U Minh lão tổ cảm thấy, tức giận nhưng vô lực, chính là đang nói về Yêu tộc bọn họ.
Trừ khi…
Yêu tộc có lão trùm, nhưng trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ, lão tiền bối Yêu tộc sao có thể để bọn họ muốn kêu là kêu, cứ cái gì không ổn là lão ta lại đi bế quan, đến tận bây giờ còn chưa ra tới.
Chưa đến thời khắc mấu chốt liên quan tới sự tồn vong của Yêu tộc, chắc chắn lão già đó sẽ không chịu ló đầu ra.
Chước Thần trách móc: “Cả Vu Thần tộc cũng chẳng đáng tin, trận chiến lúc đó, bọn họ chỉ luôn đứng vây xem, còn nói muốn cho Lâm Phàm đòn chí mạng cuối cùng, nhưng đến cả cơ hội cũng không có, nếu bọn họ chịu ra mặt sớm hơn, đã không xảy ra nhiều chuyện thế này.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc giải thích: “Vu Thần tộc bị Nhân tộc đuổi giết, nếu chủ động ra tay, sợ là sẽ có phiền phức lớn.”
“Hừ, phiền phức, hiện giờ mối phiền của Yêu tộc chúng ta còn chưa đủ lớn sao, Lâm Phàm như một cây lưỡi hái vậy, đã treo ngay trên cổ chúng ta rồi, ngươi nói thử xem, nếu phút chót Yêu tộc rơi vào tầm ngắm trả thù của Lâm Phàm, Vu Thần tộc có thể ra mặt tương trợ hay không?” Chước Thần tức giận hỏi.
Phần lớn tộc trưởng Yêu tộc cũng không lên tiếng.
Đối với bọn họ.
Chuyện này đã xảy ra.
Nói nhiều như vậy thì có tác dụng gì?
Giữa Vu Thần tộc và Yêu tộc có sự hợp tác, nhưng loại quan hệ hợp này lại giả dối tột cùng, hoàn toàn chỉ vì ích lợi trước mắt, mối liên minh hết sức lỏng lẻo.
Nhưng vào lúc này.
Một giọng nói truyền đến.
“Các vị nói xấu sau lưng bọn ta, cũng không phải thói quen tốt đâu.”
Một bóng dáng xuất hiện.
Vu thần đã tự mình đến.
Các tộc trưởng Yêu tộc thấy có người xuất hiện, đều dồn sự chú ý lên người gã, bọn họ rất tò mò, Vu thần tộc sẽ cho ra dạng công đạo gì, hay là quyết sách.
Lâm Phàm là đối thủ khó xơi nhất mà bọn họ gặp được từ trước tới nay.
Chỉnh đến nỗi bọn họ tối tăm mặt mũi.
Ngày thường hắn đều bế quan tu luyện trong thánh địa.
Muốn giết chết đối phương, chỉ có đánh vào thánh địa, nhưng bọn khốn thánh địa đó đều dễ bắt nạt sao?
Có thể để bọn họ tùy ý nắm đầu chắc?
Cho nên mới nói.
Đối với bọn họ.
Tình huống hiện tại vô cùng phức tạp.
Vu thần biết đám Yêu tộc này đang nghĩ gì.
Gã cũng biết, đám tộc trưởng Yêu tộc đó có thành kiến rất lớn với mình, cơ mà, sự thật chính là như vậy, Vu Thần tộc đã tính sai, không ngờ Lâm Phàm lại có năng lực này.
Thế mà lại biến mất vào hư không.
Khiến cho bọn họ lỡ mất cơ hội.
Chỉ cần Lâm Phàm còn tiếp tục nấp trong thánh địa, bọn họ sẽ không có cơ hội đánh chết hắn, chờ đến thời cơ? Không được, tên oắt đó rất biến thái, nếu cho hắn thời gian, chính là để hắn lớn mạnh hơn, hiện giờ bọn họ đã không thể giết chết hắn, nếu còn cho hắn thời gian, thế thì điên à?
“Vu thần, nếu ngươi đã tới, thế thì nói nghe xem, ngươi nghĩ nên xử lý vụ này thế nào, Lâm Phàm hắn là kẻ thù của Yêu tộc bọn ta, nhưng hắn cũng đã phá hư không ít chuyện của Vu Thần tộc, các ngươi có thể nuốt trôi cục tức này sao?” Chước Thần trầm giọng, sau đó nói tiếp: “ Năm đó Vu Thần tộc các ngươi chính là bị Nhân tộc tiêu diệt, là cường giả của Yêu tộc bọn ta đã cứu ngươi về đây, nếu không nhờ Yêu tộc bọn ta cứu giúp, Vu Thần tộc các ngươi cũng chẳng có ngày hôm nay đâu.”
Yêu tộc biết rất rõ tình cảnh của Vu Thần tộc.
Nhưng đây là Yêu tộc để lại một cường địch cho Nhân tộc.
Một kẻ địch có mối huyết hải thâm thù.
Chỉ là Vu thần đã lột xác, trở nên cứng cáp hơn, toàn bộ Vu thần tộc cùng kề vai sát cánh với Yêu tộc, Vu thần càng trưởng thành càng giống với cường giả của bọn họ.
“Đúng vậy, bổn tọa còn sống, quả thật là nên cảm tạ các vị cường giả Yêu tộc đã chở che, vốn dĩ mọi người trong Thần Võ giới đều mạnh ai nấy khỏe, không quấy rầy lẫn nhau, nhưng từ khi hắn xuất hiện, sự cân bằng đó đã hoàn toàn bị phá vỡ.”
“Yêu tộc cũng được, Nhân tộc cũng được, tuy có xung đột, nhưng vẫn chưa từng trầm trọng như tình trạng của chúng ta hiện nay.”
“Thế mà từ khi Lâm Phàm xuất hiện, hẳn là các vị cũng cảm nhận được, hắn đang uy hiếp đến chúng ta.”
Vu thần cẩn thận phân tích tình hình.
Toàn thể Yêu tộc rơi vào im lặng.
Quả là như thế.
Đâu chỉ uy hiếp.
Thực sự là hắn muốn lấy mạng họ luôn rồi.
“Vậy ngươi nói coi chúng ta nên làm gì bây giờ?” Trái lại Chước Thần cũng rất sẵn lòng nghe xem Vu thần có thể có biện pháp gì.
Hầu hết các tộc trưởng Yêu tộc đều bất lực.
Bọn họ tới đâu thì hay tới đó, để xem mấy đại tộc trưởng kia nghĩ thế nào, một thân một mình đối phó, chỉ là tìm chết, đánh theo bầy mới là lựa chọn thông minh.
Vu thần trả lời: “Yêu tộc và Nhân tộc chung sống đến bây giờ, xem như nước sông không phạm nước giếng, mà mâu thuẫn lần này, cũng là do đối phương đã giết chết cường giả Yêu tộc trước, theo lý mà nói, là hắn sai, nhưng thực lực của hắn, chẳng khác gì một ngọn núi to đè trên đầu trên cổ các vị, sợ rằng sau khi bế quan thì hắn sẽ càng mạnh hơn, trở thành mối hủy diệt khủng khiếp đối với Yêu tộc.”
“Nhưng các vị đừng quên, Yêu tộc cũng không phải là không có lão tiền bối, chỉ là bọn họ đang bận bế quan mà thôi, còn rốt cuộc chừng nào họ mới có thể ra, không ai biết được.”
“Bởi vậy, điều ta muốn kiến nghị chính là, các vị tộc trưởng hãy đến Thiên Hoang thánh địa để nói chuyện với thánh chủ, tạm thời giảm bớt xung đột hai bên.”
Đây là cách duy nhất mà gã có thể nghĩ ra.
Trừ khi Lâm Phàm tiếp tục ra ngoài tìm chết, Yêu tộc và Vu Thần tộc dồn toàn lực tiêu diệt hắn.
Nếu không sẽ để lại hậu hoạn.
Chước Thần không thể nhịn được nữa mà tức giận la lên: “Con khỉ, đây là cách của ngươi đó hả? Nói đến cùng vẫn là bảo Yêu tộc bọn ta phải cúi đầu, cầu xin dưới chân bọn họ?”
“Âm Dương thần tông có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế, nhưng Yêu tộc bọn ta thì không.”
Chước Thần hận Lâm Phàm đến thấu xương.
Vu thần kiến nghị như vậy.
Chẳng khác nào đang châm ngòi lửa.
Khiến Chước Thần bùng nổ trong phút chốc.
Nháy mắt.
Cả Yêu tộc náo loạn cả lên, một số người cúi đầu trầm tư, nhưng một số khác rõ ràng là đang rất phẫn nộ.
Chương 832 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]