Tâm tình hắn lập tức trở nên cực kì vui sướng.
Có loại hạnh phúc nói không nên lời.
Lúc này.
Hắn càng thành thạo Phạt Thiên thức thứ ba, luồng hơi thở huyền diệu bao phủ thân thể cũng càng không ngừng lớn mạnh, hiểu biết với thiên địa chi ý lại càng thâm sâu.
Với tình hình trước mắt.
Hắn cảm thấy việc Phạt Thiên thức thứ ba viên mãn đại thành, cũng không còn bao lâu nữa.
Một ngày nọ.
Theo lời nhắc nhở của tiểu phụ trợ.
Phạt Thiên thức thứ ba cuối cùng đã viên mãn.
Hắn chậm rãi mở mắt, hơi thở huyền diệu của bản thân khó có thể lý giải, thức thứ ba Tiệt Thiên Chi Đạo, uy năng sát chiêu cực mạnh, đã vượt xa Diệt Thần và Đoạn Đạo.
“Tà tâm Yêu tộc bất diệt, tất nhiên bọn chúng muốn giết ta, ta sẽ không để cho chúng có cơ hội thứ hai, ngoại giới không có xảy ra chuyện lớn, chính là thời điểm thích hợp cho ta tu luyện.”
Lâm Phàm vẫn chưa vì Phạt Thiên thức thứ ba viên mãn mà thả lỏng mình, chẳng hạn như thay vì tùy tiện lang thang ở ngoại giới.
Hắn lại tiếp tục tu luyện.
Tu luyện là một con đường dài đằng đẵng, thực lực hiện tại của hắn không tính là siêu việt.
Muốn tu luyện thì phải tu luyện đến cảnh giới mạnh nhất.
Lĩnh ngộ quy tắc.
Lĩnh ngộ toàn bộ những gì bản thân có thể lĩnh ngộ, là có thể nghiên cứu tuyệt học Phật môn, do đó hắn cần phải tiếp tục lĩnh ngộ, đây mới là tu luyện thực sự.
“Sư tôn, bế quan kết thúc rồi, con có thể ra ngoài rồi.”
Ngô Uân rất bất đắc dĩ, cuối cùng cũng vượt qua được thời gian bế quan. Hắn ta không cần tu luyện, đây cũng không phải cơ thể của mình, có tu luyện nữa cũng không phải là bản thân hắn thì sao lại phải cố gắng.
Tiếc là chẳng còn cách nào khác.
Sư tôn rảnh rỗi lại đến bên cạnh nhìn hắn ta tu luyện.
Ở đó có một đôi mắt sáng ngời sống động nhìn chằm chằm.
Hắn ta bất lực, không thể nào tránh né.
Chỉ đành nhắm mắt tu luyện.
“Đến giờ xuất quan rồi?”
Vì để đồ nhi thích tu luyện, thích bế quan nên cứ những lúc không có việc gì làm Triệu Đại Chính lại đến đợi bên trong nơi bế quan cùng hắn ta. Lão ta thường thấy khi đồ nhi mình tu luyện mệt nhọc thì sẽ lấy rượu ngon món ngon đến ăn một bữa no nê với ái đồ.
Ngô Uân cũng thích bầu không khí đó.
Vô lo vô nghĩ.
Trừ việc bị buộc phải tu luyện thì những thứ khác đều rất tốt.
Đúng.
Hắn ta ẩn náu tại thánh địa mấy năm, chủ yếu là tu luyện, chưa truyền được bất kỳ tin tức hữu ích gì về. Nói thật, đối mặt với Vu Thần tộc, hắn ta có hơi không biết xấu hổ.
Hết cách rồi.
Bị giám sát kỹ quá.
Lúc này, hắn ta nhìn sư tôn đầy mong đợi.
Hy vọng sư tôn có thể hiểu được.
Tha cho hắn ta một lần.
Cho dù thế nào cũng phải để ta ra ngoài tản bộ một vòng chứ.
“Đồ nhi, không khí ở bên ngoài có trong lành không?” Triệu Đại Chính nhìn đồ nhi, chậm rãi lên tiếng.
Ngô Uân sững sờ.
Có hơi mông lung.
Không hiểu sư tôn hỏi cái này là có ý gì, nhưng hắn ta nghe rất rõ, tưởng như hỏi thăm thông thường, chắc chắn có ẩn chứa nguy hiểm.
Trời ơi!
Hắn kêu gào trong lòng, hắn ta ở cùng sư tôn được một khoảng thời gian, biết sư tôn là người trung thực mà bây giờ lại hỏi vấn đề này. Đây chắc chắn không phải chủ ý của sư tôn, trong đầu hắn ta hiện lên dáng vẻ của Lâm Phàm, chắc chắn là kẻ này.
Nhất định là do hắn thì thầm bên tai sư tôn.
Nếu không sư tôn chắc chắn không thể có tình trạng này
Đối với câu hỏi dò của sư tôn.
Hắn ta có thể nói gì?
Chỉ có thể do dự…
“Trong lành.”
Hắn ta nói sự thật.
Chắc chắn không khí bên ngoài trong lành, nếu không trong lành, ta còn muốn ra ngoài sao?
Còn có rất nhiều chuyện quan trọng phải làm đấy.
Tiếc là bị bế quan đàn áp chẳng làm được chuyện gì.
Trong lòng rất giận.
Yên tĩnh chờ đợi.
Hắn ta không biết sư tôn muốn nói gì với mình.
Chỉ mong sư tôn có thể nhìn vào phần tu luyện khổ cực của hắn ta như lúc này mà tỏ lòng thương xót, để hắn ta ra ngoài đi bộ một lúc, cung cấp chút tin tức cho Vu Thần tộc không thì ta thật sự không có cảm giác tồn tại.
Cũng rất dễ khiến đám người ở Vu Thần tộc cho rằng hắn ta đang khuấy nước.
Bộp bộp!
Triệu Đại Chính vỗ vai hắn ta, trìu mến nói: “Đồ nhi, không trong lành đâu. Không khí ở bên ngoài không trong lành như con nghĩ đâu, con biết không, không khí mà con cho rằng trong lành ấy đều là giả tạo, chỉ có cường giả mới có tư cách hít thở không khí trong lành thôi.”
“Trong khoảng thời gian con bế quan này, Lâm sư huynh của con đã làm ra chuyện lớn long trời lở đất.”
“Một mình đi đến phía bắc chiến đấu với cường giả của bầy Yêu, chẳng những không chết mà còn khiến bầy Yêu tổn hại nặng nề. Khoảng thời gian trước các tộc trưởng của Yêu tộc đến đàm phán với Lâm sư huynh đã nhận được kinh sợ. Con không nhìn thấy cảnh tượng lúc đó nếu mà con được chứng kiến sẽ cảm thấy khiếp sợ cho xem.”
Triệu Đại Chính nói lời thấm thía.
Lão ta mong đồ nhi có thể hiểu được.
Ngô Uân hơi há miệng.
Tỏ vẻ khiếp sợ.
Đúng là bị kích động.
Nhưng những chuyện này không phải trọng điểm, sư tôn nói với hắn ta những chuyện này rốt cuộc là có ý gì? Muốn bày tỏ điều gì?
Không ngại nói tất cả ra.
“Sư tôn, vậy ý của người là?” Ngô Uân có dự cảm chẳng lành.
Dù sao cũng cảm thấy không xảy ra chuyện tốt gì.
Triệu Đại Chính ngồi cảm thán, nói: “Đồ nhi, tiến bộ của con đã rõ như ban ngày, vi sư cảm thấy rất mừng vì điều ấy nhưng con không nên kiêu ngạo, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Sư huynh của con vừa trở về đã bế quan, đến giờ vẫn chưa xuất quan, con xem con xuất quan ra ngoài nhìn thấy của phòng của sư huynh con vẫn đóng chặt. Con còn có tâm trạng để chơi đùa sao?”
Nghe những lời mà sư tôn nói.
Ngô Uân thật sự rất muốn nói với sư tôn.
Người đừng lo lắng, mặc kệ hắn ta tiến bộ bao nhiên con đều có tâm trạng để chơi đùa, con hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ như người nghĩ đâu.
“Sư tôn, chuyện này…” Ngô Uân cũng không biết đáp lời sư tôn thế nào.
Mẹ kiếp, chuyện này thật khiến hắn ta khó xử.
Triệu Đại Chính nói lời thấm thía: “Đồ nhi, đừng chuyện này, vi sư đã nghĩ cho con rất rõ rồi, con hãy tu luyện cho tốt, đừng nghĩ gì đến những chuyện khác mà tiếp tục bế quan, vi sư tin tưởng con.”
Chương 839 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]