Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 823: CHƯƠNG 823: PHÁT HUY TỐI ĐA GIÁ TRỊ TUYỆT HỌC (1)

Âm dương lão tổ nghe thấy Lâm Phàm nói vậy.

Tim lão như muốn rớt xuống một cái bộp.

Cảm giác không ổn.

Lão đã dâng lên nhiều quà như thế, vậy mà đối phương vẫn không xem ra gì, đây là điều mà lão không lường trước được, lúc mới bắt đầu, lão chỉ nghĩ vô cùng đơn giản, đó là dù Lâm Phàm có thể sẽ hơi bất mãn, nhưng sau khi nhìn thấy mấy món lễ vật này, chắc chắn hắn sẽ thỏa hiệp.

Nhưng nào ngờ.

Hắn lại vẫn không chịu.

Việc này đúng là hơi trật đường ray rồi.

Lão nhìn về phía thánh chủ lần nữa.

Hy vọng lão ta có thể nói giúp mình vài câu.

Đứa đệ tử này của ngươi thật là quá quắt, bản lão tổ đã làm đến mức này rồi, thế mà hắn còn không chịu đồng ý, thật là quá đáng.

Hiển nhiên.

Lão không nói huỵch toẹt ra như vậy.

Điều này không nên.

Lão chỉ sợ nếu mình nói ra sự bất mãn trong lòng, một cuộc xung đột kịch liệt sẽ lại xảy ra, đây thực sự không phải là lựa chọn sáng suốt.

“Lão tổ đúng là rất hào phóng.” Thánh chủ tiến đến gần, lão ta phát hiện những món quà mà Âm Dương lão tổ tặng cho đều cực kì xịn, dù là Đạo cảnh thì cũng cần đồ tốt để dùng.

Trong lòng lão ta hiểu rõ.

Âm Dương lão tổ vì muốn xóa bỏ mâu thuẫn với Lâm Phàm, trái lại cũng đã bỏ hết vốn liếng rồi.

Thế mà, lão ta không ngờ Lâm Phàm lại tỏ ra chẳng thèm để ý.

Thánh chủ trầm tư.

Rốt cuộc là Lâm Phàm đang nghĩ gì?

Hắn tuyệt đối không thể không nói gì mà đã từ chối một cách vô tội vạ như vậy, chung quy thì nếu Lâm Phàm thật sự không muốn đếm xỉa tới Âm Dương lão tổ, với tính cách của hắn, nhất định sẽ không nói nhảm với lão đến tận bây giờ.

Âm Dương lão tổ bất đắc dĩ, khoát tay, ngoài miệng thì nói đâu có, nhưng trong lòng lại thầm la hét, ta quá hào phóng luôn đấy chứ, nhưng ngươi xem biểu hiện của hắn kìa, không coi quà của ta ra gì.

Thậm chí còn chẳng muốn nhận nữa.

Thật là khiến người ta khó xử.

Lâm Phàm nhìn Âm Dương lão tổ, híp mắt, ánh mắt có tính săm soi cực mạnh, hắn nhìn ra nội tâm Âm Dương lão tổ hơi hỗn loạn hoang mang, có loại cảm giác khẩn trương nói không nên lời.

Lão thầm gào thét.

Thằng nhóc thối.

Ngươi nhìn ta như vậy, rốt cuộc là có ý gì?

Có gì thì nói thẳng ra đi.

Đừng có quắt mắt nhìn người khác như thế.

Làm nội tâm người ta khẩn trương.

Có loại cảm giác nói không nên lời.

“Cũng được, thánh chủ đã ra mặt cầu tình giúp ngươi, Lâm Phàm ta cũng chẳng phải loại người hẹp hòi tính toán, nếu ngươi đồng ý với ta một việc, ta có thể hòa giải với Âm Dương thần tông các ngươi.” Lâm Phàm chậm rãi đề nghị.

Lời này vừa nói ra.

Âm Dương lão tổ mừng khôn xiết, lão chính là chờ những lời này, sao không nói sớm chứ, bất kể điều kiện là gì, chỉ cần ngươi nói ra, ta đảm bảo sẽ chấp thuận.

“Mời Lâm thánh tử nói.” Âm Dương lão tổ vô cùng khách sáo, đã chuẩn bị sẵn sàng, lão biết Lâm Phàm không dễ giải quyết, nhưng đây có là gì, chỉ cần hắn nói ra, chuyện gì lão cũng xử được.

Lâm Phàm nói: “Ta không hứng thú với bất kì thứ gì, nhưng lại khá đam mê với tuyệt học các phái, ta rất thích Âm Dương pháp của Âm Dương thần tông, tuy nhiên lão tổ có tình nguyện từ bỏ vật quý hay không, ta còn phải chờ xem đã.”

Âm Dương lão tổ thoáng ngẩn người.

Lão thật không ngờ Lâm Phàm thế mà lại đòi tuyệt học thần tông.

Lão thoáng do dự.

Vẻ mặt nghiêm trọng.

Cũng chẳng phải vì nguyên nhân nào khác, mà vì môn pháp này là nền tảng khai tông lập phái của thần tông, lão muốn từ chối, nhưng nghĩ đến trạng thái của Lâm Phàm, tên này đã lớn mạnh, giết thì chẳng được, mà đánh cũng không xong.

Nếu bây giờ lão không cho thì sau này tu vi tăng lên, hắn đi san bằng Âm Dương thần tông, cướp đoạt tuyệt học, ai mà cản nổi?

Tìm thánh chủ cầu tình ư?

Đừng có nằm mơ.

Khi Lâm Phàm thực sự có được năng lực như vậy, hiển nhiên người đứng sau hăng hái tiếp tay chính là thánh chủ.

“Được, nếu Lâm thánh tử đã yêu thích, vậy thì cho Lâm thánh tử cũng không sao, nền tảng thành lập thần tông chính là nhờ môn pháp này, nhưng đã qua nhiều năm rồi, đệ tử thần tông chia năm xẻ bảy, uy năng của nó lên đến Quang Minh đại đạo, để lại thần tông lại chỉ như người tài không được trọng dụng, hy vọng Lâm thánh tử có thể phát huy giá trị của nó.”

Âm Dương lão tổ đưa ra quyết định lớn.

Nếu đổi lại là một ai khác.

Người ta sẽ không làm như vậy.

Nào ai nỡ lòng từ bỏ.

Đồ nhà mình, cho dù nhà mình không thể lĩnh ngộ, nhưng cũng không muốn giao cho người khác, lão tổ cũng chỉ là bất đắc dĩ, lão cần phải duy trì thần tông.

Dường như lão đã nhìn thấy một vị thiên kiêu tung hoành Thần Võ giới trong truyền thuyết sống dậy.

Giải quyết tình cảnh xấu hổ giữa hai bên.

Hòa hảo như lúc ban đầu.

Cho dù tương lai xảy ra chuyện gì, thần tông cũng có thể được giữ vững muôn đời.

Đó chính là kỳ vọng lớn nhất của Âm Dương lão tổ.

Ngược lại Lâm Phàm cũng không ngờ Âm Dương lão tổ sẽ dứt khoát đồng ý tới vậy.

Cũng tốt.

Một khi đã như thế.

Tráu lại hắn cũng có thể rộng lượng tí.

Âm Dương lão tổ lấy quyển Âm Dương đồ ra: “Thứ ngươi muốn đây.”

Lâm Phàm nhận lấy Âm Dương đồ, lật đại vài trang để xem, quá tuyệt, khá hay ho đấy, đây hoàn toàn chính là quyển sách vỡ lòng phổ cập kiến thức người trẻ non dại.

Đây không phải là giả.

Hắn có thể cảm nhận được, quyển sách này toát lên sự cổ xưa, đó là tuyệt học được truyền lại từ thời xa xưa.

Thánh chủ đứng cạnh hết sức bất ngờ.

Lâm Phàm thế mà lại gây ra bóng ma tâm lý cho Âm Dương lão tổ lớn đến vậy, hoặc cũng có thể nói là Âm Dương lão tổ thấy được tiềm năng vô hạn của Lâm Phàm, sợ một ngày nào đó xảy ra chuyện mà bản thân không thể kiểm soát.

Vậy nên lão ta mới muốn bồi dưỡng quan hệ, cho dù phải đưa ra tuyệt học của Âm Dương thần tông thì cũng không ngần ngại.

Quá xúc động.

Hóa ra đệ tử nhà mình đã lớn mạnh tới mức này rồi, thật là không ngờ tới.

Sợ rằng Thiên Hoang thánh địa sẽ thực sự được Lâm Phàm đưa tới một trạng thái không tưởng.

Hiện giờ thánh địa đã mạnh lắm rồi.

Thế lực đứng đầu Thần Võ giới.

Nếu còn phát triển thêm bước nữa thì sẽ thành cái gì?

Chỉ có thể là Thiên Tôn.

Chương 823 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!