Đối với hắn, một trận chiến này cũng có chỗ tốt.
Chiến Thiên Đấu Địa pháp tăng mạnh!
Lòng hiếu chiến còn mạnh hơn, hung hãn hơn so với lúc trước.
Dù sao, hắn phải đối diện với toàn bộ cường giả của Yêu tộc, lòng hiếu chiến kia tăng mạnh đến mức nào.
Lúc này, Thôn Linh hổ canh giữ ở một bên không chút nhúc nhích. Trong đầu nó bây giờ chỉ suy nghĩ rốt cuộc là đại ca gặp phải nguy hiểm gì.
Nếu như nó biết Lâm Phàm một mình đấu với toàn bộ cường giả của Yêu tộc, chắc chắn nó sẽ bị dọa chết. Còn suy nghĩ báo thù cho đại ca lúc trước tất nhiên cũng không còn tồn tại nữa.
Huyết Nguyên quy tắc bao phủ Lâm Phàm, không ngừng cung cấp cuồn cuộn huyết khí, chữa trị vết thương cho hắn.
Sau một hồi, Lâm Phàm mở to mắt, hai ánh sáng vào bắn ra. Hắn đứng dậy, nắm bàn tay, thân thể hắn đã không còn vấn đề nữa, vết thương đã được chữa khỏi.
“Tốt.”
Lâm Phàm tràn ngập hy vọng về tương lai. Con đường Đạo cảnh có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Nhưng mà hắn biết, sau này phải bế quan cho thật tốt. Yêu cầu của Đạo cảnh thật sự là rất cao, không phải đơn giản như tưởng tượng, còn yêu cầu thời gian rất lâu.
Thấy Lâm Phàm kết thúc tu luyện, Thôn Linh hổ đi tới cạnh Lâm Phàm.
“Không tệ, có tiến triển.” Lâm Phàm rất vừa lòng, nghĩ lại cúng đúng. Thôn Linh hổ tu hành Thiên Yêu Đồ Thần pháp, phối hợp với linh khí nơi này, hơn nữa thỉnh thoảng nó cũng phát hiện thứ tốt, có tiến triển là chuyện rất bình thường.
“Đại ca, ai làm ngươi bị thương vậy? Để ta đi báo thù cho ngươi.”
Thôn Linh hổ muốn biểu hiện bản thân một chút trước mặt Lâm Phàm, Lâm Phàm chắc chắn phải cho nó cơ hội rồi.
“Đám Yêu tộc Bắc bộ.”
Thôn Linh hổ vừa nghe thấy lời của đại ca đã ngay lập tức á khẩu không trả lời được. Nó ngây người, dường như mồm cũng đã há hốc cả ra.
Trong đầu nó nhớ lại lời của đại ca.
Đám Yêu tộc Bắc bộ?
Đừng đùa.
Nó không thể trêu chọc bọn họ, lỡ như đi qua trêu chọc người ta, chắc chắn nó sẽ bị lột da rút gân, đặt lên đống lửa biến thành thịt nướng.
…
Một trận chiến tại Bắc Bộ.
Cả Thần Võ giới chấn động.
Tin tức được truyền đi rất nhanh, chuyện như vậy không thể giấu giếm được.
Tại hiện trường có nhiều người như vậy, cho dù Yêu tộc không muốn để lộ ra cũng sẽ có người loan tin ra ngoài.
Việc này vừa lộ, toàn bộ Thần Võ giới như là trời sụp đất nứt, tạo nên ảnh hưởng rất lớn.
Thành trì.
Tiệm rượu, khách điếm, đầu đường phố xá vô cùng sầm uất náo nhiệt.
Thuyết thư tiên sinh chưa bao cảm thấy phấn khởi, kích động giống như bây giờ. Ông đứng trên bàn, chỉ về nơi xa, dùng giọng điệu hùng hồn dõng dạc kể ra chiến sự bản thân biết được.
“Lâm Phàm, thánh tử của Thiên Hoang thánh địa, đơn thương độc mã xuất hiện ở Bắc bộ, phát sinh một trận chiến kinh thế hãi tục với cường giả Yêu tộc…”
Người bình thường nghe xong chỉ có thể nói một tiếng quá ngầu.
Mà đối với rất nhiều tu sĩ, bọn họ trừng mắt, mặt đầy khiếp sợ giống như là nhìn thấy quỷ vậy. Biết điều này đại diện cho cái gì sao?
Cường giả Yêu tộc Bắc bộ, đó chính là một người khiêu chiến một chủng tộc đấy!
Bọn họ vừa nghe, suy nghĩ đầu tiên hiện ra là không có khả năng.
Nào có ai biến thái như vậy chứ? Cho dù là cường giả đứng đầu thế lực lớn cũng không dám làm như vậy.
Điều càng khiến bọn họ không thể tin chính là Lâm Phàm có thể thong dong rời đi, không bị Yêu tộc chém giết.
Điều này…
Rất nhiều người đều không tin.
Nhưng mà sự thật chính là như vậy, không thể không tin. Bên ngoài đã sớm đồn ầm khắp nơi.
Tất cả các tông môn thế lực ở phía Nam, phía Đông, phía Tây đều biết việc này đầu tiên.
Bọn họ kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối.
Ai có thể nghĩ rằng chuyện như vậy sẽ xảy ra.
Rõ ràng Thiên Hoang thánh địa cũng đã rất mạnh rồi, bây giờ lại xuất hiện một đệ tử thiên kiêu đáng sợ như vậy nữa, hoàn toàn không định cho người khác một con đường sống mà.
Lúc trước, mọi người đều có thể bình thản tiếp thu.
Thánh địa các ngươi xuất hiện thiên kiêu như Lâm Phàm có thể chém giết được Đạo cảnh thì thôi đi. Mà bây giờ, đệ tử này của ngươi chạy tới phía Bắc, khiêu chiến toàn bộ cường giả Yêu tộc, còn có thể khiến cho tộc trưởng Thiên Yêu tộc bị thương nặng khi chính hắn bị đang bị đánh hội đồng, cuối cùng hắn còn có thể nghênh ngang mà đi. Đây là chuyện rất không khoa học!
Ai có thể làm được?
Ngay cả bọn họ còn làm không được!
Lúc một người đủ ưu tú, rất dễ dàng đưa tới sự ghen ghét.
Cho dù là phía Đông, phía Nam hay phía Tây, có không ít người hy vọng Lâm Phàm có thể gặp chút chuyện, tốt nhất là bị phế đi hoàn toàn.
Rốt cuộc, Lâm Phàm quá khủng bố, ai có thể chịu được?
Nếu cho hắn thêm thời gian để tiếp tục phát triển, không phải là hắn có thể đâm thủng trời cao sao? Nói cách khác, mảnh thiên địa này đã không thể dung được hắn.
Phía Tây, tịnh thổ Phật môn.
“Tu Già, ngươi đã nói ngày đó Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa tu hành Lục Tí Lôi Phật thân của Phật môn phải không?” Một vị lão hòa thượng triệu kiến Tu Già tới hỏi.
Bên ngoài đồn đến ồn ào huyên náo, Phật môn vốn không nên để ý những việc này. Nhưng mà… Vậy mà lại có người nói Phật môn đã không còn chân truyền. Chân truyền đang ở Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm khiêu chiến phía Bắc tu hành Lục Tí Lôi Phật thân, thứ đó chỉ có thiên Phật mới có thể tu luyện thành công.
Các đại Phật môn của Phương tây không một ai có thể tu thành.
Nghe thấy lời như vậy, Phật môn đứng ngồi không yên, bởi vậy nên bây giờ mới có chuyện này.
“Đúng vậy, hắn có tu hành Lục Tí Lôi Phật thân. Chuyện bên ngoài ta đã biết, rất bất lợi với tịnh thổ chúng ta.” Tu Già mắt thèm, ngay cả sư tôn hắn ta cũng kêu rồi, cuối cùng vẫn không thể học được Lục Tí Lôi Phật thân, ngẫm lại chỉ thấy rất hối hận.
Nói cũng đúng, Lục Tí Lôi Phật thân chính là pháp thân mạnh nhất của Phật môn, Phật thể chí cao vô thượng của thiên Phật.
Phật môn không ai học được, ngược lại một ngoại nhân vậy mà lại có thể tu luyện thành công.
Điều này nói ra ngoài có thể không khiến người khác khiếp sợ sao?
Lão hòa thượng đắm chìm trong phật quang, nhẹ giọng nói: “Xem ra cần phải đi một chuyến tới Thiên Hoang thánh địa.”
Chương 820 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]