Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 812: CHƯƠNG 812: TRẬN CHIẾN NÀY KINH THIÊN ĐỘNG ĐỊA, NHẤT CHIẾN THÀNH DANH (4)

Cường giả Yêu tộc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: thật là một uy thế mạnh mẽ. Một lời cấm vạn ngữ, một người trấn Yêu tộc.

Nếu như hôm nay hắn còn có thể tồn tại, rời khỏi Bắc bộ, vậy hắn chính là truyền thuyết, cũng là thiên kiêu trẻ tuổi được ghi vào truyền thuyết.

“Lâm thánh tử, ngươi vì sao phải san bằng khu khai thác mỏ? Vì sao lại giết trưởng lão thần tông ta?” Âm Dương lão tổ lơ lửng trên không trung, không có ngọn gió nào nhưng quần áo ông ta lại bay phấp phới không ngừng.

“Ngươi lại là ai nữa?”

Lâm Phàm nhìn đối phương, hắn biết đối phương là ai, nhưng hắn vẫn cứ muốn hỏi.

Khuôn mặt của Âm Dương lão tổ trầm xuống: “Âm Dương lão tổ, Âm Dương thần tông. Những việc mà ngươi làm đối với tông của ta chính là một loại khiêu khích. Không lẽ ngươi cho rằng ỷ có Đường Phi Hồng chống lưng là ngươi có thể muốn làm gì thì làm sao? E rằng hôm nay bọn ta chém giết ngươi, Đường Phi Hồng bà ta có biết cũng không dám nói lời nào.”

Ông ta cũng không muốn chém giết Lâm Phàm, dây mơ rễ má quá nhiều. Nhưng người này kiêu ngạo ương ngạnh, không coi ai ra gì. Ông ta thân là lão tổ chưa từng gặp loại người cuồng vọng như vậy.

“Ha ha, hóa ra là thần tông lão tổ, ta còn tưởng rằng lại là tộc trưởng Yêu tộc nào nữa. Còn về việc vì sao phải làm như vậy, ngươi có thể xem như là ta muốn làm như vậy.” Lâm Phàm cười.

Làm càn!

Âm Dương lão tổ nghe thấy lời này, giận dữ đến mức đỏ cả mặt.

Đối phương không biết tốt xấu, ai có thể lưu được? Ai có thể nhịn được?

Nhưng mà vào lúc này, một tiếng hét phẫn nộ truyền tới.

Ngay sau đó, chỉ thấy có một ánh sáng vụt nhanh qua.

“Người này càn rỡ đến cùng cực, không coi ai ra gì. Giết tộc lão Thiên Yêu tộc ta, không cần các ngươi động thủ, để ta giết hắn.”

Người nói chuyện là một tộc lão của Thiên Yêu tộc, ông ta đi theo tộc trưởng của mình.

Ông ta nhìn thấy đông đảo cường giả vây quanh đối phương như vậy, tâm trạng cũng thả lỏng một chút. Dù sao nhiều cường giả vây quanh như vậy, hắn còn có thể chạy thoát được sao? Nhưng ai có thể ngờ được, đối phương vô cùng cuồng vọng như vậy. Những lời nói vô nghĩa không ngừng của hắn chọc cho lửa giận trong lòng ông ta bùng ta. Ông ta sao có thể chịu đựng được nữa?

Mọi người nhìn thấy bóng người trong tia sáng kia nhưng cũng không ngăn trở.

Hoắc Địch, tộc lão Thiên Yêu tộc, cường giả Đạo cảnh, tu vi không tệ. Tất cả mọi người đều nghĩ dùng ông ta để thử xem trình độ của đối phương như thế nào.

Tuy rằng đối phương trấn áp được tộc trưởng Cự Tượng tộc nhưng chung quy bọn họ cũng không nhìn thấy tận mắt. Hai cái này sẽ khác nhau.

Lâm Phàm nhìn tên đang lao tới, khuôn mặt hắn rất thong thả, không hề có chút dao động nào. Ngay vào lúc đối phương sắp tới gần, hắn đánh ra một quyền, một hư ảnh Thiên Long xuất hiện.

Thiên Long hung dữ, tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc chỉ trong nháy mắt đã nuốt sạch đối phương.

Rầm một tiếng.

Chỉ thấy Hoắc Địch rên lên một tiếng, bay ngược ra ngoài. Ông ta ngay lập tức bị đánh rớt xuống đất, tạo ra một hố sâu rất lớn. Trước ngực ông ta máu thịt trộn lẫn, sức mạnh đâm xuyên qua thân thể ông ta khiến ông ta phun ra từng ngụm máu tươi. Bộ dáng thê thảm, thoạt nhìn thật sự là thảm không nỡ nhìn.

Lúc này, toàn trường hiện lên vẻ kinh sợ. Tất cả mọi người trừng to mắt, rõ ràng là không thể tin được những gì đã xảy ra trước mặt.

Kỳ quái.

Sao lại biến thành tình trạng này.

Hoắc Địch thân là tộc lão Thiên Yêu tộc, tu vi rất mạnh. Kể cả ông ta không địch lại đối phương cũng không có khả năng ông ta lại thua nhanh chóng như vậy. Rất nhiều người đều hút vào một ngụm khí lạnh, trong lòng bọn họ sợ hãi, thân thể run bần bật.

Lâm Phàm nói: “Không cần lãng phí thời gian. Ta tới đây là để đấu một trận với Yêu tộc các ngươi. Trận chiến này đối với ta mà nói chính là nguy cơ tứ phía, có lẽ là cửu tử nhất sinh. Nhưng mà ta không hề sợ hãi, càng không cần những tên yếu ớt này thử thực lực của ta. Ông ta chính là kẻ yếu trong lời của ta.”

“Đạo cảnh tầng một không cần đấu với ta, không thể đấu được, không phải là đối thủ.

“Đạo cảnh tầng hai càng không cần tự rước lấy nhục, không biết tự lượng sức mình.”

“Khống chế Đạo văn mới chính là mấu chốt để các ngươi có thể chiến thắng ta.”

Hắn chậm rãi nâng tay lên, chỉ vào lão tổ của Âm Dương thần tông: “Ngươi, cùng ta đấu một trận.”

Hắn lại chỉ về tộc trưởng của Thiên Yêu tộc: “Ngươi cũng có thể.”

Sau đó, hắn cứ như vậy, ngón tay lại cứ chỉ về tộc trưởng các tộc.

Bộ dạng bá đạo kia đã để lại dấu vết rất sâu trong lòng mọi người.

Quá tự tin!

Quá bá đạo!

Nhân tộc xuất hiện người kinh tài tuyệt diễm như thế từ khi nào?

Cho dù trận chiến này đối phương có chết thảm đi nữa, nhưng một màn này sẽ luôn có người nhớ kỹ trong lòng, vĩnh viễn không quên, thậm chí sẽ không có ai quên cả.

Đã từng có một Nhân tộc bá khí trắc lậu như thế.

Âm Dương lão tổ tiếc hận: “Lâm Phàm, lão tổ không thể không thừa nhận ngươi thiên tư tung hoành, là người mạnh nhất trong thời đại này. Đáng tiếc ngươi quá ngang ngược, kiêu ngạo, quá tự tin. Ngươi không hiểu cái gì gọi là ẩn nhẫn, Đường Phi Hồng không cứu được ngươi, Thiên Hoang thánh địa cũng không thể nào cứu được ngươi. Thế gian này không ai có thể cứu được ngươi cả.”

“Lão tổ và ngươi đều là Nhân tộc, ta không muốn ngươi phải chết thảm như vậy. Nếu như ngươi buông tay chịu trói, chịu để bọn ta phế bỏ tu vi của ngươi, lão tổ nguyện đảm bảo tánh mạng của ngươi an toàn.”

Ông ta chung quy cũng nói ra, trong lòng ông ta vẫn có chút sợ hãi Đường Phi Hồng. Đàn bà không thể nói lý.

Một trận chiến lần này, nếu như thật sự chém giết Lâm Phàm, với tính cách của Đường Phi Hồng, chắc chắn bà ta sẽ không bỏ qua bọn họ. Có lẽ sẽ không động đến Yêu tộc trước, nhưng chắc chắn bà ta sẽ động thủ với Âm Dương thần tông.

“Ha ha ha…”

Lâm Phàm cười to, tiếng cười to lớn, vang dội lan ra khắp đất trời.

“Buồn cười, thật sự là buồn cười. Chỉ cần là người có chút đầu óc sẽ không hỏi vấn đề buồn cười như vậy. Đừng nói nhiều vô nghĩa. Những người ta chỉ vào có thể động thủ.”

“Một trận chiến hôm nay, ta chỉ muốn cho các ngươi biết Lâm Phàm ta sẽ trở thành ma quỷ luôn luôn ở trong lòng các ngươi. Chỉ cần ta còn sống, các ngươi đều sẽ phải sống trong bóng ma của ta.”

Chương 812 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!