Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 840: CHƯƠNG 840: TA ĐANG TU PHẬT (1)

Hắn ta cảm nhận được một ánh mắt tràn ngập hy vọng rơi trên người mình.

Ngô Uân có rất nhiều lời muốn nói.

Nhưng lúc đối diện với ánh mắt như vậy.

Hắn ta cúi cái đầu kiêu ngạo xuống.

Trong lòng chỉ muốn nói…

Lâm Phàm, ta là cha ngươi.

Nếu như không phải vì Lâm Phàm thì sư tôn hoà nhã dễ gần của hắn ta sao lại có suy nghĩ này, sao lại khoá chặt ánh mắt lên người hắn ta từng giây từng phút như vậy.

Rõ ràng Lâm Phàm là nguyên nhân.

Mẹ kiếp!

Ta chỉ muốn thu thập ít tin tức ở thánh địa.

Có cần phải khó khăn vậy không?

“Sư tôn, con hiểu mà.” Khoé miệng của Ngô Uân mang vẻ chua xót.

Trong lòng rất buồn khổ.

Không còn cách nào khác.

Hắn ta có thể là gì chứ?

Từ chối?

Nếu như hắn ta từ chối, Triệu Đại Chính chắc chắn sẽ nghĩ cách thuyết phục mình, sẽ có ma âm quẩn quanh bên tai, nói mãi không ngừng.

Vì để tránh cho chuyện này xảy ra.

Ngô Uân không nói câu nào, ngẩng cao đầu, biểu hiện giống như đã bị sư tôn thuyết phục.

Triệu Đại Chính rất vui mừng, rất vừa lòng.

“Không hổ là đồ nhi ngoan của ta, vi sư cùng bế quan với con, gặp vấn đề gì thì có vi sư ở đây, con yên tâm.”

Ngô Uân còn có thể nói gì nữa.

Trong lòng lại mắng Lâm Phàm vô số lần.

Vài ngày sau.

Ngô Uân đang bế quan thì thấy sư tôn đi ra ngoài, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, chỉ cảm thấy rất bất lực. Đột nhiên trong lòng khẽ động, có người ở Vu Thần tộc nhờ vào cơ thể của hắn ta mà truyền tin tức đến.

Cơ thể của hắn ta được bảo vệ ở chỗ sâu nhất trong trụ sở chính của Vu Thần tộc.

Người có thể chạm vào cơ thể của hắn ta chỉ có Vu Thần.

“Vu Thần biết ta không có tiến triển gì tại thánh địa nên muốn ta trở về bên cạnh Vu Thần, cùng âm mưu chuyện đánh dẹp Lâm Phàm.”

Ngô Uân khẽ nhíu mày.

Có thể tức giận vì không có tiến triển gì cũng có thể là vì không muốn rời khỏi cơ thể đã đoạt xá được này.

Tình hình cụ thể thế nào.

Cũng chỉ có hắn ta biết rõ.

“Đi luôn bây giờ?”

Ngô Uân trầm tư.

Rời đi, ý thức nguyên bản của cơ thể này sẽ được khôi phục, Ngô Uân cũng không phải là Ngô Uân bây giờ mà là người trước kia. Thành quả mà bản thân vất vả khổ cực tu luyện sẽ thuộc về kẻ đó.

Suy đi nghĩ lại.

Ngô Uân thở dài một tiếng, cuối cùng cũng không dám từ chối mệnh lệnh của Vu Thần, có điều hắn ta cũng sẽ không để kẻ khác chiếm lấy thành quả của mình, khoé miệng mang nét cười lạnh.

Nụ cười u ám vô cùng.

Tựa như là đã nghĩ ra một cách nào đó.

Một ngày sau.

Rầm rầm.

“Lâm Phàm, đồ nhi của Triệu trưởng lão xảy ra chuyện rồi.”

Ngoài cửa vọng đến tiếng của tiểu lão đầu.

Lâm Phàm đang bế quan ở bên trong, nghe thấy có người quấy rầy thì chau mày, cảm thấy rất phiền phức. Nhưng cùng lúc đó hắn nghe được đồ nhi của Triệu trưởng lão xảy ra chuyện thì đột nhiên đứng dậy.

Từ trước đến giờ hắn vẫn luôn cảm thấy Ngô Uân có vấn đề.

Nhưng cụ thể là vấn đề gì thì hắn không có lòng nghĩ, cũng không quan tâm, chỉ cần đừng quấy rầy đến hắn thì cái gì cũng dễ nói chuyện.

Đẩy của ra.

“Tình huống gì thế?”

Lâm Phàm hỏi, trên lý thuyết thì xảy ra chuyện tại thánh địa là điều không thể nào, cho dù có tu luyện đến tẩu hoả nhập ma thì với tu vi nhỏ bé kia, Triệu trưởng lão dùng một tay cũng có thể lập lại trật tự.

Đâu để hắn ta xảy ra chuyện như vậy.

“Không biết, cũng vừa mới nghe nói.”

Tiểu lão đầu đâu biết được chuyện gì xảy ra, dường như nghĩ đến điều gì đó: “Ta nghe nói tiểu tử kia bế quan mỗi ngày, không phải là theo ngươi học tập, học đến ngu đó chứ.”

“Linh tinh, bế quan đâu phải bế ngu, đi xem tình hình đã.” Lâm Phàm không tin vào lời nói nhảm của tiểu lão đầu. Thật sự học tập cùng hắn trừ việc tu vi được tăng lên rất nhiều, di chứng lớn nhất cũng chỉ là có hơi tự kỷ mà thôi, không muốn xông xáo Thần Võ giới, sợ xã hội thôi.

Rất nhanh.

Bước vào sơn phong của Triệu trưởng lão.

Thánh Chủ và những người khác đều đang ở đây.

Lâm Phàm nhìn thấy Triệu trưởng lão mang vẻ lo âu, đi tới đi lui, dáng vẻ nghĩ ngợi lung tung rất phiền muộn. Lão ta lại đang tự trách, bó tay toàn tập với tình huống hiện tại.

Hoàn toàn không biết nên giải quyết thế nào.

Sau đó, hắn nhìn thấy Ngô Uân ngồi ở đó, tưởng như rất bình tĩnh nhưng lại có vấn đề, nhìn hắn ta rất ngu dại, còn chảy nước bọt như người mất hồn.

“Trưởng lão, tình hình của Ngô sư đệ là sao?” Lâm Phàm nhíu mày.

Tình hình của Ngô Uẩn thật sự không ổn.

Ít nhất từ góc độ bây giờ, Ngô Uân chắc chắn không phải vì tu luyện tẩu hoả nhập ma mà thành như vậy.

Rốt cuộc là chuyện gì.

Còn phải xem tình hình cụ thể.

Triệu trưởng lão nói: “Không biết, vẫn đang bế quan, lúc ta đi vào đã thành ra thế này, cơ thể không có bất kỳ vấn đề gì, cũng không giống như tà ma nhập thể nhưng cứ ngây dại như thế.”

Lâm Phàm có thể nhìn ra sầu lo của Triệu trưởng lão.

Dù sao đây cũng là đồ nhi duy nhất của lão ta.

Bỏ ra rất nhiều tâm huyết.

Bây giờ thành ra thế này.

Tất nhiên lão ta đã nghĩ hết tất cả các cách nhưng vẫn không có hiệu quả, lão ta thật sự không biết nên là thế nào mới phải.

“Thánh chủ, đồ nhi của ta bị sao vậy?”

Triệu Đại Chính cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng lên người Thánh chủ sư huynh của mình.”

Thánh chủ trầm giọng nói: “Ta mới thi triển thần thông để kiểm tra qua, phát hiện ra tình hình không mấy khả quan, thần hồn của hắn đã bị đánh tan, muốn khôi phục rất khó. Chủ yếu là thể chất đặc thù của hắn đang bảo vệ lấy thần hồn tán loạn của mình, tạo thành phong bế. Nếu như bức ép đột phá, chỉ hơi bất cẩn là có thể gây ra phiền phức rất lớn, có thể sẽ chết.”

“Ôi, chuyện này…”

Triệu Đại Chính hiểu được ý của Thánh chủ.

Lâm Phàm nhíu mày, nhìn tình hình của Ngô Uân, Nhân Quả Chi Hoả ở trong mắt cháy lên, phát hiện nhân quả của hắn ta rất ít, không phức tạp như lúc ban đầu, hiển nhiên là có thay đổi rất lớn.

“Là ai, rốt cuộc là ai làm? Sao lại xảy ra chuyện này?” Triệu Đại Chính hiếm khi tức giận.

Thánh chủ nói: “Sư đệ, tình hình đồ nhi này của ngươi đã không được lạc quan, kế hoạch tốt nhất là cứ sống một đời ngây dại như vậy ở nơi này. Sư huynh khuyên đệ đừng nên ôm hy vọng quá lớn, trừ khi gặp được thần dược cực kỳ quý hiếm thì có lẽ sẽ phá vỡ được sự che chở của thể chất mà không làm tổn thương đến thần hồn, ngưng luyện thần hồn của hắn về cùng một chỗ.”

Chương 840 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!