Bao nhiêu Yêu tộc sẽ tới, hắn không biết.
Cường giả Nhân tộc Bắc bộ tới bao nhiêu người, hắn cũng không biết.
Vu Thần tộc ở biên giới có tới hay không, hắn cũng không biết.
Nhưng mà có ngại gì.
Cho dù bọn họ có tới hay không, hắn cũng không sợ.
Cho dù toàn bộ Bắc bộ đều xuất hiện, hắn cũng có thể bình tĩnh đối mặt.
Lúc này.
Lâm Phàm nhìn về phương xa, hắn cảm nhận được cường giả Yêu tộc đã tới.
“Cuối cùng cũng tới, trận chiến có một không hai sắp xảy ra.”
Hắn lẩm bẩm trong miệng.
Trong khoảng thời gian chờ đợi vừa rồi, hắn đã tự điều chỉnh bản thân vào trạng thái tốt nhất để nghênh đón trận chiến lúc này.
Vô số hơi thở mạnh mẽ xuất hiện từ bốn phương tám hướng, khí thế vô cùng kinh người.
Khí thế đan xen vào nhau tựa như sóng thần vậy, cảm tưởng như có thể dời non lấp biết, đè ép khu vực Lâm Phàm đang đứng. Nếu bất kỳ kẻ nào phải đối mặt với những gì hắn đang gặp phải, đừng nói là bình ổn tâm thần. Có thể đứng vững không chút xoay chuyển dưới loại đè ép này cũng đã xem như là rất tốt rồi.
Từng bóng người xuất hiện từ trong hư không.
Bọn họ không nói gì, cũng không biểu lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Bọn họ chỉ nhìn chằm chằm vào thân hình lẻ loi kia.
Cho dù là Yêu tộc cũng phải thầm khen ngợi hắn một câu.
Hảo gia hỏa.
Hiện tại, người tới không chỉ là cường giả của các tộc Yêu tộc, còn có rất nhiều quần chúng đứng xem trò hay.
“Gia gia, nhân tộc kia vì sao lại làm như vậy?”
Trong đám người đứng trên mặt đất, một cô bé có bộ dạng nhỏ xinh, trên đầu buộc hai chùm đuôi ngựa, đỉnh đầu cô bé có một cái sừng xoắn ốc. Cô bé túm một ông lão đứng cạnh, dùng thanh âm non nớt hỏi ông mình.
Ông lão có thân hình gầy yếu, hơi khom lưng, đôi mắt vẩn đục nhưng vẫn rất có thần. Ông nhẹ giọng nói với cháu mình: “Nhân tộc và Yêu tộc là hai chủng tộc từ cổ chí kim đã xung đột không ngừng. Nhân tộc kia đang khiêu chiến để chứng minh là hắn đủ mạnh đủ để cho Yêu tộc cúi đầu.”
Cô bé Yêu tộc cái hiểu cái không nói: “Hắn thật sự xấu xa. Vì sao lại muốn Yêu tộc chúng ta phải cúi đầu chứ?”
Ông lão cười, nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô bé nhỏ: “Con không hiểu. Thiên kiêu Nhân tộc lộng lẫy lóa mắt, suy nghĩ của bọn họ không phải một đứa nhỏ như con có thể hiểu được.”
“Con hiểu mà.”
Cô bé nhỏ quật cường nói lại.
Ông lão không nói chuyện mà nhìn vào bóng người kia.
Ông ta sống đến tận bây giờ nhưng chưa từng gặp qua thiên kiêu Nhân tộc nào mạnh mẽ như người trước mắt.
Hắn xuất hiện đơn thương độc mã, khiêu chiến với các Yêu tộc cường giả.
Không sợ hãi, không hoảng hốt, không lùi bước.
Ông biết Thần Võ giới càng ngày càng xuất sắc.
Nhân tộc quả thật là đứa con cưng của thời đại. Mỗi một thời đại đều sẽ có một nhân vật tựa như yêu nghiệt xuất hiện, hoành hành mọi nơi.
Lúc này, Lâm Phàm mỉm cười: “Hôm nay có thể dẫn tới nhiều cường giả Yêu tộc như thế thật sự là vinh hạnh của ta. Ấy… Còn có cả Nhân tộc, xem ra những người có thể lên sân khấu ở Bắc bộ đều đã tới đây rồi.
Mọi người nhìn vào Lâm Phàm, đa số mọi người đều rất kinh ngạc trong lòng.
Rốt cuộc là hắn sao dám làm như vậy chứ? Hắn thật sự không sợ chết sao?
Tuy rằng đối phương khiêu khích Yêu tộc bọn họ, nhưng bọn họ thân là Yêu tộc lại không thể không khen ngợi đối phương một tiếng. Hay lắm, thật sự là một nhân vật đáng nể đấy.
“Hành động của ngươi không thể được Yêu tộc bọn ta tha thứ. Ngươi tới từ thánh địa, đi vào Bắc bộ làm càn, khiêu chiến Yêu tộc. Đây là ý của ngươi hay là ý của thánh địa?”
Giọng nói của tộc trưởng Hoàng Tuyền tộc rất lạnh lùng, ông ta mặc Hoàng Tuyền Đế giáp, cầm Hoàng Tuyền quyền trượng trong tay, uy thế cực kỳ mạnh. Lời chất vấn cũa ông ta vang dội khắp đất trời.
Tất cả mọi người đều lẳng lặng lắng nghe, bọn họ đều rất muốn biết sao hắn dám làm vậy.
“Ngươi là?”
Lâm Phàm biết rõ còn hỏi, nửa là đùa, nửa là phá. Trong bầu không khí nghiêm túc như thế này vẫn còn có thể cợt nhả, chỉ có thể nói là nhân vật lợi hại trong các nhân vật.
“Bổn tạo chính là U Minh lão tổ, tộc trưởng Hoàng Tuyền tộc.”
U Minh lão tổ căm tức nhìn Lâm Phàm. Ông ta tất nhiên có thể nhìn ra đsôi phương có tu vi đáng sợ. Không ngờ chỉ mới không chú ý một khoảng thời gian mà hắn đã phát triển đến trình độ này.
Quả nhiên, thứ hắn dựa vào không phải là thánh địa mà là thực lực của bản thân hắn.
Lâm Phàm cười: “À, hóa ra là tộc trưởng Hoàng Tuyền tộc. Yêu tộc các ngươi mấy năm trước đã muốn giết ta rồi. Bây giờ ta tới nơi này khiêu khích Yêu tộc các ngươi thôi. Các ngươi cũng quá bá đạo rồi đấy? Chỉ có các ngươi giết ta mà không cho ta tới báo thù sao?”
Lời này hắn vừa nói ra, rất nhiều Yêu tộc đang đứng xem trở nên giận dữ. Bọn họ nổi giận mắng chửi Lâm Phàm.
“Thằng nhãi cuồng vọng.”
“Đầu của tên Nhân tộc này có chắc chắn là có chút vấn đề. Nếu như hắn nằm trong tay ta, ta cũng khinh thường ăn hắn. Ăn hắn chắc chắn sẽ biến ngốc theo.”
“Từ trước tới nay, lâu như vậy mà không có Nhân tộc nào dám làm càn như vậy.”
“Ngươi là cái thá gì mà dám tới tìm Yêu tộc báo thù?!”
“Không sai, chính là như vậy.”
Những lời giận dữ của Yêu tộc nối đuôi nhau mãi không dứt, giống như sóng biển vậy, không ngừng tiếp đuôi nhau mà tới.
Nơi xa.
Thích Không nhìn thấy một màn trước mắt khiến cho Phật tâm của hắn nhảy lên. Hắn ta tự nhận bản thân đã tu luyện tới cảnh giới Minh Vương bất động. Nhưng lúc này, hắn ta mới biết được bản thân vẫn còn thua xa.
Không sai, trong lòng hắn ta đang run rẩy, chứng tỏ hắn ta đang sợ hãi.
Nếu như đổi thành hắn ta, hắn ta cũng không dám tưởng tượng nữa. Hắn ta cảm thấy bản thân đứng giữa các cường giả Yêu tộc chắc chắn sẽ để lộ bộ mặt sợ hãi, sự sợ hãi cũng sẽ bao trùm trái tim hắn.
“Yên lặng!”
Lâm Phàm mở miệng, giọng nói thong dong nhưng lại ẩn chứa một uy thế khó có thể tưởng tượng.
Những Yêu tộc đang không ngừng kêu gào với Lâm Phàm cùng với những người đang đứng xem chỉ cảm thấy khó thở, giống như có một ngọn núi lớn đè trong lòng bọn họ.
Khuôn mặt bọn họ trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng. Bọn họ muốn nói chuyện, nhưng lại bị đè ép đến mức không nói nổi một câu.
Chương 811 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]