Rất nhanh.
Cổ thụ nhớ lại một đoạn đã từng trải qua kia: “Nhớ rõ, có nghe qua danh hiệu, Phạt Thiên Thiên Tôn của Thần Võ giới, nghịch trời mà đi, sáng lập ra hành động kinh thế hãi tục, đã từng lấy sức bản thân chống lại với trời, mang đến thay đổi nghiêng trời lệch đất cho Thần Võ giới.”
“Thế hệ sau ngày nay nên cảm ơn hắn ta.”
Lúc cổ thụ nhắc đến người này thì giọng điệu rất trầm trọng, phảng phất như đang nói một việc rất thần thánh.
Lâm Phàm nghi hoặc hỏi: “Tại sao phải phạt trời?”
“Không biết.” Cổ thụ lắc đầu: “Đúng là ta cũng ở thời đại mà Thiên Tôn tồn tại, nhưng vẫn luôn sinh hoạt ở Thông Thiên Hải Vực, không có cách nào đến bên ngoài điều tra.”
“Đáng tiếc.”
Lâm Phàm biết cổ thụ tồn tại từ xa xưa, kiến thức rộng rãi, không ngờ ngay cả cổ thụ cũng không biết, ngược lại rất đáng tiếc, hắn không biết tại sao Phạt Thiên Thiên Tôn phải phạt trời.
Duy nhất làm hắn cảm thấy có khả năng chính là…
Việc này hẳn là có quan hệ tới vĩnh sinh.
Về phần là thật hay giả thì không biết được.
Cổ thụ nói: “Lâm huynh đệ, ta tin tưởng chắc chắn thành tựu của ngươi trong tương lai chỉ cao chứ không thấp hơn so với bọn họ, khi ngươi tu luyện tới cái loại cảnh giới này, bất cứ nghi vấn gì cũng sẽ biết, bởi trên thế gian không có bí mật nào có thể giấu mãi được, nếu không biết, vậy chỉ có một loại nguyên nhân, chính là quá yếu.”
Lâm Phàm đồng ý, cổ thụ huynh nói rất có đạo lý.
Hắn nhìn về phía người khổng lồ, có lẽ gã biết, rốt cuộc sống cũng đủ lâu.
Chẳng qua không có hỏi thăm, cổ thụ huynh nói rất có đạo lý, cũng nói rất rõ ràng, việc không biết chính là bởi vì bản thân quá yếu, còn không thể chạm vào cái loại cấp độ này.
Bây giờ hắn đã là kẻ mạnh Đạo cảnh, thế mà còn không có tư cách đụng vào, tóm lại vẫn có chút không cam lòng.
Xem ra chỉ có không ngừng tu luyện, tăng cường thực lực của bản thân thì mới có thể tiếp xúc đến những bí mật mà hiện giờ hắn không thể tiếp xúc đến.
“Cổ thụ huynh, bây giờ có gã hộ đạo cho ngươi, ngươi không cần lo về vấn đề an toàn nữa, ra ngoài cũng được một đoạn thời gian, nên trở về tiếp tục tu luyện.” Lâm Phàm nói.
Bây giờ hắn đã bước vào đại dương Đạo cảnh, dạo chơi bên trong bậc cảnh giới này.
Khẳng định không thể trì trệ không tiến, tuy nói hắn đã có thể trấn áp người khổng lồ, nhưng yêu cầu thời gian nhất định.
Cần tiêu hao thời gian dài dòng như thế, chỉ có thể chứng minh thực lực bản thân thật sự không đủ mạnh, yêu cầu tiếp tục nỗ lực, hơn nữa gần đây Yêu tộc và Vu thần tộc đều hơi có vẻ yên lặng điệu thấp, không thể xem thường, ai cũng không biết đám người này lại đang mưu đồ bí mật cái gì.
“Được rồi, Lâm huynh đệ, hy vọng ngươi có thể tu luyện đến cảnh giới ngươi hài lòng nhất, ngươi đã nói ngươi muốn vĩnh sinh, truy tìm con đường vĩnh sinh, tuy nói vẫn chưa từng gặp qua ai có thể vĩnh sinh, nhưng ta tin chắc ngươi có thể trở thành một vị như thế.”
Cổ thụ chính là rất tin tưởng Lâm Phàm.
Không có lý do, Lâm Phàm mang cho hắn ta cảm giác chính là như thế.
“Mượn lời tốt lành của cổ thụ huynh.”
Lâm Phàm cười.
Hắn không có khiêm tốn, chính là cảm thấy cổ thụ huynh nói rất có đạo lý, hắn đặc biệt tự tin với tình hình của bản thân, tất nhiên có thể trở thành Thiên Tôn.
Nếu là người khác, có lẽ còn rất không tự tin, nhưng Lâm Phàm hắn là người tự tin vào bản thân nhất.
Lâm Phàm tạm biệt cổ thụ, lại cảnh cáo người khổng lồ, có một sợi thần hồn kia, người khổng lồ bị hắn đắn đo ở trong tay, cho dù muốn phản kháng thì cũng không có dũng khí như vậy.
Rời khỏi Thông Thiên Hải Vực.
Thánh địa.
Lâm Phàm không vội vã trở về U Tử phong mà đi dạo ở thánh địa, cho các sư tỷ sư muội cơ hội xem xét hắn, hắn thật cảm ơn đám sư tỷ sư muội đáng yêu này, ghi nhớ chuyện họ đã từng trợ giúp hắn ở trong lòng.
Theo hắn xuất hiện.
Thánh địa náo nhiệt lên, chỉ cần là nơi hắn ở đều bắt đầu tắc nghẽn, bao vây xung quanh toàn là người.
Rất nhiều thánh nữ đều từng có ấn tượng rất tốt với Lâm Phàm, nhưng theo tu vi Lâm Phàm tăng lên, làm ra nhiều chuyện kinh thiên động địa như vậy xong, đều cảm thấy chênh lệch giữa bản thân với Lâm sư đệ ngày càng lớn.
Có một khoảng cách khó có thể vượt qua, cho dù các nàng là thánh nữ.
Chỉ có thể giống như các đệ tử nữ khác, ngóng nhìn từ nơi rất xa, không có dũng khí đến gần.
Thiên Hoang thánh địa cũng bởi vì nguyên nhân Lâm Phàm mà rất được hoan nghênh ở Thần Võ giới.
Rất nhiều người chỉ chú ý mình Thiên Hoang thánh địa, càng có rất nhiều những đệ tử nữ nghe nói mỹ nam đệ nhất Thần Võ giới ở Thiên Hoang thánh địa thì một đám giống như cắn dược vậy, vọt tới thánh địa như tổ ong.
Vô số em gái trẻ tuổi đứng ở trong đám người, nhón mũi chân nhìn vào trong đám người.
Các nàng đều là đệ tử mới gia nhập thánh địa không lâu.
Vẫn luôn đều nghe nói Lâm thánh tử như thế này thế nọ, nhưng chưa có người nào gặp qua, tính tò mò của các nàng đã sớm bị gợi lên, sau khi gia nhập thánh địa, đề tài nói chuyện phiếm của các sư tỷ cơ bản đều vây quanh Lâm thánh tử.
Không quan tâm trò chuyện cái gì.
Đều sẽ nhắc tới Lâm thánh tử, điều này càng làm cho các nàng tò mò, bức thiết muốn nhìn thấy Lâm Phàm, thật sự rất muốn biết rốt cuộc hắn trông thế nào.
Bây giờ các nàng đã thấy được, một đám đều thất thanh thét chói tai.
“A, đó chính là Lâm thánh tử ư, thật đẹp trai.”
“Quả nhiên giống như các sư tỷ nói, Lâm thánh tử đúng là bảo vật trên thế gian, thật muốn có thể mặt đối mặt ở chung với sư huynh.”
“Có loại suy nghĩ này không chỉ riêng một mình ngươi.”
Có người khịt mũi coi thường đối với việc này, cũng không biết có bao nhiêu người ôm ý nghĩ như vậy, nhưng bọn họ đều là quần chúng vây xem mà thôi, muốn chiếm hữu Lâm thánh Tử, hoàn toàn chính là nằm mơ.
Lâm Phàm không vội vã trở về, hắn chào hỏi với các sư tỷ sư muội, vẫy tay, trên mặt tràn ra vẻ tươi cười rất xán lạn, ấm áp nội tâm của mỗi người.
Khi các nàng nhìn thấy tươi cười của Lâm Phàm thì cả một đám đều trông có vẻ rất điên khùng.
Phảng phất như bị cái gì dụ hoặc vậy, thất thanh thét chói tai, chẳng khác tẩu hỏa nhập ma là mấy.
Chương 859 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]