Bắc bộ bây giờ rất yên lặng.
Không phải là bọn họ bận việc mà là ai nấy đều cảm thấy lo lắng vì chuyện của Lâm Phàm.
“Lão tổ, việc này không nên cùng với Yêu tộc nữa. Theo tính cách của người này, chờ khi nào tu vi hắn tăng lên, hắn chắc chắn sẽ động thủ với Âm Dương thần tông chúng ta.” Một người cấp cao nói.
Người này rất lo lắng, một đám cường giả Yêu tộc cũng chưa thể chém giết được đối phương, điều này chứng minh được gì?
Chứng tỏ tu vi của đối phương đã tới mức mà bọn họ không khống chế được, đã thuộc vào dạng họa lớn trong lòng, nếu tiếp tục liều mạng với đối phương, hậu hoạn vô cùng.
Âm Dương lão tổ trầm giọng: “Vậy thì như thế nào?”
Thực ra, ông ta biết nên làm cái gì bây giờ, nhưng ông ta không thể nói ra.
Ông ta chính là lão tổ của thần tông. Nếu như ông ta chịu thua, thể diện có thể sẽ mất sạch. Cho nên, ông ta chỉ có thể vờ như không hiểu để những người khác nói ra. Đến lúc đó, ông ta có thể giả vờ châm chước một chút rồi cuối cùng đồng ý.
“Lão tổ, tuy rằng Âm Dương thần tông chúng ta cũng có chỗ đứng trong Bắc bộ, lại khá thân cận với Yêu tộc kia. Nhưng mà quan hệ giữa chúng ta với Thiên Hoang thánh địa không phải là quá tệ. Bây giờ có mâu thuẫn giữa lão tổ và Lâm Phàm thì cũng là vì yêu tộc. Chi bằng lão tổ đi lại với thánh địa vài lần, biểu đạt ý muốn thân cận. Như vậy, cho dù Lâm Phàm muốn động thủ với thần tông, thánh địa chắc chắn cũng sẽ không mặc kệ.”
Người nọ cảm giác đây mới chính là quyết sách tốt nhất.
Đi thẳng một đường đến bóng tối với Yêu tộc thì có ích lợi gì
Yêu tộc và Nhân tộc khác nhau.
Quan hệ giữa thần tông và Yêu tộc nhìn như không tệ, nhưng đến khi đề cập đến ích lợi, Yêu tộc tuyệt đối có thể đâm một dao sau lưng bọn họ.
Âm Dương lão tổ trầm tư, cau mày.
“Biện pháp này không phải là không được. Nhưng nếu như vậy, thể diện của thần tông ta…”
Ông ta thoáng chút do dự.
Lâm Phàm vờ nhẫn nại.
Ngược lại thì trạng thái của Âm Dương lão tổ lại khá lộ liễu.
Lão ta mệt mỏi lắm rồi.
Nếu không vì sự việc đã đến nước này, làm gì có ai tình nguyện chịu khuất nhục như vậy, vào thánh địa, rồi bị một thằng oắt con chỉ thẳng mặt mắng nhiếc?
Sau đó, Âm Dương lão tổ nhanh chóng bắt đầu màn biểu diễn của mình.
Lão thuật lại những chuyện Âm Dương thần tông đã trải qua trong quá khứ, tóm gọn trong vài câu, có thể nói là vô cùng gian lao, thân ở bắc bộ, tuy là Nhân tộc, nhưng lão lại phải chịu đủ sự sỉ nhục của Yêu tộc, vì đệ tử, vì thế hệ mai sau, lão chỉ đành nhẫn nhục chịu khổ từng ngày…
Thánh chủ vốn định cười, nhưng nhìn thấy biểu cảm lúc này của Âm Dương lão tổ, lão ta chẳng cười nổi nữa, cũng không muốn cười.
Không phải lão ta bị lời nói của lão tổ làm cho cảm động, mà vì đối phương đường đường là lão tổ Thần tông, quyền cao chức trọng, lại còn lớn tuổi, thế mà lại hèn mọn trước mặt đệ tử nhà mình tới thế.
Lâm Phàm đúng là quá bản lĩnh.
Tuyệt vời.
Thiên Hoang thánh địa có thể đào tạo ra một đệ tử thế này, thật đúng là ông trời có mắt, thánh địa xứng đáng được tiếp tục hưng thịnh thêm mấy ngàn năm nữa.
“Nói xong chưa?” Lâm Phàm hỏi.
Âm Dương lão tổ lúng túng: “Xong rồi.”
Lúc bấy giờ lão không biết Lâm Phàm đang nghĩ gì, lão đã nói đến mức này, vứt hết liêm sỉ luôn rồi, dù là ai đi nữa thì hầu như đều sẽ thấy đã đủ.
Không cần tiếp tục gây khó dễ.
Lâm Phàm cười mỉa mai: “Lúc ngươi và Yêu tộc liên thủ, sao không nghĩ đến cảnh này, khi ngươi với Yêu tộc đánh hội đồng ta, sao ta chẳng thấy ngươi thương tình nương tay xíu nào vậy, khi ấy thủ đoạn của ngươi đúng là cực kì tàn nhẫn đó.”
“Không phải, là hiểu lầm thôi, cuộc chiến hồi trước, lão tổ ta chỉ tham gia cho vui, vẫn chưa dùng hết sức mà.” Âm Dương lão tổ ra sức biện hộ, không đúng, đây không phải biện hộ, mà lão chỉ đang kể lại đúng những gì đã xảy ra lúc đó thôi.
“Nói dễ nghe thật, lúc ấy ta bị Âm Dương đại đạo của ngươi quấn quanh, uy thế quả không tầm thường, trái đánh phải phòng, đã khiến ta gặp không ít nhọc nhằn, đây mà là chưa dùng hết sức của ngươi sao?”
Lâm Phàm chính là muốn chơi với Âm Dương lão tổ.
Đương nhiên hắn biết, một khi Âm Dương lão tổ đã tới đây, lão sẽ không vì vài ba câu này của hắn mà giãy nảy sỉ diện, nếu không mọi chuyện mà lão làm ban nãy đều xem như công cốc.
Âm Dương lão tổ nhìn thánh chủ với ánh mắt bất lực.
Ý tứ rất rõ ràng.
Thánh chủ đứng cửa giữa công bằng.
Xin giúp giùm tí.
“Lâm Phàm, lão tổ người ta lặn lội đường xa đến đây, cho thấy lão rất có thành ý.” Thánh chủ không nói quá nhiều, đại khái chính là muốn nói, đùa vậy đủ rồi, chừa lại cho người ta tí mặt mũi đi chứ.
Lâm Phàm và thánh chủ tâm linh tương thông, chỉ vỏn vẹn một câu.
Hắn đã hiểu được ngay ý thánh chủ muốn diễn đạt.
Thành ra hắn cũng không nhiều lời.
Lâm Phàm khẽ gật đầu.
Ý bảo mình hiểu rồi, trong lòng đã rõ.
Âm Dương lão tổ thấy thánh chủ đánh tiếng giúp mình, lão vội vàng nói: “Lâm thánh tử, quả thật ta rất có thành ý, để tỏ lòng xin lỗi vụ việc lần này, ta đã chuẩn bị một phần quà nhỏ trước khi đến đây, hy vọng Lâm thánh tử không chê, hai tông trước giờ luôn hòa hảo, thiết nghĩ không thể vì chút việc nhỏ lần này mà cắt đứt quan hệ.”
Còn chưa nói hết, lão đã gấp gáp lấy lễ vật ra.
Lúc nhìn thấy món quà này, tâm can Âm Dương lão tổ khẽ nhói lên, những gì lão tặng đều là đồ tốt, dù sao thì Lâm Phàm cũng đã tu luyện đến cảnh giới này, nếu lão tặng đồ đơn giản quá, sợ là sẽ khiến đối phương cảm thấy Âm Dương thần tông đang xem thường hắn.
Mà cho đồ tốt thì lão tổ đây rất đau lòng.
Chịu thôi.
Lão chỉ đành kìm nén nỗi đau mà chọn vài món tốt đưa cho hắn.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn từng món đồ mà Âm Dương lão tổ đưa ra.
Chẳng buồn quan tâm.
Hắn không hề hứng thú với mấy thứ vật chất bên ngoài này.
Sắc mặt cũng chẳng khá khẩm hơn.
“Âm Dương lão tổ, ngươi nghĩ đưa cho ta mấy thứ này là coi như xong chuyện sao, ta thấy ngươi ảo tưởng quá rồi đó, Lâm Phàm ta không sợ bố con thằng nào đâu, cường giả ta cũng cóc sợ.” Lâm Phàm trầm giọng tuyên bố.
Chương 822 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]