“Sư tôn, hôm nay thời tiết không tệ, không bằng chúng ta ra ngoài thánh địa đi khắp nơi nhìn xem một chút, hoặc đến gần thành trì nhìn xem?”
Lâm Phàm nhẹ giọng nói.
Hắn đã sớm tập mãi thành thói quen với mấy kịch bản này.
Ngắm phong cảnh, đi dạo phố là chuyện rất bình thường.
Bây giờ loại tình huống này của sư tôn, trốn tránh không có bất cứ tác dụng gì, ngược lại sẽ tăng thêm ma chướng, một khi đã như vậy, hắn phải chủ động ra trận, đánh cho sư tôn trở tay không kịp.
“Cũng được.”
Đường Phi Hồng gật gật đầu, đồng ý với suy nghĩ của Lâm Phàm.
Đương nhiên hắn không thể mang sư tôn đi dạo ở khắp nơi trong thánh địa, rốt cuộc theo hắn xuất hiện, lực ảnh hưởng ấy tất nhiên rất đáng sợ, đến lúc đó rất có khả năng sẽ làm sư tôn có một loại cảm xúc khác.
Ví dụ như… Không nghĩ tới còn có nhiều đồ đê tiện diêm dúa nhớ thương đồ nhi của mình như vậy.
Thật muốn làm sư tôn sinh ra loại ảnh hưởng mặt trái này, vậy hắn cũng thật chính là tội nhân.
Tiểu lão đầu nhìn thấy Lâm Phàm và Đường Phi Hồng rời đi, trừng lớn đôi mắt, thật lâu vẫn không thể hoàn hồn, phảng phất nghĩ tới ý tưởng đáng sợ nào đó, dọa lão cả người đều toát mồ hôi lạnh.
Đây là muốn chơi một trận lớn ư.
Không chỉ có tiểu lão đầu quan sát, thánh chủ cũng thời khắc chú ý tình huống nơi này.
Nhìn thấy Lâm Phàm và sư muội rời đi, lông mày lão ta vẫn luôn nhíu lại, thật lâu vẫn chưa giãn ra.
Hy vọng biện pháp của Lâm Phàm hữu dụng.
Lúc này.
Lâm Phàm không mang sư tôn đi thành trì, mà du sơn ngoạn thủy, nhìn một vài chỗ cảnh sắc duyên dáng, nói lời dịu dàng nhỏ nhẹ, trò chuyện đều là một ít đề tài thảnh thơi lại không quan trọng.
Hắn làm như vậy, đó là khiến sư tôn thư giãn tinh thần, không nghĩ những chuyện phức tạp đó.
Thuộc về một loại trị liệu về mặt tinh thần.
Cởi chuông còn cần người buộc chuông.
Tuy nói không phải hắn trói vào, nhưng thứ bị trói vào lại có liên quan tới hắn.
Đường Phi Hồng liên tiếp nhìn chăm chú đồ nhi bên cạnh.
Bà ta rất tò mò.
Rốt cuộc đồ nhi ăn sai thuốc gì, tại sao lại đột nhiên có thay đổi lớn như thế, nhưng bà ta không hỏi, ngược lại thể hiện ra vẻ rất hưởng thụ bầu không khí hiện tại.
Quan hệ giữa Lâm Phàm và Đường Phi Hồng, thuộc về cấm kỵ.
Cho dù Đường Phi Hồng thật sự đồng ý thì Lâm Phàm cũng không đồng ý.
Vui đùa cái gì vậy, Lâm Phàm ta đâu phải cái loại người này, lỡ như để sư tỷ biết, còn không phỉ nhổ hắn.
Dạo chơi rất bình thường, nhưng lại mang đến cho Đường Phi Hồng một loại cảm thụ rất không tầm thường.
Rốt cuộc, bà ta chưa từng có cảm giác như vậy.
Mà đối với Lâm Phàm mà nói, hắn đắn đo chi tiết rất chuẩn, rất tinh tế, tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất cứ sai lầm nào.
Đây là một lần trị liệu lâu dài, gấp gáp là sẽ xảy ra vấn đề.
Lâm Phàm và Đường Phi Hồng sóng vai mà đi, nhìn phong cảnh xung quanh, nhẹ giọng nói chuyện với nhau, không có nói về tu luyện, cũng không có nói bất kỳ chuyện gì của Thần Võ giới, chính là nói đề tài nhìn như bình thường không có gì đặc sắc.
Mà bọn họ đi ra ngoài, cho dù có Yêu tộc ngồi canh, nhìn thấy hai người bọn họ đồng thời xuất hiện, sợ là đã sớm bị dọa đến mức có thể lăn bao xa cũng đã lăn bấy xa.
Đâu dám ở chỗ này ồn ào.
Trừ khi không biết chữ chết là viết như thế nào.
Sau một hồi, bọn họ trở lại U Tử phong.
Lâm Phàm cảm thấy thu hoạch rất không tệ, ít nhất dùng hành vi ôn nhu mà lại bao hàm tình yêu đi vào bên cạnh sư tôn, chỉ cần kiên trì bền bỉ, tất nhiên sẽ có hiệu quả.
Ban đêm hắn còn phải tiếp tục bế quan, không thể bỏ bê tu luyện.
Tuy nói chậm trễ một khoảng thời gian rất dài, nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, mấy thời gian này dùng ở trên người sư tôn vẫn là rất giá trị.
Trong phòng.
Đường Phi Hồng không tu luyện mà nghĩ đến chuyện đã xảy ra lúc ban ngày, sau khi nhận Lâm Phàm làm đồ đệ, bà ta chưa từng tiếp xúc với Lâm Phàm thời gian dài như thế.
Tuy rằng Lâm Phàm là đồ nhi của bà ta, nhưng từ trước đến nay đều không cần bà ta nhọc lòng, bấy lâu nay vẫn luôn đều đang bế quan.
Không nghĩ rằng hôm nay sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Đường Phi Hồng đẩy cửa sổ trong phòng ra, đứng trước cửa sổ nhìn bầu trời đêm đầy sao, một trận gió mát thổi ngang qua, thổi bay mái tóc của bà ta, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười nhàn nhạt.
“Hôm nay thật là một ngày vui vẻ.”
Bà ta thật sự rất vui vẻ.
Nghĩ đến mỗi một chuyện với đồ nhi lúc ban ngày, lại còn bắt đầu có chút chờ mong ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Mà đương nhiên Lâm Phàm không biết suy nghĩ của sư tôn, cũng không biết sư tôn nghĩ cái gì.
Bây giờ hắn đang ra sức tu luyện, nhiệt tình đối với tu luyện, bất kể ai cũng không thể sánh bằng.
Sáng sớm!
Tiểu lão đầu chợt phát hiện.
Lâm Phàm lại giống như tối hôm qua, vậy mà xuất hiện rất sớm, đi về phía phòng bếp.
“Gặp quỷ rồi, chẳng lẽ tên này không thông suốt được, thật sự chuẩn bị ra tay với sư tôn của mình?”
Suy nghĩ của tiểu lão đầu vẫn vô cùng tồi tệ như trước.
Nghĩ hơi nhiều.
Nhưng mà không thể không khiến lão suy nghĩ nhiều. Lão đã ở U Tử Phong rất nhiều năm, chưa từng thấy Lâm Phàm lấy lòng sư tôn hắn như vậy, hoàn toàn chính là cái kiểu đột nhiên thông suốt kia.
Ngẫm lại cũng có thể hiểu được.
Đường Phi Hồng rất đẹp, vóc người đẹp, dung mạo có, địa vị cao, tu vi mạnh, ngoại trừ tuổi có hơi lớn, những điều khác đều là sự tồn tại khó tìm được trên thế gian.
Lão có thể hiểu được Lâm Phàm.
Dù là ai cũng không chịu nổi đâu.
Lâm Phàm phát hiện ánh mắt của tiểu lão đầu, có gì đó là lạ, suy nghĩ một chút, dừng bước lại: “Ta phát hiện ánh mắt của lão nhìn về phía ta có chút không đúng, có phải lão đang nghĩ đến chuyện vô liêm sỉ gì không?”
Tiểu lão đầu đang luyện công buổi sáng, lập tức lắc đầu nguây nguẩy: “Không hề, đừng vu oan ta.”
Lâm Phàm híp mắt, nhìn tiểu lão đầu.
“Bỏ đi, lão không hiểu.”
Tiểu lão đầu nhìn bóng lưng Lâm Phàm rời đi, lẩm bẩm.
“Ta không hiểu? Lúc ta còn trẻ, ta hiểu rõ hơn ngươi.”
Đây chỉ là tiếng gào thét không cam lòng của lão mà thôi.
Chương 863 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]