“Thánh chủ sư huynh, ta sẽ không từ bỏ nó đâu, trong lúc nó vẫn là đồ nhi của Triệu Đại Chính ta thì là một đời ta cũng sẽ chăm sóc cho nó thật tốt. Về phần thần dược, ta sẽ nghĩ cách nghe ngóng.” Vẻ mặt Trần Đại Chính vô cùng kiên định.
Lão ta tuyệt đối không từ bỏ.
Lão ta đi đến bên cạnh Ngô Uân, xoa đầu hắn ta: “Đồ nhi ngoan, vi sư chắc chắn sẽ tìm được thần dược cho con, ngoan.”
Ngô Uân lắc đầu, mang vẻ ngu si, tựa đầu vào trong lòng Triệu Đại Chính, nước bọt dính đầy trên quần áo.”
“Triệu trưởng lão, sống sót là tốt rồi, ta cũng sẽ để ý nhiều hơn về thần dược cho sư đệ. Theo ta được biết, ở phía hải vực Thông Thiên khá bí ẩn, có thể sẽ có thần dược.” Lâm Phàm nói.
Triệu Đại Chính nói: “Hải vực Thông Thiên, ta biết rồi.”
Lâm Phàm càng cảm thấy tình hình có chút không đúng.
Lúc trước Ngô Uân còn rất khoẻ.
Sao có thể vô cớ thành ra như vậy.
Chắc chắn là có nguyên nhân đặc biệt.
Hắn nghi là trước kia Ngô Uân bị người khác chiếm xác, sau đó người chiếm rời đi dẫn đến thần chí mơ hồ, dù sao phim ma cũng hay diễn thế này.
Không phải là không có lý.
Cương vực.
Ngô Uân đã quay về với bản thể, không, hoặc nên gọi là một trong mười hai vu của Vu Thần tộc.
“Xa, ngươi rời khỏi bản thể để gia nhập vào thánh địa cho đến bây giờ nhưng không truyền bất kỳ tin tức có ích gì về cho Vu Thần tộc, không phải ngươi đi nghỉ phép ở đó chứ?” Một vị cường giả khác trong mười hai vu vừa cười vừa nói.
Xa trầm giọng nói: “Đừng nói nhảm, chỉ là bị buộc phải bế quan thôi, vô cớ làm lợi cho tên kia.”
Hắn ta trở về vẻ lạnh nhạt.
Nhưng trong đầu lại nghĩ đến tình hình ở thánh địa.
Thần hồn bị hắn ta đánh nát, có thể chất đặc thù che chở, không ai giải ra được. Ít nhất có thể đảm bảo rằng đối phương ngây dại, vậy cũng tốt, sẽ không bị phát hiện.
Lúc bọn họ đang trao đổi.
Vu Thần xuất hiện.
Toàn bộ mười hai vu ngậm miệng, nghênh đón sự xuất hiện của Vu Thần.
Bọn họ đều biết tình hình của Vu Thần tộc không tốt, nhìn như đang hợp tác với Yêu tộc nhưng thật ra cũng chỉ là bề ngoài thôi, lợi dụng lẫn nhau mà Nhân tộc mới là kẻ thù lớn nhất của Vu Thần tộc.
Năm đó Vu Thần tộc bị Nhân tộc tiêu diệt.
Thù này tất báo.
“Yêu tộc không đáng để lo, Nhân tộc mới là kẻ thù lớn nhất của Vu Thần tộc chúng ta. Thánh tử Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa có tốc độ tu luyện cực nhanh. Xa, ngươi nói xem tình hình của hắn ta thế nào rồi?” Vu Thần hỏi.
Xa nói: “Lâm Phàm rất đáng sợ, vẫn luôn bế quan mà mỗi lần xuất quan ắt có tiến bộ, hắn tu luyện một năm đủ để vượt qua người khác tu trăm năm không ngừng nghỉ. Tiếp tục mặc kệ thì hậu hoạn vô cùng, thậm chí có thể trở thành vị Thiên Tôn hiếm thấy.”
Nghe thấy những lời này của Xa.
Mười một vu khác cũng lộ vẻ khiếp sợ.
“Xa, lời ngươi nói cũng đáng sợ quá rồi.”
“Đúng vậy, cho dù hắn yêu nghiệt đến cực điểm cũng không thể đến mức này.”
“Thiên Tôn? Sao hắn có thể trở thành Thiên Tôn?”
Bọn họ chưa từng đích thân giao thủ với Lâm Phàm.
Hiển nhiên cũng không thể nào cảm nhận được sự đáng sợ của Lâm Phàm.
Xa cũng chưa từng giao thủ với Lâm Phàm.
Nhưng hắn ta có thăm dò tình hình.
Thiên Hoang thánh địa đều biết Lâm Phàm vào tông lúc nào, cũng biết tu vi của Lâm Phàm lúc đó ra sao.
Yếu hơn cả con sâu con kiến.
Nhưng ai ngờ được.
Trong thời gian mười mấy năm ngắn ngủi đã phát triển đến mức độ này.
Đã không ai có thể một mình đối phó với hắn, trừ khi Thiên Tôn giáng lâm dùng thủ đoạn ngang tàng hoàn toàn trấn áp hắn.
Xa lắc đầu.
Cũng không nhìn rõ được thực tế.
Lúc bọn họ đang thảo luận vấn đề này, Xa vẫn nghĩ đến Triệu Đại Chính ở Thiên Hoang thánh địa, không biết sư tôn sẽ như thế nào khi nhìn thấy Ngô Uân trở nên ngu dại.
Liếc mắt có thể thấy ở trong phòng, quy tắc quẩn quanh, từ lâu căn phòng đã không thể che giấu uy thế trùng điệp nên chúng đã lan tràn ra bên ngoài.
“Đáng sợ thật.”
Tiểu lão đầu nhìn căn phòng trước mặt.
Bị bao trùm bởi những sức mạnh quy tắc đáng sợ.
Có thể nhìn rõ sức mạnh của những quy tắc văn vẹo kia.
Lão không thể nào tượng tượng được rốt cuộc Lâm Phàm đã làm điều đó thế nào.
Chỉ có thể nói thật sự rất khủng bố.
Vượt qua tưởng tượng của lão.
Với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, sức mạnh quy tắc bao phủ toàn bộ căn phòng giống như bị một thứ gì đó dẫn dắt, chậm dãi lao thẳng vào trong phòng.
Rất nhanh.
Quy tắc tiêu tan.
“Cốt thứ hai đã xong.”
Lâm Phàm mở mắt ra, hai vệt kim quang chiếu đến tận trời xanh, rất lâu không mất đi, cốt thứ hai ngưng luyện chín đạo văn, tu vi có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Đột nhiên tăng mạnh.
Có thể nói là khủng khiếp.
Lâm Phàm đứng dậy, song quyền đẩy ra, khí kình quấn quanh cơ thể, hắn hiểu được quy tắc quan trọng thế nào với cường giả Đạo cảnh.
Thiệp cập và viên mãn là hai tình huống khác nhau.
Thiệp cập là xà.
Viên mãn là long.
Nhìn thì như giống nhau nhưng sự chênh lệch được hình thành thì không ai dám tưởng tượng.
Hắn nhận ra lúc lĩnh hội quy tắc, tiểu phụ trợ bạo kích lợi hại ngoài sức tưởng tượng, không phải thứ mà tu luyện tuyệt học có thể so sánh.
Hắn, kẻ mang mười tám quy tắc viên mãn không nghĩ sẽ ngừng như vậy mà muốn tiếp tục tu luyện.
Lần này ngưng luyện quy tắc không có sự thay trời đổi đất kia nhưng ba nghìn quy tắc có chỗ khác nhau. Có lẽ chúng có phân chia mạnh yếu nhưng chỉ thể hiện ra ở trên đặc tính mà thôi.
“Tu luyện là vĩnh viễn không có điểm dừng, tuy có tiến bộ cũng chẳng có gì đáng để chúc mừng.”
“Ta nên tiếp tục tu luyện.”
Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi mà tiếp tục tu luyện.
Hắn không muốn lãng phí thời gian.
Tiểu lão đầu ở ngoài cửa vốn cho rằng Lâm Phàm sẽ xuất quan nhưng ai ngờ được hắn vẫn bế quan, chuyện này…
Đã hoàn toàn bị kinh hãi.
Bây giờ, mức độ kinh hãi không giảm.
“Điên rồ, đúng là tu luyện điên rồ, hoàn toàn không biết mệt mà.”
Tiểu lão đầu bái phục.
Không có bất kỳ ý nào khác.
Lão ngửa đầu nhìn lên bầu trời, cảm thán, hắn không trở thành truyền thuyết của Thần Võ giới thì thế gian này còn ai xứng đây?
…
Chương 841 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]