Lâm Phàm gật gù: “Ta từng đi Minh sơn, gặp được người lái đò, ông ta nói người có tới cực hạn thọ mệnh, nếu tìm thấy một gốc cây thần dược ở Minh sơn, có thể tiếp tục kéo dài mạng sống, nhưng hạn chế duy nhất chính là người đó chỉ có thể hoạt động trong vòng Minh sơn, vĩnh viễn không thể rời đi, cũng chẳng biết nơi đó có nửa bước Thiên Tôn hay không.”
Thánh chủ trầm tư một lúc, rồi lắc đầu nói: “Ít hơn cả ít, có thể tu luyện đến loại cảnh giới này, đều là người cao ngạo ngất trời, há có thể tự nhốt mình, ngươi cũng không cần lo lắng, tập trung tu luyện đi, bản thánh chủ nhìn không hiểu tốc độ phát triển của ngươi, nhưng ta biết ngươi có năng lực, chẳng qua là ta muốn nói với ngươi một chuyện.”
“Chuyện gì?” Lâm Phàm nghi hoặc hỏi.
“Về sư phụ của ngươi…” Thánh chủ nhìn Lâm Phàm, suy nghĩ thật lâu, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách.
Nội tâm Lâm Phàm chợt kinh ngạc, hắn biết sư phụ mình có vấn đề, hiện giờ thấy vẻ mặt thánh chủ nghiêm túc như thế, hiển nhiên hắn cũng hiểu tình hình sư phụ không được khả quan.
Ngay khi thánh chủ định mở miệng.
Lão ta thấy sư muội đã xuất hiện trong đại điện từ khi nào.
“Sư huynh.”
Giọng nói hơi lạnh truyền đến.
Thánh chủ nhìn thấy sư muội, xấu hổ cười: “Sư muội đây à, tới khi nào mà ta không biết vậy.”
“Hơ hơ.” Đường Phi Hồng cười như không cười.
Nụ cười này.
Khiến thánh chủ có phần hoảng hốt, vỗ vỗ bả vai Lâm Phàm: “Ta còn có chuyện, ngươi ở lại tán gẫu với sư phụ ngươi một lát đi, người trẻ tuổi không thể luôn tu luyện, nên tiếp xúc với nhiều thứ tốt đẹp bên ngoài.”
Lão ta nói xong thì chán nản rời đi.
Lâm Phàm ngơ ngác nhìn thánh chủ thay đổi đến chóng mặt.
Này!
Có cần vậy không?
Lão ta thấy sư muội tới, là lật mặt như lật bánh tráng, không khỏi quá dọa người rồi.
“Sư phụ.”
Lâm Phàm cung kính nói.
Tuy thực lực hiện giờ của hắn có thể sánh ngang với sư phụ, nhưng tôn kính thì vẫn nên tôn kính.
Chỉ là…
Hắn thì tôn kính.
Nhưng ý nghĩ sư phụ đối với mình, lại rất khó nói.
“Huynh ấy nói gì với ngươi?” Đường Phi Hồng hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Chưa nói gì cả, là thánh chủ có bí mật nhỏ muốn nói với ta, nhưng không hiểu vì sao sư phụ vừa tới, thánh chủ đã không nói nữa.”
“Ngươi về tu luyện trước đi.”
Đường Phi Hồng nhìn theo hướng sư huynh rời đi, khẽ ra lệnh cho Lâm Phàm.
“Dạ!”
Lâm Phàm đã sớm nóng lòng muốn trở về tu luyện.
Hắn thật sự cảm nhận được thời gian cấp bách.
Chờ sau khi Lâm Phàm rời đi.
Vẻ mặt Đường Phi Hồng lạnh như, hình như là có chuyện không vui, về phần rốt cuộc vì sao không vui, vậy thì rất khó nói.
…
“Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc xả cơn tức trong lòng: “Một kẻ hèn Nhân tộc như Lâm Phàm hắn thì có gì hay ho, dám cả gan hống hách như thế với Yêu tộc chúng ta, vậy mà bảo chúng ta thả đám Nhân tộc, U Minh lão tổ, ngươi đừng nói với ta là ngươi nghiêm túc đó nha?”
Những Yêu tộc khác cũng như thế.
Hết sức đồng lòng với lời nói của tộc trưởng Thiên Yêu tộc.
Đối phương nói thả là thả, dựa vào đâu?
Bọn họ không chịu nổi sự bức ép như vậy.
U Minh lão tổ nói: “Thả thì tất nhiên là thả, nhưng nhất định không thể thả hết, thả người già đi, mấy cụ già Nhân tộc đó không có tác dụng, chỉ cần giữ lại người trẻ tuổi khỏe khoắn sức sống căng tràn là được, không phải hắn nói sẽ đến bắc bộ xem xét Yêu tộc có thả Nhân tộc ra hay không sao, chỉ cần hắn tới, vậy thì đó là ngày chết của hắn.”
Lúc này U Minh lão tổ hết sức quyền lực, hoàn toàn trái ngược với thái độ hiền hòa ở thánh địa.
“Cách hay.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc lộ ra nụ cười hiếm hoi.
Bao nhiêu phẫn nộ phải chịu ở thánh địa trước đó, bọn họ đều sẽ xả ra hết.
Các tộc trưởng Yêu tộc khác cũng đều gật đầu.
“Hay, cách này là thật sự hoàn hảo.”
“Ta cũng đồng ý, khi nãy tên đó thật quá đánh, Yêu tộc chưa từng phải nhẫn nhịn, nhưng bây giờ phải nhẫn nhịn hắn, chung quy là vì muốn hắn phải trả giá thật đắt.”
…
Một đám Yêu tộc nói ra nỗi không cam trong lòng mình.
Nhưng cũng tràn trề hy vọng với tương lai.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc lên tiếng: “Kế tiếp sau khi trở về phải nghĩ cách, đánh hội đồng tầm thường đã không còn hiệu quả, chỉ có thể bày ra thiên la địa võng, giết chết tức tốc, mới có thể khiến hắn không còn chỗ trốn.”
Những việc này yêu cầu sau khi trở về phải thảo luận thật kĩ.
Yêu tộc có rất nhiều sát chiêu.
Nhưng nhất định phải dùng sát chiêu tàn nhẫn mạnh nhất, trực tiếp cướp mất tính mạng đối phương.
Chuyện bầy yêu bắc bộ vào Thiên Hoang thánh địa.
Cuối cùng cũng chẳng thể giấu.
Lại bị đồn khắp Thần Võ giới một lần nữa.
Các đại thế gia và tông môn đều vô cùng kinh ngạc cảm thán, đây là trường hợp mà bọn họ chưa từng gặp qua, nếu một hai phải nói, có lẽ chỉ khi cuộc chiến giữa Yêu tộc và Nhân tộc kết thúc, mới hãy bàn đến cảnh tượng chung sống hoà bình.
Bất tri bất giác Lâm Phàm đã trở thành nỗi ám ảnh tuyệt vọng trong tâm rất nhiều người.
Tần gia có huyết mạch Thiên Tôn lưu lại, Tần Trăn.
Lúc hắn ta muốn gieo rắc nỗi khiếp sợ cho phía Đông, lại gặp phải Lâm Phàm, bất hạnh bị chà đạp, cho dù là huyết mạch lưu lại của Thiên Tôn, bao nhiêu người có thể lao đầu vào Lâm Phàm.
Nhiếp Xương Hải của Thiết Huyết môn.
Ngộ Kiếm của Kiếm Cốc.
Dần dần.
Các thiên kiêu trong Thần Võ giới đều cảm giác trên đầu mình có một đám mây đen như mực bao phủ.
Đè cho nội tâm kiêu ngạo của bọn họ không đứng dậy.
Không so với thế hệ trước, chính là so với người cùng thế hệ, bọn họ đều từng tự nhận mình là người vô địch trong một hệ, cho dù có phải sự thật hay không, trước sau họ đều có cảm giác mình là vô địch.
Mà hiện tại…
Ai còn có thể có cảm giác này?
Không một ai.
Dù bản thân từng gặp hay chưa gặp người tên Lâm Phàm này.
Nhưng khi biết được hành động của hắn.
Trong lòng tất cả bọn họ đều sợ hãi.
Không dám tự xưng vô địch.
Thời gian thấm thoát trôi qua, không ai có thể bắt kịp dòng chảy cuộc đời.
Lâm Phàm vẫn đang bế quan trong U Tử phong.
Phạt Thiên thức thứ ba hơi khó tu luyện.
Nhưng nhờ có bạo kích tiểu phụ trợ, hắn cảm giác chỉ cần nỗ lực thì ắt có thể thành công, đây là hắn tự tin về bản thân, đồng thời cũng là sự tín nhiệm đối với phụ trợ.
Mỗi lần nhìn thấy thành sau quá trình kiên trì bền bỉ.
Chương 838 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]