Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 833: CHƯƠNG 833: HÀNH ĐỘNG CỦA YÊU TỘC (5)

Bọn họ nhìn Vu thần đầy căm tức.

Không ngờ đối phương thế mà lại nói ra lời vô nghĩa như thế.

Tộc trưởng Thiên Yêu tộc nhíu mày lên tiếng: “Yêu tộc cầu hòa, nếu để chuyện này truyền ra bên ngoài, thể diện của Yêu tộc thật sự sẽ bay sạch.”

“Không, hòa ở đây, không phải là hòa.” Vu thần cười nói.

“Là sao?”

Vu thần nói tiếp: “Trận chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc, đã qua không biết bao lâu, năm đó Yêu tộc bá đạo cỡ nào, có ai trong Thần Võ giới là không sợ, hơn nữa Yêu tộc cũng không thân thiết với Nhân tộc bọn họ, chuyến cầu hòa này, có thể gọi là bị cưỡng ép, Lâm Phàm gây ra mâu thuẫn giữa Nhân tộc và Yêu tộc, các vị hoàn toàn có thể phàn nàn với Thiên Hoang thánh địa, bởi vì hành vi của Lâm Phàm, sự chung sống hòa bình giữa Yêu tộc và Nhân tộc mới bị phá vỡ.”

“Làm khởi dậy đại chiến giữa Yêu tộc và Nhân tộc, mà một khi chiến tranh bùng nổ, ắt xảy ra sinh linh đồ thán, cho dù thánh địa bọn họ không sợ, nhưng những thế lực khác trong Nhân tộc sẽ nghĩ thế nào?”

“Đến lúc đó, trái lại thánh địa chính là tên đầu sỏ gây tội trong Nhân tộc.”

Vu thần tỏ vẻ nguy hiểm.

Tộc trưởng Thiên Yêu tộc hỏi: “Ngộ nhỡ lại nổ ra một cuộc chiến nữa thì sao? Yêu tộc hiện giờ không chịu nổi một trận với Nhân tộc đâu.”

Ông ta nhíu mày.

Cứ cảm thấy như Vu thần đang coi bọn họ thành vật hi sinh.

Vu thần tự tin đáp: “Không đâu, sẽ không có đánh nhau, Thiên Hoang thánh địa không muốn, những thế lực Nhân tộc khác càng không, chỉ cần các vị nói đây là áp lực do Lâm Phàm ép Yêu tộc, nếu sau này hắn muốn đánh đến cùng với Yêu tộc, tất nhiên Yêu tộc sẽ không để cho hắn có thời gian lớn mạnh, thánh địa cũng sẽ hiểu ngay thôi.”

Tộc trưởng Thiên yêu tộc lại thắc mắc: “Hiểu cái gì?”

Vu thần kiên nhẫn giải thích: “Hiểu rằng không phải Yêu tộc muốn đánh nhau, mà là bất đắc dĩ bị ép, tất nhiên là đến cuối, Thiên Hoang thánh địa sẽ làm hòa với Yêu tộc thôi, nói như vậy, Yêu tộc không những không bị mất mặt, mà đồng thời còn có thể ổn định thánh địa, càng khiến Lâm Phàm có loại ảo giác, cuộc chiến giữa Yêu tộc và Nhân tộc vĩnh viễn sẽ không xảy ra, mâu thuẫn đã được giải quyết.”

“Cho nên rất dễ khiến Lâm Phàm thả lỏng cảnh giác, chỉ cần hắn bước ra khỏi thánh địa, chúng ta sẽ có thể tìm được cơ hội, một đòn giết chết hắn.”

Vu thần nói thì nghe hay lắm, nhưng trong mắt Yêu tộc, bọn họ vẫn cảm thấy mất mặt, trước có Âm Dương thần tông cầu hòa, sau có Yêu tộc tìm tới cửa, nghĩ tới nghĩ lui, đây là loại chuyện gì vậy?

“Lỡ như hắn không ra thì sao?” Tộc trưởng Thiên Yêu tộc phân vân.

Vu thần đáp: “Hắn có thể ra thì tốt, nhưng không ra tới thì cũng chả sao, ít nhất có thể giúp Yêu tộc có thêm thời gian, số người muốn giết hắn không phải ít, một khi các lão tiền bối bế quan ra, kẻ đầu tiên muốn xử chính là hắn.”

Nghe thấy lời này.

Nhóm cường giả Yêu tộc im lặng.

Bọn họ đang suy ngẫm cách mà Vu thần nói.

Có cường giả Yêu tộc hiểu được.

Nhưng bọn họ vẫn luôn trầm tư.

Vu thần bình tĩnh nhìn họ, trái lại gã cũng không gấp, mà cho bọn họ thời gian suy nghĩ, những gì cần nói gã cũng đã nói hết rồi.

Sắc mặt Chước Thần không tốt lắm: “Muốn đi thì các ngươi tự mà đi, Hoang Lang tộc ta tuyệt đối sẽ không chịu.”

U minh lão tổ nói: “Có thể bàn bạc thử xem, lời Vu thần nói không phải là không có lý, ta cảm thấy chúng ta nên thảo luận với nhau.”

U Tử phong.

Kết thúc chuỗi ngày tu luyện Phạt Thiên thuật thức thứ ba, đối với Lâm Phàm mà nói, hắn cảm thấy như sâu trong bản thân chạm vào thứ gì đó không thể giải thích được.

Một luồng hơi thở mạnh mẽ quấn quanh mình.

Loáng thoáng.

Hắn thế mà lại có hơi thở của Phạt Thiên Tôn.

Đây là hơi thở có được nhờ tu luyện Phạt Thiên Thuật thức thứ ba.

Lúc này.

Lâm Phàm mở to mắt.

Hắn ngồi khoanh chân lại, không biết hai chân đã cách khỏi mặt đất từ khi nào, lơ lửng giữa không trung.

“Nếu cứ theo đà này mà tu luyện, hình như ta đang theo đường lối của Phạt Thiên Tôn”

Đây là điều khiến hắn run rẩy vì phấn khích.

Hắn không hề có hứng thú với Phạt Thiên.

Điều khiến hắn thích thú nhất chính là bất tử.

Dẫn theo sư tỷ, cùng nhau trường sinh.

Lâm Phàm nhịn xuống sự nóng vội trong lòng, tiếp tục tu luyện, Phạt Thiên là thứ mà người tài giỏi theo đuổi, nhưng hắn thì không có hứng thú với Phạt Thiên, chỉ muốn chăm chỉ tu luyện, phá vỡ giới hạn bản thân.

Những chuyện khác hắn không có nhu cầu.

Lúc này, cả ngọn U Tử phong đều hết sức im ắng, ngoại trừ tiểu lão đầu đang trồng hoa, thỉnh thoảng ngó vào gian phòng này ra, không còn ai chú ý đến nơi này.

Nhóm người áo trắng cũng không tới làm phiền Lâm Phàm.

Từ sau trận chiến giữa Lâm Phàm và Yêu tộc.

Bọn họ đã hiểu gánh nặng vác trên vai sư đệ rốt cuộc nặng đến cỡ nào.

Sư đệ phải đối mặt với đám cường giả như hổ đói rình mồi đó.

Nhất định là rất áp lực.

Bởi vậy, bọn họ không muốn đi quấy rầy sư đệ, mà để sư đệ chuyên tâm tu luyện, hy vọng sư đệ có thể gia tăng lên tu vi không ngừng.

Các đệ tử của Thiên Hoang thánh địa đều rất ngưỡng mộ Lâm Phàm.

Đặc biệt là nữ đệ tử, càng hâm mộ điên cuồng hơn, cứ trông về phía U Tử phong, thiếu điều muốn biến thành hòn vọng phu luôn rồi.

Mà từ trước tới giờ thánh địa nghênh đón lớn nhất thịnh thế.

Hiện tại có quá nhiều người muốn gia nhập vào thánh địa.

Tuy lúc trước cũng từng có không ít người.

Nhưng hiện giờ số lượng lại tăng lên đến gấp mấy chục lần trước kia, thậm chí là gấp trăm lần, vô số người tới từ các khu vực khác nhau, đều muốn gia nhập vào Thiên Hoang thánh địa.

Điều đó đã khiến người phụ trách việc này, trưởng lão Triệu Đại Chính hết sức bận rộn.

Nhiều người thì tốt.

Có thể chọn ra đệ tử chất lượng cao.

Nhưng muộn phiền duy nhất chính là…Có quá nhiều việc lo không xuể.

Tất cả mọi người đều biết.

Hết thảy những chuyện này đều do Lâm Phàm mang đến.

Hiện tại, trong toàn bộ Thần Võ giới, đối với các tu luyện giả tầm thường, Lâm Phàm chính là thần tượng của họ, thậm chí còn có rất nhiều tu luyện giả có thế lực bối cảnh, cũng xem Lâm Phàm thành thần tượng lớn nhất cuộc đời mình.

Mẹ nó quá trâu bò rồi.

Chương 833 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!