Các tộc Yêu tộc phía bắc đều đang quan sát hướng đi của Lâm Phàm.
Điều khiến Yêu tộc ngưng trọng chính là kể từ sau khi bọn họ trở về từ thánh địa thì chưa từng thấy tiểu tử này ra khỏi thánh địa.
Hoàn toàn là điên rồ bế quan.
Khiến bọn họ không có chỗ xuống tay, không biết phải làm sao mới có thể bắt được Lâm Phàm. Ai cũng biết cho hắn thời gian tạm nghỉ càng dài thì tuổi thọ của Yêu tộc càng ngắn.
Hắn khác những thiên kiêu khác.
Những thiên kiêu khác đều tung hoành Thần Võ, rèn luyện khắp nơi, trải qua ngàn vạn nguy hiểm mà hắn thì vẫn luôn tu luyện ở thánh địa, trong chuyện này có rất nhiều vấn đề, cứ mãi bế quan thế mà chịu được ư?
Có thể tăng tu vi lên sao?
Những thiên kiêu kia nếu như gặp được kỳ ngộ ở bên ngoài thì tu vi sẽ như cưỡi tên lửa nhưng chẳng những Lâm Phàm không bị vượt mặt mà còn tăng vụt lên, thậm chí còn bá đạo hơn so với gặp kỳ ngộ.
Chính bọn họ cũng không biết làm sao cho phải.
Yêu tộc cũng từng nghĩ nhiều cách khác nhau để ép Lâm Phàm đi ra.
Tiếc là…
Bọn họ thất vọng, bọn họ không điều tra ra được bất kỳ ai có thể khiến Lâm Phàm quan tâm ở thế giới bên ngoài.
Đối với Yêu tộc, muốn giết chết Lâm Phàm cần phải có địa điểm cố định.
Bố trí sát chiêu cũng không hề đơn giản.
Bọn họ đều hiểu một khi đã ra tay thì không còn đường lui nữa chỉ có thể sống chết với Lâm Phàm. Tồn vong của Yêu tộc đều cược vào đó.
Vu Thần tộc.
Sau khi Xa trở về, thỉnh thoảng nghĩ đến tình hình ở thánh địa sẽ sai người của Vu Thần tộc ra ngoài tìm hiểu tình hình. Bề ngoài là tìm hiểu Lâm Phàm nhưng thực ra là để thám tử của Vu Thần tộc tra xem Triệu Đại Chính đang làm gì.
Lúc này.
Hắn ta mang vẻ mặt bình tĩnh nghe thám tử báo cáo, không ai nhìn ra được nét thay đổi nào trên mặt hắn ta.
Chỉ là nội tâm hắn ta thì rất chấn động.
Vốn tưởng rằng lúc hắn ta rời đi khiến Ngô Uân thành đứa trẻ ngu dại, Triệu Đại Chính sẽ từ bỏ. Dù sao Thần Võ giới cũng tàn khốc, nhất là đối với một trưởng lão mang tu vi cường đại, địa vị cực cao lại có một đồ đệ ngu dại, đây là chuyện rất mất mặt.
Nhưng nghe được hồi báo từ thám tử.
Hắn ta thật sự kinh hãi.
Thế mà Triệu Đại Chính lại rời khỏi thánh địa, lui tới các nơi nguy hiểm, qua lại với nhiều thế lực, vẫn luôn tìm kiến một loại thần dược nào đó có thể chữa trị thần hồn.
Xa phất tay.
Hắn nhìn qua cương vực Huỷ Thiên Ám Địa, hơi than thở nhẹ một tiếng, lạnh lùng trong ánh mắt lại có một chút thay đổi.
Nhưng vào lúc này.
Một vị trong mười hai vu xuất hiện.
“Xa, chúng ta có hành động.” Bóng dáng của một vị có thân hình to lớn xuất hiện, đây là Chúc một trong mười hai vu, thân hình cường tráng, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ.
“Hành động gì?”
Xa nhíu mày, trước tới nay Vu Thần tộc đều dùng chiến thuật ẩn tàng, trừ việc những huyết dịch kia mới được hành động. Bình thường hành sự đề rất ít xuất hiện, chưa từng dẫn đến sự chú ý của Thần Võ giới.
Chúc cười nói: “Gây nên mâu thuẫn giữa Nhân tộc và Yêu tộc, hay nói là khơi mào xung đột giữa Thiên Hoang thánh địa và Yêu tộc.”
“Xung đột?” Xa nhìn người kia, nhắc đến Thiên Hoang thánh địa khiến hắn ta có một dự cảm không lành.
“Đúng vậy, thánh địa có một vị trưởng lão gần đây dạo chơi khắp nơi ở Thần Võ giới, hình như đang tìm kiếm thần dược. Chúng ta đã truyền tin ra rằng núi Núi Minh có thần dược, thế nào lão ta cũng quay lại, đến lúc đó có thể một nhát chém chết lão ta rồi giá hoạ cho Yêu tộc.” Chúc vừa nói vừa cười.
Cảm thấy cách này rất tốt.
Xa nghi ngờ: “Vì sao lại là Núi Minh?”
“Ha ha, chắc chắn phải ở Núi Minh, muốn đến núi Minh đầu tiên phải đi qua Sông Minh, Sông Minh có người đưa đò, chỉ cần đến Núi Minh thì chính là bắt rùa trong hũ. Dù muốn chạy lão ta cũng không thoát được, đợi đến lúc đó lão chính là quả hồng mềm để chúng ta tuỳ ý bóp.”
Chúc vẫn luôn cảm thấy cách này rất ổn.
Cũng cực kỳ chắc chắn.
Xa trầm mặc.
Nghe sự sắp xếp này.
Hắn ta biết rõ chỉ cần người kia thật sự đến núi Minh, kết quả ắt chỉ có con đường chết, trừ khi ngồi lên thuyền của nhà đò không thì sẽ không có cách nào rời khỏi núi Minh.
“Xa, ngươi nghĩ cái gì đây?” Chúc thấy hắn ta ngẩn người thì đẩy vai hắn.
“Không có gì, theo ta được biết tu vi của đối phương hùng hậu, định để ai đi?” Xa hỏi, không ngờ Triệu Đại Chính lại vị Vu Thần tộc quan sát, đây đúng là cơ hội khó có được như lời của Chúc nói.
Hoà bình ngắn ngủi giữa Yêu tộc và Nhân tộc còn chưa vững chắc.
Tuỳ tiện châm một cái ngòi.
Là có thể nổ hoàn toàn.
Một khi Triệu Đại Chính chết đi, còn đổ lên đầu của Yêu tộc, thánh địa sẽ không dừng lại ở đó, Lâm Phàm nhất định sẽ đại chiến với Yêu tộc. Thánh địa cũng sẽ tham chiến, toàn bộ thánh địa đều tham gia, Nhân tộc chiến đấu với Yêu tộc thì chẳng phải sẽ hoàn toàn bùng nổ sao.
Chúc nói: “Tự Vu Thần ra tay, chúng ta vây giết.”
“Ồ…” Xa kinh hãi, ánh sáng loé lên trong mắt: “Triệu Đại Chính kia cùn coi là trưởng lão cũng Thiên Hoang thánh địa, tu vi hùng hậu nhưng cũng không nhất thiết phải Vu Thần tự mình ra tay, giết gà sao phải dùng dao mổ trâu?”
“Gà?” Chúc trầm giọng: “Không, lão ta không phải gà, để không có chút sơ hở nào chúng ta phải dùng thủ đoạn như chớp giật giết chết lão, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Vu Thần cũng hiểu được nguyên tắc này nên mới chọn tự mình ra tay. Chuyện về Lâm Phàm của thánh địa đã nói cho mọi người một đạo lý, không nên coi thường bất kỳ kẻ nào bởi vì chẳng ai biết lúc nào hắn ta mạnh lên.”
“Ừ, nói cũng đúng.”
Xa mang vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại không yên.
…
U Tử phong!
Sau khi Lâm Phàm tu luyện viên mãn chín đạo văn ở cốt thứ hai.
Thì chuẩn bị kỹ càng để nghiên cứu tuyệt học Phật môn.
《Ma Ha Bàn Nhược Vãng Sinh Điển》là một trong những tuyệt học rất tốt của Phật môn mà hắn lựa chọn.
Thiên Phật sáng chế.
Nhưng sau khi đọc qua vài lần.
Thì chợt phát hiện không khó để tu luyện pháp này nhưng cần phải có kiến thực Phật học, không phải ai cũng tu luyện được.
Chương 842 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]