĩnh, không ai biết hắn ta đang nghĩ tới chuyện gì.
Một đám nhân sĩ tu luyện tản ra ngồi, cả đám bắt đầu buôn chuyện.
“Lâm Phàm thánh tử của Thiên Hoang thánh địa quả thật là nhân trung hào kiệt. Hung hăng ra khẩu khí thay cho Nhân tộc chúng ta.”
Lời này hấp dẫn sự chú ý của Kiếm Nhất Thiên. Bây giờ hắn ta không có hứng thú với bất kỳ chuyện này, hắn ta chỉ mẫn cảm nhất với Lâm Phàm. Nghe nội dung mà đám tu sĩ nói, hắn ta buông chén rượu, dựng lỗ tai, lẳng lặng lắng nghe. Đồ nhi nhai đậu phộng phát ra tiếng rắc rắc cũng bị hắn đưa tay ngăn lại, ra hiệu cho hắn ta đừng nhai.
“Đúng vậy, Lâm thánh tử đi vào trong lãnh địa của Cự Tượng tộc, nổi giận hét lên một tiếng, Yêu tộc ai dám đánh một trận với ta. Thật đúng là nhiệt huyết sôi trào. Tộc trưởng Cự Tượng tộc ra mặt, không được mấy chiêu, ông ta đã bị Lâm thánh tử đánh cho răng rụng đầy đất.
“Yêu tộc nhìn như là ở chung hòa bình với Nhân tộc, nhưng chúng ta ở nơi này chính là biên giới với Bắc bộ, cách địa bàn của Yêu tộc rất gần. Ai mà không biết Yêu tộc hung tàn, chỉ là không ai dám làm lớn chuyện mà thôi.”
“Thật không hiểu Lâm thánh tử tu luyện như thế nào.”
“Tộc trưởng Cự Tượng tộc chính là cường giả Đạo cảnh, tu vi kinh người, không ngờ lại bị đánh thành như vậy.
Kiếm Nhất Thiên nghe rõ nội dung bọn họ nói chuyện, trong lòng hắn ta không thể giữ bình tĩnh.
Cái gì?
Hắn vậy mà lại có thể trấn áp được tộc trưởng Cự Tượng tộc? Thực lực của hắn cuối cùng đã mạnh tới trình độ nào rồi?
Kiếm Nhất Thiên giống như đã chịu phải một đả kích mạnh, rượu ngon trước mắt ngay lập tức trở nên không hề thơm ngon.
Từ đầu tới cuối, hắn ta vẫn luôn xem Lâm Phàm như là một mục tiêu để phấn đấu.
Hắn ta hy vọng tu luyện Kiếm đạo có thể tẩy sạch nỗi nhục lần trước. Hắn ta không cần cái gì khác, chỉ muốn chứng minh với Lâm Phàm rằng thể diện mà Kiếm Nhất Thiên hắn ta mất đi nhất định có thể đoạt lại dựa vào bàn tay của chính mình.
Nhưng bây giờ… trong lòng hắn ta sinh ra tuyệt vọng.
Hắn ta còn có cơ hội sao?
Đệ tử ở bên cạnh phát hiện tâm trạng của sư tôn có chút xuống dốc. Bây giờ hắn ta đã biết mục tiêu của sư tôn. Trong lòng hắn ta rất đau lòng, hắn ta không muốn nhìn thấy sư tôn phải mang một gánh nặng lớn như thế trên lưng.
“Sư tôn…”
Hắn ta nhẹ giọng, chậm rãi mở miệng.
Kiếm Nhất Thiên phục hồi tinh thần: “Nhanh ăn đi, ăn xong thì đi tu luyện.”
“Vâng ạ.”
Những chuyện mà Lâm Phàm làm ở Bắc bộ rất nhanh đã được lan rộng khắp nơi. Các đại tông môn ở Thần Võ giới đều rất khiếp sợ. Ai mà có thể ngờ hắn dũng mãnh như vậy. Dám có gan hoành hành ở Bắc bộ, còn trấn áp được Cự Tượng tộc. Đối với loại hành vi này, bọn họ không còn lời gì để nói, chỉ có thể nói rằng thật hung mãnh.
Có vài tông môn có thế lực có cùng suy nghĩ với Yêu tộc, chính là không muốn nhìn thấy Lâm Phàm phát triển hơn nữa…
Nhưng mà bây giờ… Bọn họ biết tất cả đều đã chậm. Lâm Phàm đã phát triển, việc đã thành, bọn họ bây giờ mới muốn bóp chết đối phương là chuyện không có khả năng, bọn họ chỉ đành chôn những ý định đó vào sâu trong lòng. Không cần phải nghĩ đến những việc này, bây giờ là lúc Yêu tộc nên đau đầu, nhưng nghĩ tới hành động của Lâm Phàm, chỉ có thể nói là thật sự dũng mãnh.
Thiên Hoang thánh địa.
“Xem xem, tên tiểu này đi ra ngoài gây chuyện. Nhưng mà làm hay lắm, tăng mạnh uy danh của thánh địa chúng ta.”
Thánh chủ khi biết được việc này, sau một vài giây ngây ngốc, lão vui mừng ra mặt.
Tên nhãi này giỏi!
Lúc lão bằng tuổi hắn, lão còn đang tu luyện ở thánh địa. Không ngờ hắn cũng đã đi tới bước này rồi.
Đường Phi Hồng nói: “Thực lực của hắn đã vượt khỏi sự tưởng tượng của ta, Chung quy hắn cũng giấu ta không ít chuyện.”
“Ngươi là sư tôn của hắn, ngươi còn có thể không biết rõ sao?”
“Rõ ràng, nhưng mà rõ ràng này là ta thấy như vậy. Thực lực của hắn đã không thể dùng ánh mắt thông thường để nhận xét nữa. Tu vi của tộc trưởng Cự Tượng tộc không yếu, cũng thuộc dạng không tồi trong Đạo cảnh.” Khuôn mặt Đường Phi Hồng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang dao động rất lớn.
Bà chưa bao giờ gặp một đệ tử nào như vậy.
Hoặc có thể nói, bà chỉ thu một mình Lâm Phàm làm đệ tử. Mà nhiều năm tung hoành Thần Võ giới, bà chưa từng gặp người tu luyện nào biến thái như vậy,
Thánh chủ lo lắng: “Hắn ở Bắc bộ làm xằng làm bậy, gây chuyện khắp nơi. Yêu tộc chắc chắn không thể buông tha hắn được, lỡ như hắn gặp phải nguy hiểm thì nên làm thế nào cho phải.”
Chương 809 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]