Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 858: CHƯƠNG 858: QUẢ NHIÊN CỔ THỤ TA VẪN RẤT TRÂU BÒ (5)

Đều có chút không nỡ nhìn thẳng, thật sự rất thê thảm.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì hắn ta tuyệt đối sẽ không tin loại tình huống này xảy ra trước mắt.

Nhưng giờ việc này đã xảy ra ở trước mắt, cho dù không tin lại có thể làm gì.

Hắn ta chỉ có thể cảm thán, Lâm huynh đệ thật sự rất mãnh liệt.

Mãnh liệt đến rối tinh rối mù.

Thật sự quá dọa người.

“Đừng đánh, đừng đánh.” Cuối cùng người khổng lồ không thể chịu được thống khổ như vậy, kêu thảm xin tha, đã không còn bất kỳ ý tưởng nào.

Lâm Phàm chậm rãi dừng tay.

“Cho hay không cho?”

Giọng nói hắn lạnh dần.

Từ trong giọng nói này, người khổng lồ cảm nhận được một tia lạnh lẽo, giống như nếu còn không đồng ý thì chắc chắn đối phương sẽ chém giết gã.

Gã tuyệt đối sẽ không hoài nghi đối phương có năng lực như vậy hay không, triền đấu mấy ngày, rốt cuộc vẫn bị trấn áp, thực lực của đối phương ở trên gã, căn bản không phải gã có thể chống lại.

“Cho, ta cho…”

Người khổng lồ rất thống khổ, gã không thể tiếp thu sự thật như vậy, đáng tiếc không có cách nào, gã thật sự bị trấn áp, thậm chí ngay cả một chút đường sống chống lại cũng không có.

Nghĩ gã sinh sống ở Thông Thiên Hải Vực, từ khi mới bắt đầu có ký ức thì vẫn luôn sinh sống ở nơi đây, mỗi ngày bắt giữ cự thú làm thức ăn, chưa từng bị người khác ức hiếp như thế, nhưng bây giờ đừng nói là ức hiếp, đều đã bị người ta ấn đầu đấm đá, còn muốn tính mạng của gã nữa.

Ngẫm lại liền rất thống khổ.

Cái loại thống khổ này ai có thể hiểu được chứ.

“Nói sớm không tốt ư, một hai phải bị đánh, quả thực chính là tự mình tìm việc.” Lâm Phàm chậm rãi buông người khổng lồ ra, sau đó đầu ngón tay vừa động, khống chế một sợi thần hồn của người khổng lồ trong lòng bàn tay.

Chỉ cần hắn khẽ động ý niệm trong đầu là lập tức có thể muốn tính mạng của người khổng lồ.

Lúc này, tâm trạng Lâm Phàm rất không tệ.

Khống chế một sợi thần hồn của người khổng lồ, lập tức nhiều một lá át chủ bài, tu vi của người khổng lồ rất mạnh, tuyệt đối không thể xem thường, nếu tương lai xảy ra chuyện lớn khẳng định người khổng lồ sẽ có trợ giúp rất lớn.

Lâm Phàm vuốt da cổ thụ.

“Bây giờ ngươi có thể yên tâm rồi.”

Cổ thụ kinh ngạc nói không nên lời, suy nghĩ trong lòng rất đơn giản, đó chính là thật sự trâu bò, đã mạnh đến mức hắn ta cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Lâm Phàm nhìn người khổng lồ bị đánh đến nỗi cả bộ mặt hoàn toàn thay đổi, cảm thán cần gì phải tự tìm mất mặt.

Vốn dĩ không có chuyện gì, một hai phải tìm đường chết, giờ có thể trách ai.

Người khổng lồ cũng biết đối phương nhìn gã, trong lòng suy nghĩ rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ có thể nói xem như ngươi giỏi, gã thật sự nhận thua.

Rốt cuộc ai có thể ngờ được sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Quả thực chính là đậu má, thế mà gặp loại tình huống này.

“Ta mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, lời của ta đặt ở chỗ này, cổ thụ huynh là bạn bè của ta, ngươi cẩn thận bảo vệ hắn cho an toàn, nếu hắn xảy ra chuyện gì thì ngươi cũng đừng sống.”

“Ngươi cũng có thể yên tâm, ta sẽ không xem ngươi thành nô lệ mà chỉ huy, chỉ cần chờ đến lúc cổ thụ huynh trưởng thành, ta sẽ trả tự do cho ngươi.”

Lâm Phàm cho người khổng lồ một cái tương lai tốt đẹp trước, cho gã biết sau này ngươi vẫn có thể tự do, mà tiền đề của tự do chính là cổ thụ lớn lên.

Người khổng lồ không có biện pháp, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Lâm Phàm.

Nếu không lại có thể làm gì, đánh cũng đánh không lại đối phương, hơn nữa lũ thần hồn kia đều đã giao cho đối phương, bây giờ nói cái gì cũng vô dụng, mặc kệ gặp được bất cứ khó khăn gì, cuối cùng đều chỉ có thể tự mình nuốt về trong bụng.

Không có bất cứ cách nào, thật là một loại tuyệt vọng.

Cũng may Lâm Phàm cho gã một chút hy vọng.

Đó là chờ đợi cổ thụ lớn lên, đối phương có thể tuân thủ hứa hẹn mà trả một sợi thần hồn kia cho gã.

Cổ thụ ở một bên thật không ngờ rằng thật sự có một ngày sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Rất sớm trước kia, Lâm huynh đệ đã từng nói sẽ trợ giúp hắn ta, nhưng hắn ta vẫn luôn xem chuyện này thành một lời nói vui đùa, rốt cuộc ai sẽ để loại chuyện này ở trong lòng chứ.

Nhưng chính là như vậy, chuyện thật đúng là xảy ra.

Mọi thứ đều nảy sinh ở trước mắt, nhìn thấy cảnh tượng người khổng lồ bị Lâm Phàm đánh tơi bời, tâm trạng của hắn ta miễn bàn có bao nhiêu vui sướng, ngẫm lại tình huống những năm hắn ta bị người khổng lồ tuốt thành tư lệnh quang côn*, lập tức biết phẫn nộ đến cỡ nào.

(*: là cây gậy trơ trụi, cành cây không lá không hoa)

Bây giờ trải qua những việc này, những phẫn nộ đó đã sớm tan thành mây khói, không còn sót lại chút gì.

Tâm trạng rất tốt đẹp.

Không hổ là anh em tốt của mình, hơn nữa cũng may mắn lúc trước bản thân rất có mắt nhìn người, liếc mắt một cái lập tức nhìn ra Lâm Phàm không tầm thường, xem… Thật đúng là rất không tầm thường.

Quả nhiên.

Cổ thụ ta vẫn rất trâu bò.

Hàng phục người khổng lồ, bảo đảm cổ thụ an toàn.

Hắn dựa lưng vào bên cạnh cổ thụ, người khổng lồ đứng ở phương xa, giống như hộ vệ tuần tra ở xung quanh, có gã ở thì sẽ không có nguy hiểm, cự thú nơi đây nhìn thấy gã chỉ có thể hoảng loạn chạy trốn, đâu dám xằng bậy ở trước mặt gã.

Rốt cuộc ngày xưa người khổng lồ chính là lấy cự thú làm thức ăn, ăn bọn họ chính là chuyện thường ngày.

“Cổ thụ huynh, ngươi cũng biết Phạt Thiên Thiên Tôn?” Lâm Phàm dò hỏi.

Phạt Thiên Thiên Tôn tồn tại ở niên đại xa xưa, cổ thụ huynh sống cũng lâu, hẳn là có nghe nói qua.

Cổ thụ lặng im như đang hồi tưởng.

“Hình như có nghe qua, nhưng quá xa xưa, có chút không nhớ rõ, để ta ngẫm lại.” Chắc chắn cổ thụ có để chuyện của Lâm Phàm ở trong lòng, quan hệ của hắn ta với Lâm Phàm cũng không phải là tốt bình thường.

Hắn ta có thể lừa dối bất cứ kẻ nào, chỉ riêng không thể lừa dối Lâm Phàm.

Đây là tình nghĩa của hắn ta đối với Lâm Phàm.

Lâm Phàm không vội, chờ đợi.

Đối với việc cổ thụ huynh có nhớ rõ hay không, hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn, hắn chỉ thuận miệng dò hỏi mà thôi.

Chương 858 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!