Hành động điên cuồng như thế, Lâm Phàm đã sớm tập mãi thành thói quen, mỗi lần hắn xuất hiện đều sẽ tạo nên rung chuyển, khiến cho các em gái trong thánh địa hoan hô, một khi đã như vậy mà hắn còn nguyện ý ra ngoài, nguyên nhân rất đơn giản, sư tỷ sư muội đối xử với hắn không tệ, lúc độ kiếp đã từng giúp đỡ hắn.
Hắn cũng nguyện ý thỏa mãn loại nguyện vọng nho nhỏ này của các sư tỷ sư muội.
Sau khi nói chuyện phiếm với các sư tỷ sư muội, hắn trở lại U Tử phong, vừa đến ngọn núi, lập tức nhìn thấy sư tôn đứng ở nơi đó, trong lòng nghi hoặc, là đang đợi mình hay làm gì khác?
“Sư tôn…”
Lâm Phàm mở miệng, mặc kệ sư tôn có phải đang đợi hắn hay không, mấy việc này đều không quan trọng, quan trọng nhất chính là nhìn thấy sư tôn mà không chào hỏi lấy một lời, vậy không phải là tìm đánh ư?
Đường Phi Hồng xoay người, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lâm Phàm.
Lâm Phàm tập trung tinh thần, ánh mắt sư tôn nhìn như không gợn sóng, nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác hơi quái dị một chút.
Không nghĩ nhiều, càng không có suy nghĩ lung tung.
Có lẽ là nhìn nhầm rồi.
Lạch cạch!
Lập tức.
Lâm Phàm há hốc mồm, hắn không ngờ sư tôn lại vươn tay ra vuốt mặt hắn.
“Đã trở lại?”
Nhẹ giọng dò hỏi.
Sư tôn dò hỏi hắn, hắn khiếp sợ ngậm miệng không trả lời được, lại không biết nên nói cái gì, chưa bao giờ thấy sư tôn chủ động như thế, hơn nữa phương diện hành vi cử chỉ không khỏi có chút thân mật.
Tiểu lão đầu vây xem nhìn thấy loại tình huống này, trong lòng run sợ, thẳng hô muốn xảy ra chuyện, sau đó nghĩ đến tình huống của bản thân, lão cúi thấp đầu, quyết đoán trốn đến xa xa.
Sống đến số tuổi này, suy nghĩ rất nhiều, thấy được cũng nhiều.
Đây tuyệt đối là Tu La tràng*.
(*: có nghĩa đang rơi vào tình huống khó khăn, tràn ngập nguy cơ)
Lâm Phàm và Đường Phi Hồng là người một nhà, mặc kệ bọn họ xảy ra chuyện gì đều không sao cả, nhưng lão thì khác, mặt ngoài thừa nhận chính mình là hộ đạo giả, nhưng trên thực tế là người hầu, không có một chút tác dụng nào.
Nếu làm Đường Phi Hồng cảm thấy lão biết quá nhiều, tuyệt đối sẽ rất nguy hiểm.
Thậm chí còn có khả năng muốn cái mạng nhỏ của lão.
Lão lựa chọn rời đi, tránh một màn trước mắt.
Đối mặt với dò hỏi của sư tôn, bước chân Lâm Phàm hơi lui về phía sau một chút, tránh đi vuốt ve của sư tôn: “Ừ, đã trở về, đi ra ngoài làm chút chuyện, sư tôn, có chuyện gì yêu cầu đệ tử làm không?”
Đường Phi Hồng giơ tay, rất thản nhiên buông, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười, lúc Lâm Phàm nhìn thấy vẻ tươi cười này thì trong lòng khiếp sợ, hắn rất ít khi nhìn thấy sư tôn có vẻ mặt như vậy, có loại cảm giác kinh tủng nói không nên lời.
Không thể nào, không phải sư tôn thật sự muốn ra tay với mình chứ.
Đây cũng là một việc hắn sợ hãi từ trước đến nay.
“Đi theo ta.” Đường Phi Hồng xoay người đi về phía trước.
Lâm Phàm nhíu mày, không nghĩ ra rốt cuộc sư tôn nói lời này là có ý gì, đối với hắn mà nói, sư tôn trước kia đích xác nói với hắn quá một ít lời nói, nhưng chưa bao giờ nói qua như vậy.
Cố nén tò mò trong lòng.
Hắn không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với sư tôn.
Bà ta làm tất cả những việc này rốt cuộc có ý gì?
Bây giờ tất nhiên hắn hiểu ý của sư tôn, nhưng mà lại có thể có biện pháp gì chứ, đương nhiên chỉ có đồng ý, chẳng sợ theo như lời sư tôn bao hàm nguy hiểm đáng sợ thì hắn cũng phải làm lơ.
Lâm Phàm đi theo phía sau sư tôn, cân nhắc, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của sư tôn.
Điều hắn không nghĩ tới chính là, nơi sư tôn dẫn hắn tới lại là trước phòng sư tôn cư trú.
Không biết vì sao mà Lâm Phàm bỗng run bần bật, nghĩ đến một màn vô cùng nguy hiểm, sư tôn dẫn hắn tới nơi này, không phải là thật sự không nhịn được muốn xuống tay với hắn chứ.
Không phải hắn suy nghĩ miên man.
Mà là rất lâu trước kia sư tôn cũng đã bắt đầu truyền lại cho hắn tín hiệu như vậy.
Hắn rất khẩn trương.
Lúc nhìn thấy sư tôn đẩy cửa vào, Lâm Phàm đứng ở cửa không có đi vào.
“Sư tôn, có việc thì nói đi, đồ nhi đứng ở chỗ này nghe sư tôn dạy bảo.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.
Chơi là chơi, quậy là quậy.
Đừng lấy trong sạch của ta ra nói giỡn.
Sao hắn có thể làm ra chuyện như vậy, tuy nói sư tôn vô cùng đẹp, cơm mềm lại là một thứ rất thơm, nhưng đó đều là vui đùa bình thường, tuyệt đối không thể thật sự.
Đường Phi Hồng nói: “Ngươi còn sợ hãi sư tôn hại ngươi hay sao?”
Có chút hương vị làm nũng.
Lâm Phàm khóc không ra nước mắt, hắn rất muốn nói cho sư tôn, tình huống của ngươi bây giờ thật sự làm cho đồ nhi cảm thấy sợ hãi, ngược lại không phải nói sư tôn muốn hại ta, mà là sợ hãi ngươi muốn ăn ta luôn.
Rốt cuộc đã tới chỗ sư tôn nhịn cũng nhịn không được rồi ư?
“Đó đương nhiên không có khả năng, sao đồ nhi có thể sợ sư tôn hại ta, sư tôn yêu ta còn không kịp nữa.” Lâm Phàm trả lời.
Hắn nhìn trái phải, có loại ý tưởng nói không nên lời.
Nếu… Hắn nói thật là nếu, nếu tình huống thật sự giống như chính mình nghĩ, chắc chắn hắn sẽ không chút do dự mà lựa chọn rời đi, đây cũng không phải là chuyện nói giỡn.
“Một khi đã như vậy, theo vi sư vào đi.” Đường Phi Hồng vẫy tay, mặc kệ là lời nói hay động tác tay chân đều có thay đổi long trời lở đất so với lúc trước.
Lâm Phàm không biết rốt cuộc sư tôn đã trải qua thay đổi gì.
Tại sao sẽ có thay đổi như vậy.
Ngay lúc Lâm Phàm đang không biết làm sao.
Một bóng người xuất hiện.
“Thánh chủ.”
Lâm Phàm nhìn thấy thánh chủ giống như nhìn thấy rơm cứu mạng, tại loại thời điểm bất đắc dĩ nhất này, thánh chủ xuất hiện tựa như một tia sáng lóa mắt xuất hiện vậy.
Chiếu sáng chung quanh, xua tan đen tối.
“Sư muội, ta tìm hắn có chút việc.” Thánh chủ chậm rãi mở miệng nói.
Hắn nhíu mày, lại làm bộ như không có bất cứ chuyện gì xảy ra, nói xong một lời nói rất bình thường.
Đường Phi Hồng nói: “Sư huynh, tìm đồ nhi ta có chuyện gì?”
“Có liên quan tới tình huống bên ngoài.” Thánh chủ trả lời.
Giọng điệu lão ta bình tĩnh, vẫn chưa làm người khác cảm thấy giống như sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Chỉ là bây giờ không có cách nào, lão ta chỉ có thể nói như vậy.
Chương 860 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]