Ra khỏi U Tử phong đến Tàng Thư Các của thánh địa chọn một vài quyển sách về Phật học. Tuy rằng thánh địa không phải Phật môn nhưng Tàng Thư Các bao gồm vạn vật, có đủ các loại điển tích.
Hắn chọn những quyển sách Phật học có trợ giúp cho việc tu luyện của mình.
Như thường lệ.
Bất kể là hắn đi đến đâu cũng đều là tâm điểm, khó có ai dời được ánh mắt đi, tiếng hoan hô cũng các sư tỷ và sư muội lúc nào cũng vang vọng.
Rất nhiều đệ tử mới nhập thánh.
Dưới sự chỉ dẫn của các sư huynh sư tỷ đồng môn.
Bọn họ nhìn thấy Lâm Phàm thì ngây tại chỗ cả đám.
Đối với họ.
Đay là một sự tồn tại khó quên, nhìn một cái sẽ ghi nhỡ mãi mãi ở trong lòng.
Từng, bọn họ chưa từng tin rằng ai có đó có thể khiến họ nhìn một lần khó quên nhưng giờ thì đã tin, Lâm sư huynh chính là sự tồn tại đó.
“Lâm sư đệ…”
Phục Bạch đi từ xa đến, đã rất lâu hắn ta chưa gặp Lâm Phàm.
“Sư huynh…”
Lâm Phàm mỉm cười.
Phục Bạch vỗ vai Lâm Phàm nói: “Lần này bế quan hơi lâu, lâu rồi không thấy đệ.”
“Ài, không còn cách nào khác, đệ chọc phải kẻ địch có chút lợi hại, không cố gắng thì không được.” Lâm Phàm khoanh tay, rất bất đắc dĩ.
Hiển nhiên Phục Bạch biết Lâm Phàm đang nói gì.
Hắn ta cũng là thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa nhưng chính hắn ta cũng phải thừa nhận, so sánh Lâm sư đệ với mình thì đúng là phù thuỷ lớn gặp phù thuỷ nhỏ, hoàn toàn không so được.
Bế quan tu luyện để theo bước Lâm sư đệ?
Là khoác loác.
Ai có thể đạt đến loại trình độ như Lâm sư đệ chứ?
Lâm sư đệ đã không còn là thiên kiêu.
Yêu nghiệt đến mức khó tả.
Thậm chí hắn ta không thể tìm ra bất cứ từ nào để hình dung được.
“Sư đệ, đệ còn xem kinh Phật?”
Phục Bạch kinh ngạc, hắn ta biết chuyện khoảng thời gian trước Lâm sư đệ đã có được rất nhiều tuyệt học Phật môn từ chỗ Phật môn nhưng bọn họ chẳng thấy thèm chút nào. Ai mà tu luyện tuyệt học của Phật môn chứ? Muốn tu luyện tuyệt học Phật môn là phải biết kiến thức bên trong đó.
Cái này thì bọn họ dốt đặc cán mai.
“Ừ, chuẩn bị học một ít tuyệt học Phật môn.” Lâm Phàm giơ kinh Phật trong tay lên.
“Lợi hại.”
Phục Bạch giơ ngón tay cái lên, sau đó nói: “Sư đệ, giờ đệ đi tu luyện đi, tu luyện quan trong hơn.”
Lâm Phàm vỗ vai Phục Bạch: “Sư huynh, chờ ta giải quyết mọi chuyện xong sẽ trò chuyện vui vẻ với mọi người.”
Bây giờ hắn có rất nhiều chuyện.
Lúc tu luyện cũng phải cẩn thận kiểm kê một lượt.
Yêu tộc, Vu Thần tộc.
Chắc chắn phải chú ý điều này.
Tiếp đó là cường giả thần bí ở Thiên Kiêu vực kia.
Tuy rằng hắn chưa can thiệp nhiều ở phía Thiên Kiêu vực nhưng đã biết rằng có điều bí ẩn thì phải hiểu một ngày nào đó thứ đồ chơi này sẽ hiện nguyên hình, lộ ra răng nanh.
Cũng cần chú ý.
Còn có điều hắn đã đồng ý với Cổ Thụ huynh.
Tạo cho hắn ta một môi trường an toàn.
Nghĩ đến sức mạnh của người khổng lồ này.
Với thực lực hiện tại…có thể làm nhưng không nắm chắc khả năng, không chắc chắn được thì khó mà nói chỉ có thể chờ đợi, Cổ Thụ huynh tiếp tục kiên trì đi.
Trở lại sơn phong.
Lâm Phàm về phòng lật xem kinh Phật, cúi đầu đọc, khi thì nhíu mày, lúc lại thả lỏng. Nội dung của kinh Phật có sự thâm ảo, có cả nông cạn nhưng muốn hoàn toàn hiểu được thì vẫn cần lĩnh ngộ.
Mẹ kiếp.
Đồ này của Phật môn đúng là huyền ảo, không đủ rõ ràng.
Không thuận tiện như là tu luyện tuyệt học khác.
Tuy rằng rất là buồn tẻ nhưng cũng không làm mất đi nhiệt huyết của Lâm Phàm, muốn tu luyện tuyệt học của Phật môn thì phải đặt chút nền móng mới được.
Mấy ngày sau.
Hắn yên tĩnh đọc kinh Phật, đẩy cửa đi ra ngoài, một tay chắp sau lưng một tay cầm kinh Phật, đi ở U Tử phong vừa cúi đầu đọc.
Tiểu lão đầu cảm thấy đúng là gặp quỷ rồi.
Tiểu tử này lại cầm kinh Phật đọc đến mê mẩn.
Lão cố ý đi theo nói nhảm với Lâm Phàm.
Nhưng dường như Lâm Phàm không nhìn thấy lão.
Trực tiếp bơ lão.
Đối với tiểu lão đầu thì đây là một loại đả kích, có nhất thiết phải bơ ta như vậy không?
Trong vài ngày sau.
Mỗi ngày tiểu lão đầu đều phát hiện Lâm Phàm đi ra từ trong phòng, cầm kinh Phật lượn lờ ở sơn phong.
“Kỳ lạ?”
Chẳng lẽ thay đổi chiến lực tu luyện?
Duy trì rất lâu.
Tiểu lão đầu dụi mắt, tựa như không nhìn rõ tình hình trước mặt, lão nhìn bóng lưng của Lâm Phàm bỗng nhiên phát hiện toàn thân Lâm Phàm được bao phủ bởi một tầng Phật quang nhàn nhạt.
Là tràn ra từ trong cơ thể.
“Chuyện này…”
“Phật tính nhập thể sao?”
Lão không biết giải thích thế nào cho loại tình huống này, cầm kinh Phật đọc một thời gian mà có hiệu quả như vậy, nếu để mấy kẻ ở Phật môn nhìn thấy chắc chắn sẽ không ngừng kêu đáng sợ.
Những người gia nhập vào Phật môn kia cực khổ đọc kinh Phật ở Tàng Kinh Các mấy chục năm cũng chưa chắc đã có thành quả như vậy.
Hiển nhiên Lâm Phàm cũng cảm nhận được bản thân có sự thay đổi.
Đã có Phật tính.
Đây là kết quả của việc xem kinh Phật.
Thiên phú của hắn đã đạt đến ‘Quy Chân’.
Ngộ tính cực cao.
Hơn nữa hắn đã tu luyện thành công Lục Tí Lôi Phật Thân, Thiên Phật mới có thể ngưng tụ pháp thân, vốn là có rất nhiều liên quan đến Phật môn nên bây giờ tâm hắn sáng như gương.
Nhưng phủ đầy bụi bặm.
Đây là lý trí của hắn, không thì sẽ thực sự sa vào trong Phật môn.
Một tháng sau.
Mỗi ngày tiểu lão đầu đều quan sát Lâm Phàm.
Lão phát hiện Phật tính của Lâm Phàm tăng vọt mỗi ngày với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Đúng là kinh người.
“Hắn sẽ không xuất ra giữa chừng chứ?”
Theo Phật tính ngày càng nồng hậu của Lâm Phàm.
Lão đều hoài nghi liệu Lâm Phàm có vào Phật môn hay không.
Lúc này.
Lão phát hiện Lâm Phàm dừng bước, cất kỹ kinh Phật đi, ngước đầu nhìn lên bầu trời. Không gian tựa như dừng lại, lão trợn tròn mắt giống như gặp quỷ.
Phía sau lưng Lâm Phàm lại có Phật ảnh của một pho tượng vĩ đại hiện lên.
To lớn, kiên cố.
Sau đó dường như Phật ảnh chịu sự hấp dẫn nào đó, quay về trong cơ thể Lâm Phàm.
“Tuyệt học Phật môn, tu luyện vào thời khắc này.”
Lâm Phàm độc thoại, quay đầu đi vào trong phòng, cạch một tiếng, đóng của không ra ngoài.
Cảnh tượng như thế, lão nhìn Lâm Phàm đến sửng sốt.
Tựa như thấy ma quỷ.
Chương 843 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]