Rất nhanh, lão nhìn thấy cường giả Vu Thần tộc kia đang ngưng tụ một sức mạnh thần bí. Ngửi thấy một chút hương vị, khuôn mặt của Vạn Ma lão quân khẽ thay đổi. Nếu lão không nhìn lầm, Vu Thần tộc này đang thi triển tuyệt học cấm kỵ của Vu Thần tộc, phương pháp khiến thần hồn mai một, thiên nhân ngũ suy, thân thể hỏng mất.
Thứ này không giống với sức mạnh của sát chiêu quy tắc mà là đặc thù của Vu Thần tộc.
“Không hay. Không thể mặc kệ mà xem được, bằng không tất sẽ có chuyện xảy ra. Một khi để tên đó thi triển được chiêu này, kể cả lão phu bây giờ có xuất hiện cũng vô dụng.”
Vạn Ma lão quân đang chuẩn bị hiện thân đem Lâm Phàm đi ngay lập tức.
Ngay vào lúc lão đang chuẩn bị hành động, có tiếng cười truyền ra giữa sân.
“Được rồi, không muốn chơi đùa với các ngươi nữa, kết thúc tại đây đi. Ta muốn chạy, không ai có thể ngăn được, kể cả các ngươi cũng không có cách nào.”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm đã biến mất không thấy tăm tích.
Khuôn mặt của các cường giả Yêu tộc kinh hãi.
Không có dao động trong không gian.
Không phải rời đi xuyên qua hư không.
Rốt cuộc đây là chuyện như thế nào?
Bọn họ đương thời đều là cường giả, có độ nhạy bén với không gian cực cao nhưng không cảm nhận được gì cả.
Hắn cứ như vậy mà biến mất giữa không trung.
Khuôn mặt của mọi người trở nên rất nghiêm trọng.
Đối phương có phương pháp bảo mệnh vô cùng thần kỳ như thế này, kể cả sau này khi bọn họ tìm được cơ hội, e là cũng rất khó để chém giết được đối phương.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không có lời nào để nói.
Tất cả mọi người không biết nên nói gì cả. Chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Thể diện của Yêu tộc Bắc bộ bọn họ đã không còn sót lại chút nào.
Chước Thần âm trầm nói: “Âm Dương lão tổ, ngươi nói lời vô nghĩa với hắn mấy lần là muốn như thế nào? Hay là Âm Dương thần tông các ngươi thấy đã không thể áp chế được đối phương nên muốn lấy lòng hắn?”
“Ăn nói cho cẩn thận!” Âm Dương lão tổ liếc ông ta một cái, không cần nhiều lời, ông ta cũng không định nói quá nhiều với đối phương. Tuy rằng lời đối phương nói đúng là có chút giống với suy nghĩ của ông ta, nhưng mà ông ta há có thể đồng ý?
“Hừ!”
Chước Thần xoay người, sau chuyện này, ông ta sẽ không tin tưởng Âm Dương thần tông nữa.
Quả nhiên không thể tin ai trong Nhân tộc cả.
Lại nói, người ngơ ngác nhất bây giờ, thật sự phải nhắc đến Vu Thần tộc. Tên đó thật sự choáng váng.
Đang yên đang lành, mẹ nó tự dưng không thấy người nữa.
Chuyện này có khác gì gặp ma đâu!
Gã đã ngồi canh ở đâu hồi lâu để chờ đợi cơ hội. Vất vả lắm cơ hội mới tới, tất nhiên gã không thể buông tha.
Nhưng mà con mẹ nó, chuyện này không khỏi vượt quá tưởng tượng rồi!
Tìm kiếm!
Tiếp tục tìm kiếm!
Vẫn không có tung tích như cũ, thậm chí còn không truy tung được hơi thở.
Đột nhiên, tên cường giả Vu Thần tộc đột nhiên cảm giác được trong một chỗ ẩn nấp nhất hình như có một người đang đứng đó.
Gã ta thăm dò theo, đột nhiên cả kinh!
Gã không hề nghĩ ngợi mà ngay lập tức hoàn toàn đi vào hư không, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Môi Vạn Ma lão quân lộ ra nụ cười tươi.
Tên này được, chạy rất nhanh!
Lão vẫn trầm tư như cũ, cuối cùng là Lâm Phàm biến mất như thế nào? Giống như lúc trước lão đã từng đuổi theo Lâm Phàm vậy, đang yên đang lành đột nhiên không có, tìm cũng không tìm thấy.
Có thể biến mất không có tăm tích gì dưới sự chú ý của lão hoặc Đường Phi Hồng, năng lực này không phải ai cũng có thể làm được.
Việc này, còn phải nói lại từ rất lâu trước kia…
Hiện trường.
“Nhục nhã!”
Khuôn mặt Chước Thần âm trầm, ông ta phất tay áo rời đi. Theo những gì ông ta thấy, mẹ nó, đây chính là chuyện mất mặt mà.
Một đám cường giả Yêu tộc vậy mà không thể chém giết được đối phương, còn để đối phương tiêu sái rời đi.
Vô cùng nhục nhã.
Sỉ nhục Yêu tộc.
Sỉ nhục Bắc bộ.
Thiên Yêu tộc, Hoàng Tuyền tộc cùng với các tộc khác nhìn bóng dáng Chước Thần rời đi, bọn họ cũng trầm mặt xuống.
Bọn họ không phải tức giận vì lời của Chước Thần mà đúng như những gì Chước Thần nói, thật là sỉ nhục.
Âm Dương lão tổ thở dài.
Thật đúng là chuyện bất đắc dĩ mà.
Ông ta xoay người rời đi, không nhiều lời, lão cũng muốn suy nghĩ một chút về những chuyện của sau này.
Cục diện đã hoàn toàn được mở ra.
Tình huống kế tiếp phức tạp, lựa chọn sống chết xuất hiện, phải lựa chọn như thế nào đây.
Thiên kiêu vực!
Một bóng người xuất hiện.
“Thật tàn nhẫn!”
Lâm Phàm che ngực, máu tươi tràn ra. Hắn lấy một địch nhiều chung quy vẫn có chút miễn cưỡng. Nhưng mà hiệu quả rất tốt.
Hắn bình ổn thương thế của bản thân ngay tại hiện trường, hung hăng ra oai trước mặt bọn họ một phen, tuyệt đối có thể trấn trụ bọn họ hoàn toàn.
Từ nay về sau, Yêu tộc Bắc bộ đâu dám quên hắn được. Chỉ cần nhắc tới Nhân tộc, hắn chắc chắn sẽ là người mà bọn họ luôn luôn nghĩ tới. Giống như bị quỷ ám vậy, luôn bao phủ trong lòng bọn họ. Cho dù như thế nào cũng không có ai có thể thay thế được hắn.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, khôi phục thương thế của bản thân.
Sức mạnh tiêu hao quá nhiều đến mức khó có thể tưởng tượng. Nếu tiếp tục chiến đấu tiếp, tất nhiên sẽ có chuyện xảy ra.
Bà mẹ nó.
Chờ vết thương lành lại, hắn cần phải tu luyện cho thật tốt. Cần phải ngưng tụ nhiều đại đạo quy tắc hơn, Phạt Thiên thuật cũng phải tiếp tục tu luyện.
Hắn tin rằng, trận đấu tiếp theo với cường giả Yêu tộc, bọn họ tất sẽ mê muội đối diện với hắn như một vị thần.
Một vị tuyệt thế ma thần không thể chống lại!
Run rẩy!
Quỳ lạy!
Gào!
Lúc Thôn Linh hổ ngửi được mùi vị của Lâm Phàm, nó nhanh nhào lao tới. Nhưng nhìn thấy vết thương trên người đại ca, nó sợ đến ngây người.
“Đại ca!”
Nó không biết rốt cuộc đại ca đã gặp phải chuyện gì. Lúc trước khi nào cũng tốt lành, sao bây giờ tới đây lại bị thương đến như vậy?
Cuối cùng là tên khốn nào làm? Thôn Linh hổ ta muốn dẫm nát đầu hắn, báo thù cho đại ca ta yêu nhất.
Lâm Phàm nhìn bộ dáng của Thôn Linh hổ, hắn xua tay: “Không sao cả, ngươi ở bên cạnh hộ pháp cho ta.”
Vừa nói xong, Lâm Phàm đã vận chuyển Huyết Nguyên quy tắc, sức mạnh dũng mãnh không ngừng chảy cuồn cuộn vào trong cơ thể, khôi phục vết thương.
Chương 819 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]