Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 831: CHƯƠNG 831: HÀNH ĐỘNG CỦA YÊU TỘC (3)

Đường Phi Hồng cũng biết tu vi Lâm Phàm thâm hậu, sớm đã đạt tới cảnh giới của bọn họ rồi, việc tu luyện bình thường, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến hắn, nhưng hiển nhiên nhắc nhở còn hơn không.

Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng sư phụ rời đi.

Hắn thoáng trầm tư.

Lâm Phàm nghĩ về tình trạng của sư phụ, nếu trước kia bản thân không nhìn ra, thì hiện tại hắn đã thật sự nhìn thấu, dường như trạng thái của sư phụ hơi không tốt lắm, chắc là có biến rồi.

Lâm Phàm ngẫm nghĩ.

Tạm thời không nên quản nhiều.

Hắn trực tiếp trở về tiếp tục tu luyện.

Mục tiêu lần này rất đơn giản.

Đó là tu luyện thành công Phạt Thiên thức thứ ba, sau đó cô đọng ra chín đạo quy tắc viên mãn, khắc đạo văn vào Đệ Nhị Cốt, quả thật ngoại giới có rất nhiều chuyện, nhưng những việc này đều không liên quan đến hắn.

Chỉ cần hắn không ra ngoài, đi gây thị phi lung tung.

Thế thì những việc đó không liên can gì đến hắn.

Tây bộ, Phật môn.

Sau khi đại năng của tứ đại Phật môn trở về, Phật môn tây bộ biết ngay là bọn họ đã lấy được cách tu luyện Lôi Phật Thân sáu tay từ tay Lâm Phàm, không phải tây bộ không muốn tìm đến Lâm Phàm, mà là vì họ tiếc tuyệt học nhà mình.

Nhưng hiện giờ, nội bộ Phật môn đã có được pháp thân đó.

Tây bộ nghĩ rất đơn giản, chỉ cần nói chuyện đàng hoàng, để xem bọn họ có thể lấy được Lôi Phật Thân sáu tay từ chỗ những Phật môn khác hay không, cho dù phải dùng tuyệt học trao đổi với tứ đại Phật môn thì bọn họ cũng cam lòng.

Chẳng qua là tây bộ không muốn giao tuyệt học cho người ngoài Phật môn mà thôi.

Đáng tiếc.

Tứ đại Phật môn làm gì thèm để ý đến họ.

Về phần rốt cuộc kết quả ra sao.

Còn phải chờ xem Phật môn bọn họ giải quyết nội bộ thế nào.

Thời gian thấm thoát.

Sau một hồi.

Ở một nơi hiếm thấy vết tích của con người, núi non trùng điệp, quanh năm bị sương mù dày đặc bao phủ, có vẻ vô cùng thần bí.

Nơi nào đó trong núi.

Có một căn nhà tranh, nhà tranh đơn sơ cực kì, sự trống trải mang đến cho người ta loại cảm giác thần bí.

Trong sân.

Một lão già râu dài mặc áo bào trắng, ngồi bên bàn cờ, tùy tiện bày bố các quân cờ trắng đen.

Lúc thì loay hoay đánh cờ, lúc thì ngước nhìn trời cao.

Tổng thể mang đến cho người ta một loại cảm giác siêu phàm thoát tục, tựa như lão đã hợp cùng một thể với cả trời đất, mỗi cái nhấc tay nâng chân, dường như đều không hẹn mà hòa hợp với đại đạo thiên địa, khiến người ta cảm thấy hết sức thần bí.

“Lão gia, mời dùng trà.”

Một cậu bé mặc đạo phục, bưng khay trà, đứng nghiêm chỉnh bên người lão già ấy.

Đây là đạo đồng của lão.

Trông thì như rất nhỏ tuổi, nhưng giữa hai đầu lông mày của cậu bé lại mang nét trầm tư không nên có ở một đứa trẻ.

Dường như cậu bé đã sống rất lâu, tuy thân hình không lớn, nhưng nội tâm đã là một ông già.

“Ừm.”

Lão già híp mắt lại, chăm chú nhìn vào bàn cờ, suy nghĩ sớm đã bay về phương trời nào.

“Lão gia, cả trăm năm qua ngài vẫn luôn xếp bàn cờ này, vậy nghĩa là sao?” Đạo đồng tò mò hỏi, cậu ta không biết vì sao lão gia lại như vậy, trong mắt cậu ta, không gì làm khó được lão gia, lão gia chính là người lợi hại nhất thế gian, nào ngờ, dù tài giỏi đến thế, lão gia vẫn thường xuyên cau mày.

Cậu ta hoàn toàn không hiểu.

Rốt cuộc đó là chuyện gì, mới có thể khiến lão gia như vậy.

Lão già chậm rãi đáp: “Thiên địa đại thế đã lặng lẽ thay đổi, có lẽ đại kiếp nạn sắp xảy ra, lão gia ta, tuy có khả năng quỷ thần khó lường, nhưng đối mặt với đại thế sắp tới này, chung quy vẫn là có phần bất lực.”

Đạo đồng nói: “Dù đại thế có thay đổi cỡ nào thì vẫn sẽ nằm trong tầm kiểm soát của lão gia.”

Lão già lắc đầu, cũng không nhiều lời, đạo đồng thì hiểu gì chứ, cũng không thể biết được gì, có những chuyện, không phải cứ cậu ta muốn là hiểu được.

Nhớ năm đó.

Lão và Phạt Thiên Thiên Tôn cùng vô số Thiên Tôn hảo hữu, cả cộng đồng Phạt Thiên đều chiến đấu oanh liệt, nhưng cuối cùng kết quả thì sao, kẻ chết, người bị thương, lão có thể sống sót, cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.

Lão không thể rời khỏi khu vực này.

Nếu không thân phận dư nghiệt Phạt Thiên của lão sẽ bị phát hiện, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Lão đang đợi.

Chờ đợi thời cơ cuối cùng.

Có lẽ cơ hội này sẽ tan thành mây khói, có thể từ đây sẽ không còn hy vọng, nhưng lão vẫn mong đợi.

Yêu tộc bắc bộ.

Tộc trưởng Thiên Yêu tộc, Hoang Lang tộc, Hoàng Tuyền tộc và vô số các đại Yêu tộc khác đều tề tụ về đây.

Ngọn lửa kiêu ngạo năm xưa vẫn chưa bị dập tắt.

Chủ đề bàn luận của bọn họ chính là Lâm Phàm.

Người này đã trở thành nỗi hận chung trong Yêu tộc.

Đáng tiếc, tình hình hiện tại lại vô cùng bất lợi với bọn họ.

“Các vị, nếu tên này không bị diệt trừ, Yêu tộc chúng ta khó mà yên ổn.” Sau khi tộc trưởng Thiên Yêu tộc tĩnh dưỡng khỏe mạnh, việc đầu tiên ông ta làm chính là tổ chức hội nghị tiêu diệt Lâm Phàm.

Chước Thần lên tiếng: “Đúng vậy, sự tồn tại của hắn đã uy hiếp nặng nề tới nghiệp lớn sau này của Yêu tộc chúng ta.”

Hoàng Tuyền tộc U Minh lão tổ bất đắc dĩ nói: “Đừng nghĩ mọi chuyện đơn giản như thế, mạnh miệng thì ai mà không kêu gọi được, nhưng hành động kiểu gì đây, cuộc chiến trước, kết quả thế nào? Ắt trong lòng mọi người đều biết rõ, ai có thể giết chết được hắn, dựa theo những gì ta điều tra gần đây, tên này lại đang tu hành trong thánh địa, các người thử nghĩ mà xem, khi hắn xuất quan, tình hình sẽ đến mức nào, có lẽ các vị đều sẽ bị hắn xử đẹp.”

Chước Thần càng nghĩ càng giận: “Nhân tộc không đáng tin, lão tổ Âm Dương thần tông thế mà lại đi Thiên Hoang thánh địa xin giảng hoà, thực sự là mất hết thể diện, lúc trước vì cắm rễ ở bắc bộ, lão thân mật này nọ với Yêu tộc chúng ta ra sao, tất cả đều là lừa gạt.”

Hầu hết tộc trưởng Yêu tộc đều oán giận.

Hận không thể lôi Lâm Phàm ra, đánh hắn một trận ra trò.

Đáng tiếc…

Một lời của U Minh lão tổ.

Nói đến nỗi khiến bọn họ á khẩu không trả lời được.

Sự thật quả là như thế.

Cho dù kêu gọi hùng hổ đến cỡ nào.

Nhưng đến cả một biện pháp quèn bọn họ cũng chẳng có.

Chương 831 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!