“Không sao, hắn có đường lui, ta cũng có đường lui cho hắn.” Đường Phi Hồng trả lời.
Trình độ quan tâm của bà ta dành cho Lâm Phàm chắc chắn không đơn giản như vẻ ngoài. Nếu chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, đường lui mà bà ta chuẩn bị sẽ không xuất hiện.
Thánh chủ an tâm: “Có thì tốt, chỉ sợ không có mà thôi.”
Đường Phi Hồng dặn dò thánh chủ: “Sư huynh vẫn nên chuẩn bị thêm đi. Theo ta nghĩ, chuyện phiền toái sẽ nối liền không dứt. Yêu tộc bị hại nhưng nếu không tìm thấy hắn chắc chắn sẽ tìm thấy ngươi. Trận chiến bình ổn giữa Yêu và người đã rất lâu rồi, ta e sợ rằng chuyện này sẽ tạo ra nhiều rắc rối mới.”
“Được, hiểu rồi.”
…
Bắc bộ.
Đối với những chuyện mà bản thân làm, Lâm Phàm chỉ có thể dùng một từ để miêu tả, chính là sướng. Kết quả của việc có tu vi mạnh mẽ đúng là tốt đẹp. Không hề sợ hãi chút nào. Gặp phải bất kỳ cường giả nào cũng có thể bình tĩnh.
Lúc này, hắn phát hiện trong không trung có rất nhiều chim chóc màu đen đang bay lượn, đôi cánh vỗ vỗ, chỉ trong chớp mắt chúng đã biến mất ở nơi xa.
Những con chim đó đều có đôi mắt màu đỏ, giống như có linh tính.
“Để tìm kiếm vị trí của ta mà phải cử ra mấy con vật này sao?”
Hắn không động thủ với những con chim đó mà dùng khuôn mặt kiêu ngạo nhìn thẳng vào chúng.
“Đi vào Bắc bộ của các ngươi là muốn luyện tay với Yêu tộc các ngươi một chút. Tìm các ngươi lại lãng phí thời gian, lãng phí tinh lực của ta. Vậy ta chờ các ngươi tới tìm ta vậy.”
“Quay về nói cho bọn họ ta chờ ở nơi này.
Lâm Phàm đứng trên một tảng đá lớn, lớn gan hô lên.
Đàn chim màu đen giống như nghe hiểu lời hắn, chúng kêu to một tiếng tựa như đang nói…
“Con mẹ nó ngươi chờ đó.”
Lâm Phàm nhìn quang cảnh xung quanh. Một mảnh đất hoang, mặt đất khô nứt. Quang cảnh rất ác liệt, lúc gió thổi qua cũng có thể thổi tới một đống cát vàng dày đặc.
“Không biết sẽ có bao nhiêu cao thủ tới đây nữa.”
Trong lòng hắn tràn đầy chờ mong.
Hành vi lúc nãy vẫn chưa khiến hắn có bất kỳ cảm giác không ổn nào cả.
Đầu tiên là thân mật tiếp xúc một lần với cường giả Yêu tộc trước đã, dùng thực lực hiện tại xem có thể đấu một trận chiến không. Phải khiến bầy Yêu tộc này cảm nhận được thực lực của hắn, biết trên thế gian này vẫn còn Nhân tộc nhớ thương các ngươi.
Đau khổ và sợ hãi là hai việc khác nhau.
Sợ hãi có thể vĩnh viễn đi theo đối phương, cho dù đối phương có muốn quên cũng không được.
“Trước chỉnh sửa một chút đã.”
Mặt đất xung quanh bằng phẳng, hắn thật ra có thể hạ thủ.
Khốn Long văn là một tuyệt học hay. Dùng tuyệt học trấn áp Thiên Long để sắp xếp, đặt trận văn là chuyện rất bình thường.
…
Hắc điểu quay về Thiên Yêu tộc, nó đậu trên cánh tay của một vị cường giả, nói ríu rít. Nó nói điểu ngữ, người thường căn bản không nghe hiểu, nhưng bọn chúng đều được Thiên Yêu tộc nuôi dưỡng.
Là vật tuyệt hảo dùng để thăm dò đất trời, tìm kiếm mục tiêu.
“Tên nhãi này, dám can đảm chủ động nghênh chiến. Một khi đã như vậy, ta sẽ cho ngươi cơ hội.”
Tộc lão của Thiên Yêu tộc biết được mọi chuyện từ hắc điểu, ông ta tức giận vô cùng với thái độ khiêu khích của Lâm Phàm.
“Thật can đảm.”
Tuy rằng lão đã biết vi trí của Lâm Phàm nhưng ông ta cũng không xúc động mà lại lan truyền tin này ra ngoài. Người muốn giết hắn thật sự là quá nhiều.
Nếu như Thiên Yêu tộc bọn họ chém giết Lâm Phàm, chỉ e là Thiên Hoang thánh địa hoặc Đường Phi Hồng sẽ nhắm vào Thiên Yêu tộc bọn họ.
Bởi vậy, lão cần phải kéo tất cả mọi người vào chuyện này.
Với tất cả các tộc trong Yêu tộc, bọn họ động thủ với Lâm Phàm, kể cả Đường Phi Hồng bà ta biết thì có thể như thế nào, còn dám có suy nghĩ đó sao?
Nếu như bà ta dám động thủ chứng tỏ bà ta đang đối nghịch với toàn bộ Yêu tộc.
Rất nhanh, cùng ngày Yêu tộc báo vị trí của Lâm Phàm ra bên ngoài, toàn bộ Yêu tộc đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Hiển nhiên là bọn họ không ngờ hắn dám to gan lớn mật như thế. Tới Bắc bộ gây chuyện còn chưa tính, vậy mà còn dám chủ động khiêu khích. Đây chính là không để Yêu tộc bọn họ vào mắt rồi.
Cho dù là Thiên Yêu tộc hay Hoàng Tuyền tộc đều đang hành động, còn có thêm nhiều tộc khác của Yêu tộc cũng chuẩn bị đi xem Lâm Phàm. Xem xem kết quả cuối cùng sẽ như thế nào.
Âm Dương thần tông.
Âm Dương lão tổ trầm tư, ông ta phân tích hành động của Lâm Phàm. Ông ta thật sự không hiểu, hắn đây là hoàn toàn để mặc bản thân tự do sao?
Nếu không phải như vậy, ông ta cũng không biết phải giải thích như thế nào.
Chước Thần xuất hiện.
“Âm Dương lão tổ, thần tông các ngươi có đi không?” Chước Thần hiện thân, khá là kích động. Có rất nhiều tông môn đã đi, ngoại trừ Âm Dương thần tông còn có Huyết Ma tông, đều là những tông lớn ở Bắc Bộ cả.
“Đi! Vì sao không đi? Lão tổ ta rất muốn xem bộ dạng của Lâm Phàm thánh địa kia cuối cùng là như thế nào.”
Âm Dương lão tổ rất tò mò.
Tuổi còn trẻ mà đã kiêu ngạo như vậy, cuối cùng là hắn tu luyện như thế nào?
Bắc bộ, một nơi nào đó.
Thích Không đã luận đạo mấy ngày với một vị là con cháu của Yêu tộc. Hắn ta dùng phương pháp tinh vi của Phật môn thuyết phục được đối phương, truyền bá đạo Nhân Yêu cùng tồn tại. Sau khi biết được Lâm thí chủ đang ở một nơi chờ cường giả Yêu tộc tới tìm, trên khuôn mặt hắn ta có vẻ có chút khiếp sợ.
“Lâm thí chủ có lòng giết chóc rất nặng. Hắn đi con đường bá đạo. Một trận chiến lần này hoàn toàn lật đổ hòa bình giả dối giữa Nhân tộc và Yêu tộc. Nếu thắng, Yêu tộc kể từ đây sẽ sợ hãi, bị Nhân tộc đè ép. Còn nếu thua sẽ như hoa trong gương, trăng trong nước, mây khói thoảng qua. Còn mất một mạng vô ích.”
Thích Không lẩm bẩm lầu bầu lời bình.
Hắn ta đứng dậy muốn đi tới đó, không phải để khuyên giải. Cho dù hắn ta có muốn khuyên giải thì với thực lực của hắn ta, hắn ta cũng không có đủ tư cách.
Hắn ta đi xem cảnh tượng long trọng này. Thân là một phần tử của Nhân tộc, hắn ta tới gửi niềm tin cho Lâm thí chủ.
Mấy ngày sau.
Lâm Phàm không chút sứt mẻ đứng trên tảng đá lớn, mí mắt hắn nhắm chặt, gặp biến không biến. Trong lòng hắn trống rỗng, tùy thời nghênh đón một trận chiến có thể tới bất kỳ khi nào. Hắn đã chuẩn bị tốt toàn bộ mọi thứ rồi.
Chương 810 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]