“Ơ!”
Thánh chủ ngây người nhìn Lâm Phàm.
Có chút ngốc, có chút há hốc mồm.
Tuy rằng biết hình như Lâm Phàm muốn làm chuyện lớn gì, nhưng vẫn luôn có chút nắm bắt không được.
Lâm Phàm biết thánh chủ rất ngơ ngác, nhưng hắn không có nhiều lời.
Có chuyện nói ra chưa chắc sẽ hiểu, hắn đã biết nên làm thế nào, sư tôn đối với hắn không tệ, đã từng vẫn luôn cho rằng sư tôn thèm cơ thể hắn.
Bây giờ hắn đã biết, hóa ra sư tôn vẫn luôn chịu đủ mọi tra tấn.
Hắn thân là đồ nhi, tất nhiên phải vì sư tôn giải quyết loại tình huống này.
Hắn tạm biệt thánh chủ, trở lại U Tử phong.
Mà thánh chủ nhìn bóng dáng rời đi của Lâm Phàm, vuốt chòm râu, rơi vào trầm tư, trong đầu nghĩ những lời Lâm Phàm vừa mới nói, nói thật, đúng là làm cho lão ta có chút ngốc.
Lão ta cũng không biết Lâm Phàm chuẩn bị trợ giúp ra sao.
Đột nhiên.
Lão ta nghĩ đến những lời Lâm Phàm vừa mới nói đó.
Phải đối mặt và khắc phục sợ hãi.
Hay là…
Lão ta giương miệng muốn nói gì, cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng.
Lâm Phàm trở lại U Tử phong, tiếp tục bế quan, nhưng phương thức bế quan của hắn đã không còn điên cuồng như lúc trước, mà trở nên giống với lúc từng ở Thiên Cửu thành vậy, bế quan ngắn ngủi, mỗi ngày còn có chuyện phải vội.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Ngày mới vừa mới sáng.
Lâm Phàm ngừng tu luyện đi ra cửa phòng, tiểu lão đầu đang luyện công buổi sáng nhìn thấy Lâm Phàm xuất hiện thì lập tức trừng lớn đôi mắt, giống như gặp quỷ vậy, trước nay lão chưa từng thấy Lâm Phàm sẽ xuất hiện tại loại giờ phút này.
Trước kia thật sự chưa từng xảy ra.
“Có phải tiểu tử ngươi bị bám vào người hay không?” Tiểu lão đầu bị hành động đặc biệt của Lâm Phàm dọa sợ.
Vẫn luôn cảm thấy hắn không phải Lâm Phàm, mà như bị tồn tại đáng sợ nào đó bám vào người, nhiều năm như vậy, lão chưa từng thấy Lâm Phàm có thể ra cửa vào loại giờ phút này.
“Ngươi lo luyện công buổi sáng đi.”
Lâm Phàm không để ý tới tiểu lão đầu mà đi vào phòng bếp của thánh địa, bắt đầu tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho sư tôn, quan tâm phải bắt đầu từ buổi sáng.
Nếu nghĩ muốn giúp sư tôn thì phải trả giá bằng hành động.
Trời dần dần sáng.
Đường Phi Hồng một đêm không ngủ, bế quan tu luyện, bà ta muốn phá vỡ ma chướng nhưng lại thất bại lần nữa, kẻ mạnh muốn có tiến triển, khó khăn cực cao, tuyệt đối không đơn giản như tưởng tượng.
Bà ta biết hôm qua không áp chế tâm cảnh dao động được.
Tiếp tục tiếp diễn như vậy, bà ta cảm thấy một ngày nào đó thật là sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng vào lúc này.
“Cộc cộc!”
Truyền đến tiếng đập cửa.
“Sư tôn, ta vào được không?” Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi.
Đường Phi Hồng biết Lâm Phàm nhìn thấy bà ta, đã cố ý muốn tránh khỏi bà ta, không ngờ bây giờ lại chủ động tới.
“Vào đi.”
Kẽo kẹt!
Đường Phi Hồng nhìn thấy trong tay Lâm Phàm xách theo hộp đồ ăn, sau đó liền thấy đồ nhi đi vào trước bàn, không đợi bà ta dò hỏi lập tức thấy đồ nhi lấy đồ ăn từ trong hộp ra.
“Sư tôn, ta chuẩn bị bữa sáng cho ngươi, ngươi kết thúc tu luyện, chắc đã mệt mỏi lắm rồi, không bằng nếm thử tay nghề của đồ nhi.” Lâm Phàm mỉm cười, mấy thứ này đều là hắn tự mình ra tay chuẩn bị.
Đường Phi Hồng không hiểu hành vi của Lâm Phàm, nhưng nhìn thấy tình huống như vậy, tâm trạng bà ta lại có chút sung sướng.
“Đồ nhi, vi sư tu luyện đến loại cảnh giới này, đã sớm tích cốc, không cần ăn cơm.” Đường Phi Hồng nói.
Lâm Phàm chủ động tiến lên nâng Đường Phi Hồng, rất chủ động, lại còn hơi làm nũng nói: “Sư tôn, đây đều là ái đồ ngài âu yếm bận việc thật lâu mới làm tốt, cho dù đã tích cốc, sư tôn vẫn nên nếm thử xem.”
“Nếu không tấm lòng này của đồ nhi thật có thể bị tổn thương.”
Đường Phi Hồng rất sửng sốt, bà ta phát hiện Lâm Phàm có thay đổi rất lớn, thật giống như nghiêng trời lệch đất vậy.
Bà ta không biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, nhưng dưới sự lôi kéo của Lâm Phàm, vẫn ngoan ngoãn ngồi ở trước bàn nhìn bữa sáng tỏa ra hơi nóng trước mặt, Đường Phi Hồng cầm cái muỗng, chậm rãi nhấp nhẹ một ngụm, ừm, hương vị thật sự không tệ.
Lâm Phàm đã biết tình huống của sư tôn, đâu thể nhìn sư tôn cứ tiếp tục như vậy.
Cần phải chủ động ra trận.
Không chiếm được mới có thể rối loạn, nếu tùy tay đạt được thì sẽ không xem thành bảo bối, sư tôn chính là áp lực lâu lắm, mới có thể hoàn toàn bộc phát ngoài.
“Sư tôn, hương vị thế nào?” Lâm Phàm ngồi đối diện Đường Phi Hồng, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm sư tôn, đôi mắt sáng ngời kia làm lòng Đường Phi Hồng hơi có tiếng động.
“Khá tốt.” Đường Phi Hồng nhẹ giọng nói.
“Sư tôn, ta cực khổ chuẩn bị mà thật sự chỉ có tốt thôi ư?” Lâm Phàm cảm thấy hắn như là trà xanh nam, không thèm giả ngầu nữa, trực tiếp giả đáng thương, đáng yêu.
Loại tình huống này chính hắn đều có chút không thể chịu đựng được.
Nếu có người ở trước mặt hắn biểu hiện như vậy, sợ là hắn có thể một cái tát đánh đối phương thành bánh nhân thịt.
Nhưng sát chiêu của hắn lúc này lại rất được Đường Phi Hồng ưa thích.
Đường Phi Hồng phát hiện đồ nhi của mình thật sự thay đổi.
“Hương vị rất tốt.” Đường Phi Hồng gật gật đầu, bà ta đã quên lần trước ăn cái gì là vào khi nào, đã rất lâu rất lâu, mà hôm nay lại không nghĩ rằng ăn thứ đệ tử mình chuẩn bị.
Trên mặt Lâm Phàm lộ ra tươi cười.
Phối hợp với mị lực đáng chết của hắn, thật là vũ khí có lực sát thương nhất trên thế gian.
Rõ ràng là một bữa cơm sáng rất đơn giản, rất nhanh là có thể kết thúc, nhưng Đường Phi Hồng ăn rất chậm.
Mà Lâm Phàm cũng to gan lớn mật, một tay chống mặt, nghiêng đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Đường Phi Hồng, đổi thành bất cứ một vị nữ tính nào sợ là đã sớm thẹn thùng cúi đầu, không dám đối diện với Lâm Phàm.
Nhưng mà Đường Phi Hồng lại mỉm cười rất thản nhiên.
Cúi đầu ăn cơm sáng.
Ngẩng đầu đối diện mỉm cười với Lâm Phàm.
Đừng nhìn Lâm Phàm giống như không có bất cứ chuẩn bị gì, hắn bất ngờ phát hiện, sư tôn đối với tình huống của mình, cũng chính là ma chướng có chút đáng sợ, muốn trợ giúp sư tôn đột phá tầng ma chướng này tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản.
Chương 862 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]