Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 837: CHƯƠNG 837: SAO NGƯƠI LẠI KIÊU NGẠO THẾ CHỨ? (3)

Nếu phải thì nói tiếp.

Không phải thì cút xéo, khỏi nói nhiều.

Một chút thể diện cũng chẳng cho.

Lâm Phàm biết mình và Yêu tộc đã đi đến tình trạng này.

Cầu hòa?

Hắn không muốn.

Yêu tộc cũng không muốn.

Hôm nay Yêu tộc tới đây cầu hòa, thật ra là muốn ổn định hắn, bởi vì sự xuất hiện của hắn đã mang đến áp lực cho Yêu tộc, đối với Yêu tộc mà nói, nếu cứ theo cái đà này, có lẽ không bao lâu nữa, hắn sẽ đi san bằng cả Yêu tộc.

Yêu tộc có nhiều cường giả cùng liên thủ, đơn thân độc mã chiến đấu, bọn họ chết chắc.

Cho nên Yêu tộc ổn định hắn trước.

Là muốn chờ sau này có cơ hội, lại tìm cách đánh chết hắn sao?

Lâm Phàm thầm bật cười.

Hắn sớm đã nhìn thấu suy tính của Yêu tộc.

Mà hắn cũng muốn tạm thời ổn định Yêu tộc, thời cơ chưa tới, bản thân vẫn chưa thành thục, chờ thời cơ chín muồi, bất cứ ước định gì cũng chỉ là tờ trang giấy, thổi một cái là bay, độ tín nhiệm chẳng đáng nói.

Tộc trưởng Thiên Yêu tộc đứng ở cửa siết chặt hai tay, gân xanh nổi lên, lửa giận bùng cháy.

Nhịn, ta nhịn.

Ông ta không có cách nào khác.

Chỉ đành kìm nén cơn tức trong lòng.

Ông ta không muốn nói chuyện.

Sợ rằng một khi bản thân mở miệng, sẽ nhịn không được mà phẫn nộ, lại lần nữa phá hư cục diện, chỉ có thể hết mình nhẫn nhịn.

“Phải, quả thật giữa Yêu tộc và Lâm thánh tử từng có nhiều mâu thuẫn, nhưng hiện giờ Yêu tộc xóa bỏ xung đột, vì hoà bình hai tộc, hy vọng Lâm thánh tử có thể thu tay lại, để Yêu tộc và Nhân tộc được chung sống hoà bình.” U Minh lão tổ đề nghị.

Tuy trong lời nói không có hai chữ ‘cầu hòa’, nhưng ý tứ được biểu đạt còn rõ hơn ban ngày.

“Hiểu rồi, vậy là cầu hòa.”

Khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên, nhìn lướt qua thánh chủ bên cạnh.

Thánh chủ khẽ gật đầu, để Lâm Phàm tự mình giải quyết.

Lâm Phàm đáp: “Được, nếu Yêu tộc các ngươi đã lên tiếng, Lâm Phàm ta cũng không phải loại người không nói đạo lý, nhưng ta nghe nói Thiên Yêu tộc rất thích ăn thịt người, Khuê Dương, thiên kiêu của Thiên Yêu tộc từng ăn thịt người trước mặt ta, bị ta nhớ mặt, không bằng lấy thành ý để chứng minh, Yêu tộc thả hết Nhân tộc bị bắt giữ, thế nào?”

Nghe thấy Lâm Phàm nhắc tới Thiên Yêu tộc, tộc trưởng đứng ở cửa, hít sâu một hơi, thầm nhủ với chính mình, ổn định tinh thần, nhất định phải ổn định, tuyệt dối không được xúc động.

U Minh lão tổ liếc nhìn đám tộc trưởng Yêu tộc.

Hình như là đang trưng cầu ý kiến.

Hoặc cũng có thể là lão đang nói với bọn họ, không cần biết có các ngươi đồng ý hay không, việc này để ta làm chủ.

“Được, nếu Lâm thánh tử đã đề nghị, Yêu tộc ta sẽ đáp ứng.”

U minh lão tổ đã không còn lựa chọn.

Nếu lão không đồng ý, thế thì việc thỏa thuận sẽ không tài nào tiếp tục được nữa, cũng chẳng thể đi tới tình trạng như lời nói của Vu thần, Yêu tộc và Nhân tộc thật sự có thể chung sống hoà bình sao?

Không thể.

Chỉ hòa hoãn bớt thôi, chờ đến thời cơ thích hợp, đó là lúc Yêu tộc phản lại Nhân tộc, loại mục tiêu vĩ đại này chính là điều bọn họ luôn ghi nhớ.

Ai cũng không được quên.

“Được, có cơ hội ta sẽ đi dạo vòng quanh Yêu tộc, nhớ kỹ lời ngươi đã hứa, nếu để ta nhìn thấy một nô dịch Nhân tộc nào của Yêu tộc, ta sẽ đại khai sát giới.” Lâm Phàm vẫn tươi cười như cũ, nhưng U Minh lão tổ lại cảm thấy, nụ cười này khiến người ta có cảm giác không rét mà run.

Tựa như bị vùi trong hầm băng.

Toàn thân lạnh lẽo.

Lão nghe thấy lời Lâm Phàm nói, muốn tức giận, nhưng phải kìm lại, chịu đựng, trong đầu vẫn luôn ghi nhớ mục đích đến đây của mình, còn không phải là vì giải hòa sao?

Để Yêu tộc bắc bộ có thêm thời gian bình phục.

Đồng thời làm Lâm Phàm lơ là cảnh giác.

Mối quan hệ của Yêu tộc và Vu Thần tộc cần phải gắn bó hơn, bọn họ đều biết rõ thực lực của Lâm Phàm, vây giết bình thường sẽ không có tác dụng, đối phương muốn đi thì đi, kĩ năng chạy trốn quỷ thần khó dò đó quá bá đạo, không hề tạo ra động tĩnh, tựa như xuyên qua dòng thời không

Cho nên.

Muốn động thủ với Lâm Phàm.

Cần phải suy nghĩ thật kĩ càng.

Tìm được biện pháp tuyệt sát.

U Minh lão tổ hít sâu một hơi nói: “Được, Yêu tộc bọn ta sẽ làm được, hy vọng hai tộc giao hảo trọn đời.”

“Hay lắm.” Lâm Phàm mỉm cười.

Nụ cười hơi giả trân.

Hắn lười phải diễn kịch đến cùng với Yêu tộc, mặc kệ nụ cười giả tạo dến mức nào, cho dù bị Yêu tộc nhìn thấu cũng chẳng sao, Lâm Phàm ta chính là như vậy đấy, không phục cũng phải phục, Yêu tộc các ngươi làm gì được ta?

Nói xong.

Yêu tộc không ở lại lâu mà vội vàng rời đi, U Minh lão tổ biết rất nhiều Yêu tộc ở đây đã tức lắm rồi, nếu tiếp tục day dưa, ai biết được Lâm Phàm sẽ còn nói ra những gì, hoàn toàn chọc giận Yêu tộc, từ đó mà sai một li đi cả bàn cờ.

Bởi vậy.

Sớm rút về.

Mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Chờ sau khi Yêu tộc đã rời đi.

Thánh chủ mới đi đến bên người Lâm Phàm, vỗ vai hắn: “Yêu tộc có vẻ thân thiện hơn Phật môn nhiều.”

“Ha ha, Yêu tộc chỉ đang diễn kịch với ta thôi, bọn chúng cần thời gian, ta cũng cần thời gian, cuối cùng nếu không phải bọn chúng ra tay với ta, thì chính là ta xuống tay với bọn chúng, tùy tiện sỉ nhục một phen là được, ai rảnh đâu mà lãng phí tâm hơi với lũ khùng này.” Lâm Phàm cũng không quay đầu lại, nói.

Thánh chủ vui mừng gật đầu: “Ngươi có thể hiểu thì tốt, Yêu tộc luôn có tâm muốn tiêu diệt Nhân tộc, bọn chúng đang đợi, chờ lão yêu Yêu tộc bế quan ra.”

“Người thánh chủ đang nói là Thiên Tôn Yêu tộc?” Mặt Lâm Phàm khẽ biến sắc, nếu Yêu tộc có Thiên Tôn, thế thì thực sự sẽ rất phiền phức, tuy hiện tại hắn có thể đè bẹp rất nhiều cường giả Đạo cảnh, nhưng đối mặt với Thiên Tôn, chung quy vẫn là hơi yếu thế.

Hắn có thể thần không biết quỷ không hay mà đến Thiên Kiêu vực.

Đó là bởi vì, loại năng lực này do Thiên Tôn làm ra, Đạo cảnh khó có thể phá giải, nhưng đối với bản thân Thiên Tôn, nhất định là không thành vấn đề.

Thánh chủ lắc đầu: “Đừng nghĩ lung tung, tuyệt đối không thể là Thiên Tôn đâu, chắc chỉ mới nửa bước Thiên Tôn thôi, nhưng dù là như thế, ngươi cũng không thể coi thường, tên nửa bước Thiên Tôn đang bế quan này, đã tới cực hạn tuổi thọ rồi, muốn đột phá cảnh giới, lão phải kéo dài thọ mệnh, nếu có thể thành công, Yêu tộc cũng sẽ không nhún nhường như vậy.”

Chương 837 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!