Nhưng hiện giờ Thiên Tôn có hay không vẫn còn là một dấu chấm hỏi, dù có thì cũng chỉ là hạng gà mờ, điển hình như Đường Phi Hồng, còn cách cảnh giới nửa bước rất xa.
“Hay lắm, lão tổ thật có khí phách, Lâm Phàm ta cũng không phải loại người thù dai, sau này Âm Dương thần tông các ngươi muốn làm gì thì làm, ta không quan tâm, nhưng nếu các ngươi tiếp tục đi theo Yêu tộc đối đầu với ta, thế thì đừng trách ta không nể tình.” Lâm Phàm trầm giọng tuyên bố.
“Đa tạ Lâm thánh tử, thần tông ta sẽ không liên thủ với Yêu tộc đối phó thánh tử.”
Âm Dương lão tổ đã quyết tâm.
Tập trung phát triển thần tông.
Về phần Yêu tộc…
Để bọn chúng ngỏm hết đi.
Những chuyện khác không hề liên quan đến lão.
Muốn kéo lão xuống nước?
Mơ đi.
“Cáo từ!”
Âm Dương lão tổ không muốn ở lại thánh địa, lão ôm quyền rời đi, đi cực kì nhanh, cũng không chờ thánh chủ giữ mình lại, nhưng mấy thứ trong tay lão thì vẫn bị Lâm Phàm đòi lấy.
Sự việc xảy ra hôm nay.
Nếu hỏi lão tổ có hận hay không.
Nhất định câu trả lời là hận tột cùng, nhưng hiện thực lại vả cho lão một bạt tay, đó là đối diện với sức mạnh vô song, mọi sự không cam lòng và phẫn nộ, thật ra đều chẳng thành cái thá gì.
Sau khi Âm Dương lão tổ rời đi.
Thánh chủ bất đắc dĩ hỏi: “Phàm ơi là Phàm, chẳng phải ngươi nói không có hứng thú với mấy thứ này sao?”
Xem như lão ta đã nhận ra.
Lâm Phàm chính là một tên cướp chính hiệu.
Rõ ràng hắn nói không thích món quà của người ta, lão tổ người ta cũng đã chuẩn bị mang về rồi, thế mà vừa rời đi, hắn lại giữ đồ của người ta lại, nhìn Âm Dương lão tổ nghẹn đỏ bừng mặt, lão ta cảm giác, việc làm này đúng là hơi xấu xa.
Nhưng chịu thôi.
Ai bảo Âm Dương lão tổ là người tới cầu hòa.
Không để lão ức chế thì coi sao được?
“Đồ dâng tới cửa, không lấy chẳng phải là phụ lòng, khiến lão cho rằng thánh địa chúng ta khinh thường lão sao?” Lâm Phàm cười đáp.
“Dù sao thì đối phương cũng là lão tổ của Âm Dương thần tông, ngươi vừa muốn đánh, lại vừa muốn gạt đồ, cũng không sợ đắc tội với người ta à.” Thánh chủ lắc đầu, trái lại cũng không trách tội Lâm Phàm, mà chỉ tùy ý trêu chọc vài câu mà thôi.
Lâm Phàm giải thích: “Lão bắt tay với Yêu tộc đối phó ta, ta cũng đã chuẩn bị sẵn hết rồi, đợi khi tu vi tăng lên, ta sẽ diệt sạch tất cả bọn chúng, lúc này lão đến cầu hòa, cũng coi như ta nể mặt thánh chủ, tha cho lão một mạng, lão nên cảm thấy may mắn vì điều này, bằng không, chẳng bao lâu nữa, lão sẽ phải quỳ xuống khóc lóc, xin ta tha mạng.”
Nếu lời này phát ra từ trong miệng người khác.
Nhất định thánh chủ sẽ kí đầu hắn, nhìn lại năng lực của mình đi, sao ngươi mạnh miệng quá vậy?
Nhưng lời này lại phát ra từ trong miệng Lâm Phàm.
Vậy thì khác.
Lão ta cảm thấy.
Những gì Lâm Phàm đều là lời thật lòng.
Thực sự không hề khua môi múa mép.
Đúng chính xác là như vậy.
Thánh chủ đã không thể nhìn thấu trình độ của Lâm Phàm, tu vi cao cường, đủ để hoành hành không kiêng kỵ, nếu cho hắn thời gian cô đọng đại đạo quy tắc hoàn chỉnh, ai còn có thể trở thành đối thủ của hắn, còn ai đủ khả năng cản trở bước đường hắn đi.
“Xem bản lĩnh của ngươi kìa.”
“Ha ha.”
Lâm Phàm cười, bản thân tìm được tuyệt học vừa ý, khi trở về nhất định phải lật xem thử mới được, ít nhất thì hình ảnh trong đó cũng rất thú vị.
Ngoài thánh địa.
Âm Dương lão tổ xuyên qua hư không, sắc mặt bình thường, không hề dao động, vẫn chưa vì cuộc gặp mặt ở thánh địa mà nổi trận lôi đình, giãy nảy lên, lão suýt đã bỏ mạng.
Hơi đâu mà lo chuyện giành lại vài ba món đồ.
Đột nhiên.
Lão nhìn thấy một bóng dáng lướt qua.
Phật môn?
Âm Dương thần tông và Phật môn vốn không hòa hợp, thấy cường giả Phật môn chẳng thèm chào hỏi, cứ vậy mà lướt qua mình, lão chửi thầm trong miệng.
Đồ lừa trọc vô lễ.
Lão tổ hết sức nghi ngờ.
Trông theo hướng đi của Phật môn, hình như là đến Thiên Hoang thánh địa.
Kỳ lạ?
Bọn họ định làm gì?
Lúc này.
Lâm Phàm đang tán gẫu với thánh chủ, không gì khác, chính là bàn về tình hình phía bắc bộ, Yêu tộc chủ động xông ra cũng không đáng sợ, nhưng Vu thần tộc thì cần phải để ý.
Nhưng Lâm Phàm vẫn là không nên chủ quan.
Yêu tộc là một quần thể lớn, chiếm cứ toàn bộ bắc bộ, kẻ ra tay đối phó hắn có thể là cường giả mạnh nhất Yêu tộc, nhưng chính xác là ai thì chưa biết, phải chăng Yêu tộc còn có mấy lão già bất tử thối nữa.
Đạo cảnh là Đạo cảnh.
Nửa bước Thiên Tôn là Thiên Tôn.
Chênh lệch giữa hai người là rất lớn.
“A di đà phật.”
Một bóng người tỏa ra ánh hào quang xuất hiện trong đại điện.
Làm gián đoạn cuộc trò chuyện của Lâm Phàm và thánh chủ.
“Hửm?”
Lâm Phàm nhíu mày.
Lão già Phật môn vào thánh địa làm gì?
Bọn họ không thường xuyên qua lại với Phật môn, hoặc là rất ít khi liên lạc, thậm chí cũng có thể nói là, mối quan hệ giữa Phật môn và rất nhiều thế lực trong Thần Võ giới được tốt lắm.
Bởi vì cường giả Phật môn tọa hóa ở ngoài rất nhiều.
Dẫn đến có vô số tuyệt học bị truyền ra bên ngoài.
Mà số tuyệt học này đều bị thế lực khắp nơi chiếm đoạt, các thế lực có được số tuyệt học ấy, nhất định sẽ coi chúng thành của riêng nhà mình, tuyệt đối không chịu đưa ra.
Phật môn biết được, đương nhiên cũng muốn thu hồi.
Nhưng làm gì có ai tình nguyện ý trả cho bọn họ.
Phật môn các ngươi cũng không có tuyệt học này, bằng chứng đâu mà nói tuyệt học bọn ta có được là của ngươi.
Chẳng hạn như Tần gia, bọn họ có được đến tuyệt học Phật môn, Phật môn đã phải đòi lại tới mấy lần, nhưng kết quả đều là về tay không, bởi vậy, mối quan hệ này, hiển nhiên cũng không được tốt.
“Nam Phật đại sư, chẳng hay có gì cần tìm?”
Thánh chủ hết sức kinh ngạc, vừa mới tiễn Âm Dương lão tổ đi, không ngờ lại nghênh đón Nam Phật, lão ta vô cùng nghi ngờ, chẳng lẽ dạo này thánh địa rất được hoan nghênh sao?
Nam Phật chắp tay trước ngực nói: “Làm phiền rồi.”
“Nào có, Nam Phật đại sư chịu tới, là phúc của thánh địa.” Thánh chủ cười đáp.
Tuy không quá ưa nhau.
Nhưng đánh người không vả mặt.
Xử sự thì vẫn nên đúng mực.
Giao lưu ấy mà.
Quan trọng nhất chính là tình hữu nghị.
Lâm Phàm không hứng thú với Phật môn, khi chuẩn bị rời đi thì lại bị Nam Phật ngăn lại.
Chương 824 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]